Virtus's Reader
Võ Học Ta Tu Luyện Có Khả Năng Bạo Kích

Chương 430: CHƯƠNG 430: QUẢ NHIÊN… TA VẪN ƯU TÚ NHƯ TRƯỚC (1)

Nói có nhiều thêm đi nữa cũng vô dụng.

Không nói gì mà cứ vuốt ve mới là đúng.

Sư tỷ cũng không nói tiếp những việc này, nàng rúc vào trong ngực Lâm Phàm, quý trong mỗi phút mỗi giây ngay lúc này.

Suy nghĩ của con người sẽ thay đổi.

Hắn đã từng nghĩ đến chuyện tới Thần Võ giới tìm kiếm phương pháp trường sih cho sư tỷ.

Nhưng dần dần, trong đầu hắn thường xuyên xuất hiện một ý nghĩ là ở lại. Ý nghĩ này vẫn luôn hiện lên trong đầu hắn, tâm chí hắn kiên định như sắt, nhưng dù như vậy, ý nghĩ của hắn vẫn bị ảnh hưởng.

Ôn nhu hương, anh hùng trủng. (tổ ấm dịu dàng là mồ chôn anh hùng.)

Lời này không sai.

Nhưng ý tưởng của hắn kiên định, chắc chắn sẽ không bị thay đổi như vậy. Chỉ có không ngừng trở nên mạnh mẽ mới có thể sống càng hạnh phúc. Hắn không muốn khi người quan trọng nhất của bản thân gặp nguy hiểm mà chính hắn lại bất lực, chỉ biết đứng nhìn.

Tuyệt đối không thể như vậy.

Hắn đã chuẩn bị vẹn toàn mọi thứ, khi nào cũng có thể đi Thần Võ giới. Nhưng hắn muốn làm bạn với sư tỷ một khoảng thời gian.

Dẫn sư tỷ đi ngao du ngoạn thủy.

Đi khắp mọi nơi ở thế giới này.

Thành Thiên Cửu.

Ngô Thanh Thu làm bạn bên cạnh sư đệ, nàng biết đây là quê nhà của sư đệ. Sư đệ đi những bước đầu tiên từ nơi này. Nàng rất khó có thể tưởng tượng sư đệ phải có thiên phú chừng nào mới có thể tu luyện đến trình độ bây giờ chỉ trong vòng hai mươi năm ngắn ngủi.

Những cái khác nàng không dám nhiều lời.

Nàng cảm giác được tu vi của sư đệ đã đạt đến cực hạn.

Cũng chính là cảnh giới trong truyền thuyết.

“Nơi này vẫn không có gì thay đổi cả.” Lâm Phàm cười nói.

Ngô Thanh Thu nói: “Người đời đều nói Ngụy Trung tham ô hoành hành, tàn nhẫn bá đạo. Nhưng thế đạo bây giờ còn ổn định hơn nhiều lần so với lúc trước. Triều đình ra lệnh hạn chế sơn môn, nếu không phải có sư đệ ra mặt, cũng không biết có chuyện gì xấu còn có thể xảy ra.”

Lâm Phàm đáp: “Lệnh hạn chế này xem như không tệ. Ngụy Trung và ta đã suy nghĩ, thảo luận cặn kẽ đối sách, thành lập tổ chức liên hợp sơn môn, duy trì an ổn ở mọi nơi. Đại đa số sơn môn đều không có ý định tranh bá, bọn họ đều muốn yên ổn phát triển, truyền thừa môn phái. Nếu có cái lợi lại còn có thể duy trì sự phát triển của sơn môn, cớ sao lại không làm?”

Trong mấy năm nay, những chuyện hắn làm cũng không nhiều. Ngoại trừ tu luyện, làm bạn với sư tỷ, chuyện duy nhất hắn làm chính là chuyện này.

Địa Uyên do Chính Đạo tông khống chế.

Luyện chế đại dược, dùng giá cả khá là hợp lý cung cấp cho các sơn môn gia nhập vào tổ chức liên hiệp sơn môn.

“Sư đệ, chuyện gì ngươi làm cũng đều đúng.” Ngô Thanh Thu nhẹ giọng nói.

Lâm Phàm cười: “Sư tỷ, tỷ đừng có chủ kiến phụ nữ như vậy.”

Bọn họ đi xuyên qua đường phố náo nhiệt.

Bên tai truyền tới tiếng rao hàng của bá tánh.

Ngô Thanh Thu còn có chuyện chưa nói. Nàng đi du sơn ngoạn thủy ở ngoài với sư đệ, đột nhiên sư đệ lại nói muốn tới thành Thiên Cửu, từ đầu nam đi tới đầu bắc, khoảng cách xa xôi.

