“Không sao cả, ngươi lên đây với ta.”
Ngô Thanh Thu lôi kéo Lâm Phàm đi về phía trước.
Không biết vì sao, Lâm Phàm nhìn sư tỷ đang đi ở đằng trước, hắn cảm giác hình như sư tỷ đã biết cái gì đó, nàng chỉ là chưa nói ra mà thôi.
Sư tỷ đã biết gì rồi sao?
Lúc này, Ngô Thanh Thu lôi kéo Lâm Phàm chen vào trong dòng người. Những bá tánh tụ tập lại đúng là tới để xem náo nhiệt, nhưng bọn họ cũng đang chờ hoạt động ăn mừng của Kình Lôi Minh, khi nào đến giờ sẽ rải tiền.
Tuy rằng bá tánh xung quanh rất nhiều, nhưng đối với Ngô Thanh Thu, cái này chỉ là chuyện nhỏ.
Chỉ thấy nàng lấy ra một ít ngân phiếu, ẩn giấu một tia kình đạo trong đó, sau đó, nàng ném về phương xa rồi hét thất thanh:
“Ai da, bên kia có thật nhiều ngân phiếu.”
Các bá tánh đang vây xem nhìn thấy ngân phiếu đang rớt xuống giữa trời từ xa, bọn họ tựa như nhìn thấy cục cưng nhà mình vậy, chạy như bay tới. Chỉ sợ chạy chậm là không còn một tờ ngân phiếu nào cho bọn họ nhặt.
Lâm Phàm bất đắc dĩ. Sư tỷ giàu có thật thích dùng ngân phiếu để mở đường.
Ngô Tuấn thủ ở cửa, duy trì trật tự. Hắn ta nhìn thấy Lâm ca xuất hiện bèn kích động muốn đi tới, nhưng mà sau khi nhìn thấy có người phụ nữ đứng cạnh Lâm Ca, hắn ta hiểu rõ, nhẫn nại, giả vờ như không quen biết. Sau đó hắn ta quay đầu đi, coi như là không nhìn thấy họ.
Ngô Thanh Thu còn muốn dùng ngân phiếu thu mua đối phương, nhưng thấy đối phương còn không thèm liếc nhìn bọn họ một kéo, nàng vội vàng kéo Lâm Phàm đi vào trong.
“Ngô đường chủ, lúc nãy mới có người lạ lọt vào.” Một tên bang chúng nhắc nhở.
Ngô Tuấn bình thản nói: “Không nên hỏi đừng hỏi, làm tốt chuyện của ngươi đi.”
Sau đó, hắn ta nhìn bóng dáng quen thuộc đang xa dần.
“Lâm ca…”
Dưới sự dẫn dắt của Ngô Thanh Thu, Lâm Phàm lẩn vào được bên trong. Người có thể tiến vào nơi này đều là người rất có danh tiếng ở địa phương.
Lâm Phàm đứng ở cách đó không xa, hắn nhìn thấy Trần Tử Nghĩa, cũng nhìn thấy được cô nương đứng cạnh Trần Tử Nghĩa.
Ừm.
Đúng là không tệ.
Bộ dạng rất đẹp.
Trần Tử Nghĩa và vợ đang kính trà. Bát tiểu thư ngồi ở thượng vị, không ngờ lão Quách vẫn còn sống, nhưng mà khí sắc của lão Quách không phải rất tốt. Nhìn bây giờ càng thêm già nua so với lúc trước.
Thấy một cảnh như vậy, Lâm Phàm đã thỏa mãn.
Tuy rằng người ngồi ở chỗ kia vốn là hắn, nhưng có chuyện không cần quá cưỡng cầu, có thể nhìn thấy cũng xem như là đã xong một tâm sự.
“Sư tỷ, chúng ta đi thôi.”
Ngô Thanh Thu còn muốn tiếp tục xem một chút. Nàng vẫn luôn nhìn tân lang, phát hiện người đó có vài phần tương tự với sư đệ, cũng có chút tương tự với Hồng Minh.
Sau đó, nàng nhìn về phụ nữ đang ngồi ở chỗ kia.
Vậy đó chính là người phụ nữ lúc trước của sư đệ ở thành Thiên Cửu sao?
Chỉ là không biết vì sao hình như bọn họ không muốn nhận thân với sư đệ.
Lúc nàng đang còn muốn tiếp tục xem xét lại phát hiện sư đệ đã xoay người rời đi. Nàng vội vã đuổi theo, không dò hỏi bất kỳ chuyện gì, có lẽ tâm trạng của sư đệ lúc này rất mất mát.
