Bốp!
Bốp!
Nắm đấm xối xả như mưa, nhanh như gió.
Kình đạo hộ thể của Thiên Ma Mỗ Mỗ bị vỡ nát, mỗi một quyền đánh vào da thịt là mỗi lúc hai chân Thiên Ma Mỗ Mỗ cách xa mặt đất hơn, thân thể bà ta không ngừng vặn vẹo run rẩy kịch liệt, hiển nhiên là bị song quyền đánh bay lên cao.
Bùm bốp!
Lâm Phàm tung ra một quyền cuối cùng, đấm thẳng vào bụng Thiên Ma Mỗ Mỗ, kình đạo xuyên qua thân thể, bay đến tận trời cao.
Thiên Ma Mỗ Mỗ ngã ầm xuống đất.
Nhìn kỹ.
Thật không ngờ bụng Thiên Ma Mỗ Mỗ đã bị đục thủng một lỗ, máu trào ra.
“Đáng tiếc.” Quốc sư cảm thán.
Sau đó lão ta không nói gì thêm, cũng chẳng biết là vì Thiên Ma Mỗ Mỗ chết thảm, hay vì lão ta còn chưa xem xong bộ dạng lẳng lơ cuối cùng bà ta, theo lý thuyết, cảnh giới cao nhất của Mị Hoặc cần phải lột sạch hết quần áo.
Ngụy Trung liếc mắt nhìn quốc sư, khóe miệng giật giật.
Trong lòng thầm mắng, ngụy quân tử.
Lúc này, Đường Thiên Vân và Xích Diễm lão quái sợ hãi tột độ, bọn họ tức tốc bỏ chạy thật xa, dồn kình đạo xuống chân, tăng nhanh tốc độ, không muốn ở lại chỗ này thêm bất cứ giây phút nào.
Lâm Phàm bắt lấy cổ chân Xích Diễm lão quái, hung hăng kéo lê trên mặt đất, lão ta biết mình khó có thể chạy thoát, liền hô to.
“Ta không cần long mạch, ta chịu thua…”
“Muộn rồi.”
Lâm Phàm nhanh chóng ra tay, Xích Diễm lão quái vội đỡ lại, thúc đẩy tuyệt học thần công lên cảnh giới cao nhất, dùng kình đạo chí dương đấu với Lâm Phàm, nhưng hiện tại tinh thần của Xích Diễm lão quái đã sớm hoảng loạn, thực lực suy giảm trầm trọng, đâu còn mạnh được như lúc trước.
Sau vài chiêu.
Lão ta trực tiếp bị một ngón tay của Lâm Phàm đục thủng trán, kình đạo xuyên qua toàn bộ đầu.
Ngay sau đó.
Phương xa truyền đến tiếng gào rống.
Đất rung núi chuyển.
Tựa như vừa có sinh vật khủng bố xuất hiện.
Lâm Phàm nhìn thoáng qua, cũng không thèm đếm xỉa, chỗ đó đã sớm được hắn sắp xếp dị thú, đều là một bầy dị thú có tu vi siêu mạnh trong Địa Uyên, ngoại trừ hai con dị thú Kim Cương ra, những con còn lại đều có vẻ ngoài khó hình dung được.
Nhưng thực lực của chúng đều cực kì đáng sợ.
Cũng chẳng yếu hơn đám ẩn sĩ cường giả này đâu.
Đường Thiên Vân chạy không thoát, kết quả rất đơn giản, chính là bị đàn dị thú đó đập chết, may mắn thì có thể chết thanh thản tí, còn lỡ đâu gặp phải dị thú muốn chơi đùa, tất nhiên sẽ chết vô cùnh thảm.
Nếu chạy trốn vào lúc bản thân còn mạnh, có lẽ lão ta đã có thể thoát.
Nhưng lão ta chiến đấu đến tận bây giờ.
Tình trạng vô cùng tệ.
Khả năng chạy thoát được là rất thấp.
Ngụy Trung và quốc sư đều là nhân chứng chứng kiến sự chấm dứt của cả một thời đại, nếu những ẩn sĩ cường giả đó đổi một trăm năm tuổi thành một thế kỉ, vậy thì hai người bọn họ đã kéo dài được hai thế kỉ rồi.
Nhưng bây giờ mọi thứ đã hoàn toàn kết thúc.
Thật đáng buồn, thật đáng tiếc.
Chính vì sự xuất hiện của nhân vật như Lâm Phàm, nếu không có hắn, có khi những người này đã có hy vọng đạt tới cảnh giới trong truyền thuyết.
Nộ La Hán ngồi khoanh chân.
