Virtus's Reader
Võ Học Ta Tu Luyện Có Khả Năng Bạo Kích

Chương 433: CHƯƠNG 433: QUẢ NHIÊN… TA VẪN ƯU TÚ NHƯ TRƯỚC (4)

“Tử Nghĩa, hắn vẫn rất quan tâm ngươi. Ngươi đừng hận hắn. Lúc trước, khi ngươi còn nhỏ, hắn thường xuyên trở về nhìn ngươi, chỉ là lúc đó ngươi đang ngủ nên không phát hiện.”

“Kình Lôi Minh có thể phát triển đến bây giờ, rất nhiều điều không phải vì chúng ta đủ nỗ lực, mà là sau lưng có một lực lượng giúp chúng ta quét dọn tất cả mọi trở ngại. Điểm này, Bát tiểu thư chắc là biết rõ.”

“Nếu ngươi muốn tìm hắn thì đi Chính Đạo tông. Nếu như chỉ cần hỏi thăm một chút, ngươi có thể biết được địa vị phụ thân của ngươi trong chốn giang hồ này cuối cùng đã cao đến chừng nào. Hắn đã như là nhân vật thần thoại rồi.”

Không biết vì sao, hắn ta có một cảm giác kỳ diệu.

Đó là lúc này có thể chính là một lần gặp nhau cuối cùng.

Kể từ đây sẽ không có bất kỳ quan hệ gì nữa.

“Ai da, tiểu tử kia đâu rồi?” Lão Quách thở hổn hển chạy tới, hỏi về hành tung của Lâm Phàm.

Ngô Tuấn nói: “Lão Quách, vừa mới đi.”

“Đi rồi à?” Giọng nói của lão Quách run rẩy. Lão biết thời gian của bản thân không còn nhiều nên muốn nhìn thấy Lâm Phàm một lần cuối, coi như là đã thỏa mãn tâm nguyện của lão.

“Đi rồi.”

Ngô Tuấn trả lời chậm rãi.

Lão Quách thở dài một tiếng.

Sau này muốn gặp, có lẽ phải Lâm Phàm phải tới mộ của lão.

Nơi xa.

“Sư tỷ, ta không cố ý giấu tỷ.” Lâm Phàm biết sư tỷ là người thông minh. Lúc nãy chuyện đã rõ ràng như vậy rồi, sư tỷ sao có thể không nhìn ra được chứ?

Ngô Thanh Thu nói: “Sư đệ, đệ đừng tự trách. Ta không trách đệ. Huống hồ trong chuyện này ta vốn là kẻ tới sau. Muội muội kia hình như có ý kiến rất lớn với ngươi. Nếu có thời gian ta giúp đệ điều giải một chút.”

Nghe thấy sư tỷ nói những lời này, trong đầu Lâm Phàm hiện lên hình ảnh một chồng hai vợ.

Ban đêm… Khụ khụ khụ…

Ho khan lợi hại.

Hắn lại bắt đầu nghĩ lung tung.

“Sư tỷ, đừng nói mấy chuyện này nữa. Địa thế xảy ra biến hóa, ta nghĩ chắc là có người động long mạch.” Lâm Phàm trầm giọng.

Ngô Thanh Thu nói: “Sao lại như thế? Long mạch hẳn đã bị bao phủ, không có khả năng xuất hiện lại.”

Lâm Phàm trầm tư: “Không biết, ta cảm giác được hơi thở kia. Về sơn môn trước đã, ta nghĩ chắc là có chuyện đã xảy ra.”

Hắn còn có một khả năng còn chưa nói.

Hơi thở kia hẳn đã đạt tới Tẩy Tủy tầng chín viên mãn.

Nói cách khác…

Người của Thần Võ giới sắp đến rồi.

Hắn phải rời khỏi.

Sơn môn.

Lâm Phàm rèn luyện long cốt một lần. Chín cốt đã viên mãn, hắn cất chứa bí pháp tu luyện ở Đệ Cửu Cốt.

Thực lực đạt tới đỉnh.

Khoảnh khắc Đệ Cửu Cốt viên mãn, Lâm Phàm cảm nhận khắc sâu cảm giác sung sướng do chín cốt tương thông mang đến.

Thật sự là khó có thể dùng ngôn ngữ để biểu đạt.

Quốc sư, Ngụy Trung tìm đến Lâm Phàm trước tiên.

Cả hai đều rất khiếp sợ.

Hai người hoàn toàn không biết là ai động vào long mạch/

“Lâm huynh, đã xem xét qua. Ở long mạch xuất hiện hố sâu. Có người từ bên trong đi ra. Ta nghi ngờ là Xuân Thu Lão Đạo.” Ngụy Trung không ngờ sẽ là Xuân Thu Lão Đạo.

