Thế nên Ngụy Trung đã phái người dùng thủ đoạn đẫm máu, tiêu diệt bang hội.
Lão hoàn toàn trấn áp những bang hội đó.
Nhưng nhược điểm chính là tiếng tăm của Ngụy Trung vẫn cực kì tệ hại, danh tàn bạo lưu truyền khắp tứ phương, rất nhiều con dân Đại Âm đều than trách Đại Âm thối nát đến mức tận cùng, e là sẽ hoàn toàn bị sụp đổ.
Nhưng… Dường như mỗi ngày trôi qua đều ngày càng tốt đẹp hơn, hơi không giống với bọn họ tưởng tượng.
Dù là những phần tử trí thức cổ hủ thì cũng phải thường xuyên gãi đầu.
Nhất định là có vấn đề.
Kẻ gian manh Ngụy Trung đó tham lam như thế, sao có thể giúp cuộc sống bá tánh ngày càng tươi đẹp.
Mười năm sau.
Chính Đạo tông.
Vách núi.
Bốn bóng dáng xuất hiện trên vách núi.
Một thiếu niên có dáng vẻ thanh tú đánh quyền pháp, từng quyền ra đều có lực, khí kình trong cơ thể chấn động.
Không lâu sau.
Thiếu niên kết thúc tu luyện, thu kình, trán đã sớm thấm đẫm mồ hôi.
“Ừm, không tồi.”
Lâm Phàm đứng khoanh tay, hài lòng gật gật đầu, đây chính là con hắn, Lâm Hồng Minh. Trong mấy năm nay được hắn dạy dỗ, cậu bé không những không học thói xấu, không trở thành phá gia chi tử, mà còn vẻ vang kế thừa tinh thần nỗ lực và thiên phú của hắn, trong chuyện tu luyện cũng rất khắc khổ.
Một thiếu nữ có vẻ ngoài xinh đẹp vội chạy đến bên cạnh Lâm Hồng Minh, lấy khăn mặt ra lau mồ hôi cho cậu bé.
Cô bé này chính là Vương Ninh Thư, hiện giờ đã phát triển thành một thiếu nữ duyên dáng yêu kiều.
“Không cần, nam nhân không cần lau mồ hôi.” Lâm Hồng Minh cản cánh tay đang duỗi tới của Vương Ninh Thư.
“Hửm?” Lâm Phàm nặng giọng, phát ra một tiếng khiến Lâm Hồng Minh sợ hãi, cậu bé thành thật đứng yên tại chỗ, để Vương Ninh Thư lau mồ hôi cho mình, nghe theo ý muốn Lâm Phàm.
Hai đứa là thanh mai trúc mã từ nhỏ, thế mà cậu bé lại không có tình cảm với cô bé, đây là chuyện hắn khó có thể tiếp thu.
Trái lại, trong mắt Vương Ninh Thư toàn là Hồng Minh, tình yêu tràn đầy.
“Ninh Thư, con và mẹ nuôi của con đi trước đi, ta có vài lời muốn nói với nó.” Lâm Phàm lên tiếng.
“Dạ, cha nuôi.” Vương Ninh Thư lưu luyến rời khỏi.
Sau khi mọi người rời đi.
Lâm Hồng Minh nói: “Cha, con không thích nàng, con chỉ xem nàng là tỷ tỷ mà thôi.”
Cậu bé không biết tại sao cha lại mình và Ninh Thư ở bên nhau.
Cảm giác rất bất lực.
“Cái gì gọi là không thích?”
“Thì chính là không thích, không cái cảm giác gì hết.”
“Cái gì gọi là cảm giác?”
“Cảm giác chính là không thích.”
“Được rồi, nhớ kỹ lời cha nói, con không có cảm giác thì cũng phải có, không thích thì cũng phải thích cho ta, đạo lý chính là đơn giản như vậy, con hiểu chưa?”
“Không hiểu.” Lâm Hồng Minh lắc đầu nguầy nguậy.
Lâm Phàm mỉm cười nói: “Không hiểu cũng không sao, cha sẽ giúp con hiểu, ha ha…”
Lâm Hồng Minh thấy nụ cười của cha, cảm giác hơi nguy hiểm, vội lên tiếng: “Cha, con hiểu rồi.”
“Ừm, hiểu rồi thì tốt, chỉ còn hai năm nữa con đã mười tám, ở quê cha thì mười tám chính là thành niên, đến lúc đó con thành hôn với Ninh Thử, cho cha một đứa cháu nội là được rồi.”
