Virtus's Reader
Võ Học Ta Tu Luyện Có Khả Năng Bạo Kích

Chương 432: CHƯƠNG 432: QUẢ NHIÊN… TA VẪN ƯU TÚ NHƯ TRƯỚC (3)

Nếu như là lúc trước, hắn chưa chắc đã dám chống lại với lực lượng thiên nhiên, nhưng bây giờ, hắn muốn thử tranh đấu một lần.

Lúc này, người của Kình Lôi Minh vội vàng chạy tới.

Mấy người Bát tiểu thư, Trần Tử Nghĩa, Ngô Tuấn hoảng hốt chạy tới. Lúc nghe thấy sóng thần, suy nghĩ đầu tiên của bọn họ là không thể nào. Nhưng mà loại chấn động này lại khiến bọn họ cảm thấy sợ hãi.

Lỡ như thật sự là sóng thần, vậy nhiều năm nỗ lực của Kình Lôi Minh thật sự là một đi không trở lại.

Khi nhìn thấy cơn sóng thần cao như thế, trên khuôn mặt bọn họ lộ vẻ sợ hãi. Tình huống đáng sợ như thế này đã không có biện pháp nào để ngăn cản.

Bát tiểu thư tuyệt vọng, nàng ta đã từng nghĩ tới bất kỳ khả năng nào, chỉ có duy nhất chuyện Kình Lôi Minh sẽ bị thảm họa thiên nhiên hủy diệt là không nghĩ tới. Thành Thiên Cửu chính là căn cơ của Kình Lôi Minh, nếu như Thiên Cửu thành bị bao phủ, tất cả đều sẽ kết thúc.

Khuôn mặt Trần Tử Nghĩa nghiêm túc. Gặp phải chuyện này, hắn còn chưa xong chuyện hôn sự đã vội vàng chạy tới đây xem tình huống.

Nhưng bây giờ…

Đột nhiên, có người cả kinh hét lên.

“Hắn định làm gì thế?”

Giọng nói này vừa phát ra, mọi người đều nhất trí nhìn về Lâm Phàm đang đứng nơi xa.

Tuy rằng chỉ có thể nhìn thấy bóng dáng, nhưng Ngô Tuấn vừa nhìn đã có thể nhận ra người nọ là ai.

Bát tiểu thư nhìn thêm vài lần, sau đó khuôn mặt nàng khẽ thay đổi. Nàng và hắn đã từng có hành vi tiếp xúc không có khoảng cách, chắc chắn không thể quên. Nhưng nàng không giống như Ngô Tuấn vừa nhìn là có thể nhận ra.

Chứng tỏ hồi lâu chưa tiếp xúc gần khiếp cho bên trong của Bát tiểu thư đã phục hồi, cần phải gia công mô hình thêm lần nữa,

Bát tiểu thư không nghĩ rằng Lâm Phàm sẽ trở về,

Nghĩ tới hôm nay là đại hôn của Trần Tử Nghĩa, nàng cũng thoải mái hơn.

Hắn hiển nhiên là biết con trai của bản thân sắp thành hôn, thân là phụ thân, nếu như hắn không tới nhìn xem chỉ sợ là sẽ tiếc nuối chung thân.

Còn xem như là hắn có chút lương tâm.

Nhưng mà hắn muốn làm gì?

Không lẽ hắn muốn dùng sức mạnh của cá nhân để đối kháng với sóng thần sao?

Trần Tử Nghĩa nhìn bóng dáng kia, hình như có chút quen thuộc…

Ngay vào lúc cậu ta đang tự hỏi, một tiếng rống giận vang vọng trời cao phát ra.

Đinh tai nhức óc.

Sau đó, chỉ thấy hai chân Lâm Phàm uốn lượn, phịch một tiếng, hắn tựa như một quả đạn pháo phóng về phía sóng thần. Kình đạo toàn thân ngưng tụ lên hai tay, một tay hắn đánh ra một chưởng về phía sóng thần đang gào thét xông tới.

Kình đạo mạnh mẽ khuếch tán, nhanh chóng hình thành mạng nhện bao trùm lấy sóng thần.

Cửu U Hàn Sương kình đạo khuếch tán trong cơ thể, chúng nhanh chóng đông lạnh sóng thần. Nhưng mà thể tích của sóng thần quá lớn, thật sự là quá tiêu hao kình đạo.

Mẹ nó.

May là hắn từng thích lục soát thi thể, học xong hết tuyệt học của mấy lão già kia. Bằng không đối phó với cơn sóng thần này thật là có chút phiền toái.

Đóng băng được sóng thần, nhưng lực lượng thúc đẩy cơn sóng thần này không ngừng liều mạng đối đầu với Lâm Phàm.

Lúc này, có một vài bá tánh nhìn thấy cảnh tượng ở nơi xa.