Bọn họ vừa rời đi, Trần Tử Nghĩa xoay người lại, nghi hoặc nhìn về phương hướng kia. Hình như vừa mới có người quen thuộc xuất hiện.
…
Nơi có long mạch.
Rầm!
Một tiếng vang lớn!
Mặt đất nứt ra, một bóng hình phóng lên cao mang theo kình đạo mạnh mẽ, khiến xung quanh hình thành từng trận gió lốc khủng bố.
“Ha ha ha…”
Một bóng hình vô cùng lôi thôi cười lớn.
“Lão tổ tông, ngươi không ngờ rằng Xuân Thu ta đây còn sống đúng không?”
Xuân Thu Lão Đạo vốn nên đã chết, hẳn là bị mai táng tại nơi này, nhưng đôi khi vận may rất kỳ quái. Sau khi chỗ này sụp đổ, lão ta vậy mà lại có chỗ dung thân.
Dưới tình huống cửu tử nhất sinh, lão ta hấp thu lực lượng của long mạch.
Trải qua vô số tra tấn đau đớn, nỗi đau do lực lượng long mạch rèn luyện thể xác.
Rất nhiều lần, lão ta đều cho rằng bản thân sẽ chết, nhưng không ngờ lão ta vẫn còn sống, chủ yếu dựa vào ý chí.
Long mạch biến mất, địa thế thay đổi, gió nổi mây phun. Cho dù là Đại Âm hay Đại Càn đều xảy ra biến hóa rất lớn vào lúc này.
Thành Thiên Cửu, bến cảng.
Bởi vì công tử Kình Lôi Minh đại hôn nên nghỉ một ngày.
Bang chúng đang đi tuần tra xem bến cảng có vấn đề gì hay không. Nếu như không có vấn đề, bọn họ cũng cần phải đi góp vui bên kia một chút.
Đột nhiên.
Động đất xảy ra.
“Kỳ quái.”
Bang chúng rất nghi hoặc. Đang yên đang lành sao đột nhiên lại có động đất? Nhưng rất nhanh, có người nhìn về mặt biển, khuôn mặt hắn ta lộ vẻ sợ hãi, vừa bò vừa chạy về nơi xa.
Vừa chạy, hắn ta vừa hô to.
“Sóng thần tới.”
“Sóng thần tới.”
Độ cao kinh người, khiến người vừa nhìn đã thấy sợ hãi.
Các bá tánh đều cảm giác được trận động đất này, nhưng mà đại đa số mọi người đều không để chuyện này trong lòng. Đối với bọn họ, bọn họ sao có thể ngờ được chuyện như vậy sẽ xảy ra?
Đường phố.
Lâm Phàm dừng chân, nhíu mày. Hắn cúi đầu xuống nhìn mặt đất dưới chân. Người bình thường có thể không cảm nhận được loại dao động này, nhưng hắn lại có thể. Lúc nãy, địa thế nơi này đã xảy ra thay đổi nghiêng trời lệch đất.
Bến cảng cách đó không xa có động tĩnh.
“Sóng thần tới…”
Đầu đường vốn đang ổn định ngay lập tức trở nên hỗn loạn. Các bá tánh chạy trốn khắp nơi, bọn họ hàng năm ở thành thị ven biển nhưng chưa thấy sóng thần năm nào, cả đời bọn họ cũng chưa từng gặp.
Bây giờ đột nhiên có chuyện như vậy xảy ra.
Ai mà ngờ được.
Bến cảng.
Lâm Phàm dẫn theo sư tỷ tới nơi đó, hắn nhìn tình huống phía trước, khuôn mặt rất nghiêm trọng. Sóng thần đã cao hơn ba mươi mét, dựa theo hoàn cảnh này, nếu như không có gì bất ngờ xảy ra, sóng thần này sẽ bao phủ toàn bộ thành Thiên Cửu.
Đến lúc đó, không ai có thể biết được cuối cùng có bao nhiêu người chết.
Nhưng kết quả chắc chắn rất thảm khốc.
“Sư tỷ…”
“Sư đệ, ta biết rõ, ngươi không cần phải nói. Chú ý an toàn. Nhất định phải chú ý an toàn.” Ngô Thanh Thu ngắt lời.
“Được.”
Lâm Phàm chậm rãi nhảy xuống từ mái hiên. Hắn tới gần bở biển, nhìn sóng thần đang đánh tới từ phương xa, hắn hít sâu một hơi, vận chuyển kình đạo của bản thân.
Chương 431 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]