“Cha, cha đây là ép mua gượng bán.”
“Ừ, cha thích ép mua gượng bán vậy đó, con không nghe thì cha có rất nhiều thủ đoạn để bắt buộc con, đánh gãy chân, đánh gãy hai tay, khiến con ngoan ngoãn, con còn làm được gì đây?”
“Mẹ con sẽ không đồng ý.”
“Người mẹ con yêu chính là ta, không phải con, con chỉ là kết tinh, cho nên không cần ôm như vậy hy vọng, địa vị của con trong nhà này, con nên hiểu.”
Lâm Hồng Minh gục đầu, hiểu rằng lời cha nói đều là sự thật, người trong sơn môn đều sợ cha ta, ngẫm lại thật đáng thương.
Nếu ta đi tìm đại sư bá, đại sư bá sẽ để ý tới ta chứ?
Cảm giác hơi nguy hiểm.
Trong ấn tượng của cậu bé, trước tám tuổi thì cha rất thương mình, nhưng sau tám thì lại luôn đánh mình, cậu bé cảm thấy cha đã thay đổi, đã không còn thương yêu vô bờ bến như hồi đó nữa rồi.
Hiện giờ điều Lâm Phàm muốn chính là nhìn con trai thành niên, thành hôn với Ninh Thử, có con cái, vậy thì hắn có thể yên tâm rời đi rồi.
Tu vi của hắn đã đạt tới Tẩy Tủy tầng chín viên mãn, Đệ Cửu Cốt chỉ còn kém một bước tu luyện nữa là có thể viên mãn, những Long Cốt còn lại cũng đều đã thay đổi bí pháp.
Toàn bộ tu luyện thành bí pháp tăng phúc gấp mười lần.
Những thành quả này đều là nỗ lực trong suốt mười năm qua của hắn.
Trong thiên hạ ai có thể là đối thủ của hắn?
Xòe một bàn tay ra đếm… Không, không cần tay.
Bởi vì hắn không có đối thủ.
Sơn môn.
Ngô Thanh Thu nhìn Lâm Phàm, người nàng yêu nhất đã làm bạn với nàng, cùng nàng trải qua mười mấy năm, trong mắt nàng là tình yêu tràn đầy cõi lòng. Nàng đã rất thỏa mãn với cuộc đời này.
“Sư tỷ, có tâm sự gì sao?”
Lâm Phàm nhẹ giọng hỏi, người duy nhất được hắn hỏi một cách dịu dàng như vậy cũng chỉ có sư tỷ. Còn những người phụ nữ khác, không xứng.
“Không có gì.” Ngô Thanh Thu lắc đầu, mỉm cười.
Nụ cười của nàng xán lạn, xinh đẹp, khiến Lâm Phàm si mê. Đã nhiều năm như vậy rồi, nhưng hắn vẫn chưa xem đủ nụ cười của nàng.
Có khi Lâm Phàm sẽ nghĩ, nếu như không đi Thần Võ giới, làm bạn với sư tỷ đến già cũng là một cuộc sống không tệ. Có khi không cần phải trải qua giông bão, sống bình đạm cũng là một loại hạnh phúc.
Hắn vốn không phải là người ở thế giới này, có thể đạt được trình độ này cũng là mục tiêu mà rất nhiều người cho dù có theo đuổi cả đời này cũng chưa chắc đã đạt được.
Lúc này, Ngô Thanh Thu đột nhiên nắm lấy tay của Lâm Phàm: “Sư đệ…”
“Hửm?”
“Con đường của ngươi còn rất dài, không cần suy nghĩ cho bọn ta. Bây giờ ta đã rất thỏa mãn, ngươi nên can đảm theo đuổi những thứ ngươi muốn. Ngươi chỉ cần nhớ rõ ở nơi này còn có người tưởng niệm ngươi.”
“Sư tỷ, vì sao sư tỷ phải nghĩ như vậy?”
“Không phải là vì sao sư tỷ phải nghĩ như vậy, mà là sư tỷ biết rõ, ngươi không nên ở chỗ này.”
Ngô Thanh Thu nói rất khiêm nhường. Những năm tháng ở chung, cảm giác khiêm nhường này càng thêm rõ ràng.
Lâm Phàm rất không thích nghe thấy sư tỷ nói như vậy. Hắn ôm sư tỷ vào trong ngực, vuốt ve nhẹ nhàng mái tóc nàng: “Sư tỷ, không phải lúc trước chúng ta đã nói chuyện này rồi sao?”
Chương 429 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]