Bọn họ vội vàng quỳ xuống, hô to thần tiên hạ phàm.

Trong lòng Ngô Tuấn kinh ngạc cảm thán. Lâm ca quả nhiên chưa từng làm người khác thất vọng. Chớp mắt đã hai mươi năm mà tu vi của Lâm ca đã đạt tới mức không thể tưởng tượng.

Hắn ta trước sau như một vẫn tin rằng, Kình Lôi Minh có thể phát triển thuận lợi như vậy, sau lưng chắc chắn có công sức của Lâm ca.

Đừng ai nói với hắn ta là do bọn họ chăm việc nước mới đạt được thành tích như vậy, đó chỉ là dùng để lừa gạt mấy đứa nhỏ, chỉ có đồ ngốc mới tin những lời đó.

Ở trong lòng Ngô Tuấn, Lâm ca vĩnh viễn là thần.

“Ngô thúc…”

“Sao?”

“Hắn là ai?”

Ngô Tuấn bất đắc dĩ, cũng không biết nên trả lời như thế nào. Hắn ta có thể nói rằng đó là cha ngươi sao?

“Cao thủ.”

Nếu như là lúc trước, mọi người nếu nghe thấy những lời này của Ngô Tuấn chắc chắn sẽ tức giận sỉ vả đối phương. Nói cũng như không, ai mà không nhìn ra hắn là cao thủ chứ?

Mắt mù mới không thấy.

Trần Tử Nghĩa lẩm bẩm: “Ta lại cảm thấy rất quen thuộc.”

Bát tiểu thư đứng cạnh nghe vậy, khuôn mặt nàng ta khẽ đổi.

Nàng ta không hy vọng Tử Nghĩa và Lâm Phàm nhận thân.

Cũng không phải là nàng ta có suy nghĩ gì, mà là bản thân nàng ta cực khổ nuôi Tử Nghĩa lớn, hắn tới nhặt có sẵn. Trên đời này làm gì có chuyện nào tốt như thế? Đứa nhỏ có cha hay không không quan trọng, cũng không cần có cha.

Sau một hồi, ngón tay của Lâm Phàm búng ra, sóng thần đang đóng băng vỡ nát trong chớp mắt, nó biến thành vô số tảng băng nhỏ rơi vào trong biển.

Quay về bến cảng, Lâm Phàm nhìn mấy người Bát tiểu thư.

Trần Tử Nghĩa nhìn thấy khuôn mặt của Lâm Phàm, ánh mắt cậu ta đột nhiên thay đổi. Cậu ta phát hiện bản thân rất giống đối phương, nhất là bộ dạng giữa mày, rất giống.

Cậu ta rất muốn biết đối phương là ai.

Thậm chí trong lòng cậu ta đã có ý tưởng.

“Tử Nghĩa…” Lâm Phàm từ tốn nói.

“Ta ở đây.”

Trần Tử Nghĩa không hề nghĩ ngợi đã buột miệng thốt ra, tựa như cậu ta đã mong chờ từ lâu.

Nhưng mà…

Ngay vào lúc Lâm Phàm đang chuẩn bị mở miệng, Bát tiểu thư tức giận quát lớn: “Lâm Phàm, ngươi muốn làm cái gì?! Ta với ngươi nước sông không phạm nước giếng. Ngươi đi quan đạo của ngươi, ta đi cầu độc mộc của ta. Hai bên không quấy nhiễu lần nhau, không qua lại với nhau.”

Lâm Phàm cười, ánh mắt hắn nhìn thẳng vào Trần Tử Nghĩa. Hai cha con đối diện nhau, không cần ngôn ngữ, tất cả giao lưu đều trong ánh mắt.

“Sư phụ…”

“Ừ.”

“Phụ thân…”

“Ừ.”

Lâm Phàm ngẩng đầu nhìn ra xa. Hắn đã cảm giác được một hơi thở cực mạnh, hắn cũng không nhiều lời nữa, nhanh chóng mang theo sư tỷ rời khỏi nơi này.

Trần Tử Nghĩa chính là món hàng ra đời ngoài ý muốn trong giao dịch của hắn và Bát tiểu thư.

Ngô Tuấn thở dài, lắc đầu. Bát tiểu thư quá hiếu thắng, cho dù có để Tử Nghĩa và Lâm ca nhận thân cũng không sao cả.

“Ngô thúc, có phải thúc rất quen thuộc với phụ thân ta không?” Trần Tử Nghĩa hỏi.

Ngô Tuấn nhìn lướt qua Bát tiểu thư, hắn ta từ từ nói: “Rất quen thuộc. Hắn chính là đại ca trong lòng ta. Ta có thể có tất cả mọi thứ như bây giờ cũng là nhờ hắn.”

Chương 432 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!