Từ Chi Chí đã từng nói, Xuân Thu Lão Đạo và đệ tử của lão ta đi vào bên trong, sau đó long mạch sụp đó. Khả năng lớn nhất chính là Xuân Thu Lão Đạo.

Lâm Phàm hỏi lại: “Tình huống các chỗ khác như thế nào?”

Ngụy Trung trả lời: “Không tốt. Các nơi ở vùng duyên hải đều bị bao phủ bởi nước biển. Một ít vùng núi thì khô héo. Không ngờ lời của Bồ Đạo Tiên nói đều là thật, long mạch biến mất, thật sự sẽ có thiên tai.”

Quốc sư nói tiếp: “Đại Càn bên kia cũng vậy. Xem ra long mạch của Đại Càn từng bị người lấy đi chính là long khí do long mạch ở nơi này phân tán ra ngoài, trở thành ngụy long mạch.”

“Lâm huynh, bây giờ Xuân Thu Lão Đạo nhờ có long mạch mà thực lực tăng mạch. Chúng ta có nắm chắc phần thắng không?” Ngụy Trung rất lo lắng. Theo cái nhìn của lão, bây giờ chỉ sợ rất khó đối phó với Xuân Thu Lão Đạo.

Lâm Phàm bình thản nói: “Có nắm chắc hay không ta không biết. Nhưng không đi không được. Cần phải lấy long mạch ra, trả về chỗ cũ, bằng không trong tương lai có thiên tai, sợ là đại sự sẽ xảy ra.”

Ngụy Trung gật đầu, đồng ý với những lời Lâm Phàm nói.

Quốc sư rất hâm mộ, không ngờ cuối cùng Xuân Thu Lão Đạo lại có được long mạch. Nhưng mà lão rất nghi hoặc, mười năm trôi qua, tu vi của Lâm Phàm cuối cùng đã tăng lên tới trình độ nào rồi?

Đây là điều mà lão muốn biết nhất.

Lâm Phàm chưa nói, quốc sư cũng không hỏi.

Đô thành.

Thủ đô Đại Âm.

“Ha ha ha…”

Các bá tánh trong thành thấp thỏm lo âu. Bên tai bọn họ truyền tới giọng nói đinh tai nhức óc đầy đáng sợ.

“Bảo tọa của Đại Âm chi chủ nên để Xuân Thu ta tới ngồi.”

Xuân Thu Lão Đạo chiếm được lực lượng của long mạch nên hoàn toàn phóng thích dục vọng ở trong lòng. Lão ta bây giờ cảm giác thực lực của bản thân là thiên hạ vô địch, đã không có bất kỳ ai có thể ngăn trở lão ta.

Hoàng cung.

Bọn lính bày trận ngăn cản Xuân Thu Lão Đạo.

Xuân Thu Lão Đạo nổi giận gầm lên một tiếng, sóng âm chấn động. Toán lính ngã trái ngã phải, máu tươi chảy ra từ tai và mũi. Ngay cả các giáo quan trong Võ đường và Yêu đường cũng bị thương nghiêm trọng.

Tuy rằng còn chưa giao thủ, nhưng bọn họ biết thực lực của Xuân Thu Lão Đạo đã khủng bố vô cùng, căn bản bọn họ không thể đối phó được.

“Chỉ với các ngươi mà dám cản con đường của ta? Ta thấy các ngươi là đang tìm chết.” Xuân Thu Lão Đạo vô cùng thô bạo, khí thế lão mạnh mẽ. Lão ta đã cực kỳ cuồng vọng, không ai có thể ngăn trở hành vi của lão ta.

Nơi xa.

Có vài bóng hình xuất hiện.

Ngay sau đó.

Những người mạnh trong tổ chức liên hợp sơn môn cũng tới.

“Xuân Thu Lão Đạo, nơi trọng yếu của hoàng thành, há có thể để cho ngươi làm càn?” Ngụy Trung giận tím mặt, lão giận dữ ra tay.

Xuân Thu Lão Đạo đầy vẻ khinh thường. Hai tay lão ta đẩy về phía trước, hư ảnh rồng vàng rít gào xông ra, phịch một tiếng, chỉ một chiêu của lão ta đã đánh cho Ngụy Trung hộc máu.

“Xuân Thu ta có long khí thêm vào, là thiên mệnh của ta, ai dám ngăn cản ta?” Xuân Thu Lão Đạo nói đầy ngạo nghễ.

Lão ta sớm đã không để mắt tới người trong thiên hạ.

Chương 433 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!