Đã sớm chờ tới lúc này
Gã ta nhắm mắt lại, đôi tay làm thành dấu ấn nhà Phật.
Ánh sáng vàng nhạt phát ra từ trên người Nộ La Hán.
Gã ta đúng là bỉ ổi, lợi dùng thời cơ người khác bị giết, thi triển tuyệt học đặc thù nào đố, nhanh chóng khôi phục lại thể lực kình đạo, giúp bản thân đạt tới viên mãn.
Tức khắc.
Nộ La Hán trợn mắt, đôi mắt lóe lên ánh vàng, chậm rãi đứng dậy, chấp tay hành lễ, hào quang màu vàng hiện lên sau lưng, thân thể gã ta được ngọn lửa của phật quang che chở, một bóng Kim Phật mơ hồ hiện lên phía sau.
“Cũng có bản lĩnh đó.” Lâm Phàm cảm nhận được khí thế của đối phương đang không ngừng tăng vọt, còn hung ác hơn cả lúc trước.
Hắn chợt nghĩ đến một khả năng.
Người rơi vào đường cùng, thông thường đều có thể bùng phát sức mạnh tiềm tàng trong cơ thể.
Thực lực của Nộ La Hán rất mạnh.
Mấy tên ẩn sĩ cường giả ở đây đều bị đánh thê thảm, mà gã ta thì gần như chỉ bị chút vết thương ngoài, thực lực mạnh ghê hồn.
“Quan tự tại, như ý luân, Kim Cương ấn!”
Nộ La Hán khẽ sá.
Lâm Phàm thấy Kim Phật sau lưng gã ta bắt đầu động đậy, kình đạo phật quang tạo thành gông xiềng, trói buộc cơ thể Lâm Phàm, Nộ La Hán rống lên giận dữ, vung hai nắm đấm đánh vào Lâm Phàm.
Quyền ảnh dày đặc, che trời lấp đất.
Lúc này trông như Nộ La Hán hệt như một vị Phật đang tức giận.
Không phải dùng đức thu phục người.
Mà là dùng bạo chế bạo.
Lâm Phàm thúc đẩy kình đạo cuồng bạo trong cơ thể, hai bàn tay ngưng tụ kình đạo gấp năm mươi lần, phá vỡ xiềng xích, trực tiếp giao chiến với Nộ La Hán.
Tiếng đánh nhau vang lên không ngừng.
Trung tâm mặt đất bị hai người làm cho nứt toạc, vết nứt dần lan ra bốn phương tám hướng.
Ngụy Trung giật mí mắt.
Quốc sư nói: “Nộ La Hán rất mạnh, đã tiến vào trạng thái điên cuồng, cho dù là ta thì cũng chưa chắc có thể chiến thắng gã.”
“Gã sẽ thua.” Ngụy Trung thản nhiên phán.
“Tại sao?” Quốc sư kinh ngạc.
Ngụy Trung đáp: “Kim thân của gã đã bị phá.”
Quốc sư vội nhìn lại, quả nhiên, kim thân của Nộ La Hán đã rách nát, hóa thành kim huyết chảy đầy đất, đây là thành quả mà Nộ La Hán tu đến cảnh giới cuối cùng mới có được.
Hiện giờ lại bị vỡ nát trong trận giao đấu.
Gã ta thật sự không thể ngờ.
Ầm!
Một quyền ngưng tụ kình đạo cực mạnh đáng ra, hai chân Nộ La Hán ma sát trên mặt đất trượt về phía sau, từ đầu đến cuối vẫn duy trì nguyên một tư thế, chưa hề động đậy, kim thân vỡ ra, tựa như thủy tinh bị vỡ vụn, hóa thành những mảnh nhỏ phiêu tán khắp trong đất trời.
Nộ La Hán từ từ ngẩng đầu lên, máu trào ra từ khắp mắt mũi miệng, kình đạo trong cơ thể hỗn độn.
Phụt!
Gã ta phun ra một ngụm máu tươi.
Nộ La Hán khoanh chân lại ngồi, nhắm mắt, cơ thể cường tráng nhanh chóng hao gầy, tinh khí thần trong cơ thể bị đánh tan, khó có thể chống đỡ thân thể gã ta, càng khó duy trì được năng lượng cần cho cơ thể.
“Ta thua…”
Gã ta vừa dứt lời, đầu đã gục đầu.
Cơ thể héo hon dần dần nứt vỡ, phát ra tiếng răng rắc.
Năm vị ẩn sĩ cường giả đương thời, không một ai may mắn thoát khỏi.
Toàn bộ đều chết trong tay Lâm Phàm.
Chương 427 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]