Nàng không hỏi, nhưng giác quan thứ sáu của phụ nữ vẫn rất thần kỳ.

Nàng cảm giác sư đệ ở chỗ này có chuyện xưa.

Tất nhiên, nàng cũng chỉ là tò mò mà thôi, cũng không có suy nghĩ gì khác.

Kể cả sư đệ có người phụ nữ khác hay có con ở chỗ này, nàng cũng có thể vui vẻ đón nhận. Lúc trước, sư đệ rời khỏi thành Thiên Cửu, dù hắn có thì cũng còn sớm hơn chuyện gặp nàng. Dựa theo bối phận, ở nơi này, nàng chỉ có thể xếp là người đến sau.

Bởi vậy, cho dù có là thật, nàng cũng có thể đón nhận.

Chậm rãi.

“Sư đệ, đệ xem nơi này hình như là có chuyện gì. Trên đường phố toàn treo đèn lồng đỏ, hình như là ai có hôn sự.” Ngô Thanh Thu nói.

Lâm Phàm nghe vậy thì động lòng, nhưng hắn vẫn không thể hiện ra ngoài: “Phải không?”

“Đệ xem…”

Theo hướng chỉ của sư tỷ, Lâm Phàm nhìn về phía trước. Cửa hàng bên đường đều treo đèn lồng đỏ trên cửa, đồng thời họ còn dán thông báo, hình như là vì có hỉ sự, khắp chốn mừng vui nên mua hàng có thể được giảm giá.

Các bá tánh qua đường nói chuyện với nhau.

“Hôn sự của Trần công tử Kình Lôi Minh thật sự rất long trọng.”

“Chứ còn gì nữa. Đó chính là công tử của Kình Lôi Minh, minh chủ tương lai, có thể không xa hoa được sao?”

“Nghe nói Trần công tử cưới thiên kim của Tụ Nghĩa Minh ở Bằng Châu. Tụ Nghĩa Minh này có thể lực khổng lồ ở Bằng Châu, quả thực là cường cường liên hợp mà.”

“Chắc chắn rồi. Chuyện làm ăn của Kình Lôi Minh càng lúc càng lớn. Ngươi đừng xem thường Trần công tử tuổi còn trẻ, thủ đoạn của hắn rất lợi hại.”

Khuôn mặt Lâm Phàm vẫn bình thường mà đi, nhưng lỗ tai lại dựng lên nghe những lời của người qua đường.

Khóe miệng hắn lộ ra nụ cười mỉm.

Quan hệ giữa hắn và Ngụy Trung rất tốt. Hắn nói cho Ngụy Trung biết hắn có đứa con trai cả, cũng chính là Trần Tử Nghĩa của Kình Lôi Minh.

Lúc Ngụy Trung biết được chuyện này, ngón tay cái của dựng lên thẳng đứng.

Quá ngầu!

Bởi vậy mới có tầng quan hệ này.

Ngụy Trung âm thầm mở cửa sau cho Kình Lôi Minh.

Cho nên, trong mấy năm nay, tốc độ phát triển của Kình Lôi Minh cực kỳ nhanh.

“Sư đệ, chúng ta đi xem đi.” Ngô Thanh Thu nói.

“Sư tỷ, hôn lễ thì có gì đẹp?”

Lâm Phàm có cảm giác bản thân có tật giật mình,

Ngô Thanh Thu hiểu ý người, cảm giác được sư đệ tới nơi này chỉ sợ cũng là vì nguyên nhân này. Nhưng thấy sư đệ còn đang che giấu, nàng cũng không nói ra mà chỉ nói: “Ta muốn đi xem. Ta chưa bao giờ thấy hôn sự nào long trọng như vậy.”

“Được rồi, nếu sư tỷ muốn đi xem, vậy thì đi thôi.” Lâm Phàm đồng ý.

Phủ đệ Kình Lôi Minh.

Bên ngoài đã có rất nhiều bá tánh vây xem từ sớm.

Lâm Phàm và sư tỷ đứng nhìn từ xa, không tới quá gần. Hắn trở về để xem Tử Nghĩa thành hôn, chuyện này vẫn là Ngụy Trung nói cho hắn biết.

Không biết con trai cả khi nào thành hôn, đây là lỗi của hắn.

Quả thực không xứng làm cha.

Sau đó, thời gian sắp tới rồi.

“Sư đệ, nơi này khoảng cách xa quá, ta không nhìn thấy gì cả. Chúng ta tới gần thêm chút nữa đi.” Ngô Thanh Thu nói.

“Sư tỷ, biển người tấp nập, chúng ta vẫn nên đứng đây xem thôi.”

Chương 430 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!