Ngụy Trung kinh hãi hiện lên mặt, tựa như gặp quỷ vậy.
Lão sao có thể nghĩ tới chuyện sẽ biến thành như vậy
Lão rất tự tin với thực lực của bản thân. Cho dù lão không địch lại được với Xuân Thu Lão Đạo cũng không thể nào có chuyện lão thua nhanh như vậy. Xuân Thu Lão Đạo sau khi luyện hóa long mạch đáng sợ đến như thế sao?
Đừng nói là chỉ mỗi mình Ngụy Trung bị dọa cho ngốc, ngay cả quốc sư cũng ngây người tại chỗ.
Xuân Thu Lão Đạo như vậy, quốc sư lão tuyệt đối không phải là đối thủ.
Quốc sư nhìn Lâm Phàm.
Tất cả mọi hy vọng bây giờ đều được ký thác trên người Lâm Phàm.
Nếu ngay cả Lâm Phàm cũng không phải là đối thủ của lão ta, vậy thì thật sự là kết thúc rồi.
“Ha ha ha…”
Xuân Thu Lão Đạo lúc này khí phách hăng hái, ánh mắt bá đạo, tự cho bản thân là cao nhất. Lão ta sớm đã không để thiên hạ vào mắt, lão ta bây giờ chỉ cảm thấy lực lượng trong cơ thể sắp căng nứt người lão ta, cả người lão ta bây giờ tràn đầy kình đạo mạnh mẽ.
“Ai!”
Lâm Phàm thở dài một tiếng, từ từ đi ra.
Các cao thủ đại sơn môn đều nhìn vào bóng dáng của Lâm Phàm/
Mọi người có biểu cảm khác nhau.
Nhân vật được công nhận là mạnh nhất bây giờ chính là hắn.
Xuân Thu Lão Đạo nhìn Lâm Phàm: “Ta biết tiểu tử ngươi. Ta từng nghe đồn về ngươi, nghe nói ngươi rất lợi hại. Nhưng ngươi đối mặt với lão phu bây giờ có nắm chắc sao?”
Lâm Phàm không nói gì, hắn giơ tay vận chuyển kình đạo. Phịch một tiếng, hắn phóng lên cao, thẳng đến tận trời xanh, ánh mắt của mọi người cũng dõi theo hắn.
Không ai biết Lâm Phàm muốn làm cái gì.
Nhưng rất nhanh sau đó, có người hô lớn.
“Tuyết rơi.”
“Không… Đó là lửa…”
Bầu trời vốn xanh lam đột nhiên xảy ra thay đổi, trắng xóa, đỏ rực, xanh lá, vô vàn màu sắc diễm lệ đan xen nhau.
Ngay sau đó, gió lốc quỷ dị bỗng hình thành.
“Đây là…?” Ngụy Trung ngẩng đầu nhìn lên, nghi hoặc nảy sinh trong lòng.
Tuy rằng không biết là gì, nhưng lão có thể cảm giác được, ở đó uy thế kình đạo ẩn chứa trong đó đã đạt tới mức khiến người ta vừa nghe đã sợ hãi.
“Không đạt được long mạch cũng đã đạt tới trình độ này sao?” Quốc sư kinh ngạc cảm thán. Lúc này lão ta xem đến thất thần, tựa như đã đặt mình vào trong đó. Lão ta bây giờ như một con thuyền nhỏ trong mặt biển đầy sóng gió mãnh liệt, khi nào cũng có thể bị hất văng.
Không hề có sức lực trở tay.
Trên bầu trời, khuôn mặt của Lâm Phàm bình tĩnh, tựa như đang tiến vào trong một cảnh giới ngộ đạo. Chín Long Cốt mở ra, một con rồng lớn vàng kim xoay quanh hắn, thoắt ẩn thoắt hiện.
Hắn bây giờ đã tu luyện bí pháp tuyệt học đến mức thông hiểu đạo lý.
Lấy Huyền Vũ Chân Công làm căn cơ, cất chứa bách gia chi trường.
Nhiều loại kình đạo cực mạnh ngưng tụ với nhau, từ trên trời giáng xuống.
Thân thể của Lâm Phàm được bao trùm bởi quầng sáng, một con kim long tức giận rít gào, hạ xuống, tất phải cắn nuốt Xuân Thu Lão Đạo.
Xuân Thu Lão Đạo cảm nhận được uy thế này, tức giận nói: “Ta mới là chân chính thiên mạnh, ta có long mạch thêm vào, ai dám đối địch với ta?”
Vừa dứt lời, đã thấy lão ta vận chuyển lực lượng toàn thân, đột nhiên chưởng mạnh về không trung.
Hư ảnh của hai con cự long va chạm lẫn nhau.
Rầm rầm!
Đất rung núi chuyển.
Hoàng cung bị đánh sập.
Vô số cường giả đứng vây xem cũng không thể thừa nhận ảnh hưởng dư chấn khi hai lực lượng này chạm vào nhau, bị thổi bay ra ngoài.
Quốc sư đau khổ kiên trì, cuối cùng vẫn là bước chân theo mọi người, lão ta cũng bị đợt kình đạo này đánh bay.
Một lát sau, không ai biết tình huống như thế nào, nhưng kình đạo mạnh mẽ đó đã tiêu tán.
Có người đứng dậy, mở mắt ra nhìn tình huống xung quanh.
Bọn họ nghẹn họng trân trối nhìn.
Hơn phân nửa hoàng cung đã bị thổi bay.
Khắp nơi đều là phế tích.
Tình cảnh này đã khiến mọi người chấn kinh.
Bọn họ nghĩ tới cảnh nếu như lực lượng lúc nãy đánh lên người bọn họ, tình huống đó quả là rất đáng sợ.
Ngay sau đó, tất cả mọi người đều nhìn vào nơi trung tâm.
Cuối cùng là tính huống như thế nào?
Sau đó, bọn họ nhìn thấy Lâm Phàm bình thản đứng ở nơi đó, tay hắn giơ cao lên. Trong long bàn tay hắn có một con kim long xoay quanh, sau đó con kim long bay về không trung, kích cỡ của nó càng lúc càng lớn, đó chính là long mạch.
Là long mạch lấy ra từ trong cơ thể của Xuân Thu Lão Đạo.
Ngụy Trung cười, lão biết rằng Lâm Phàm chắc chắn sẽ không để lão thất vọng.
Quốc sư kinh hãi. Không ngờ ngay cả Xuân Thu Lão Đạo đã luyện hóa long mạch cũng không phải là đối thủ của Lâm Phàm. Cuối cùng là thực lực của hắn mạnh đến chừng nào chứ?
Hoàn toàn không thể nào tưởng tượng.
“Thu phục.”
Lâm Phàm lúc chưa nhìn thấy Xuân Thu Lão Đạo, trong lòng hắn còn chưa chắc chắn. Nhưng sau khi đã nhìn thấy, hắn có nắm chắc phần thắng.
Nghe danh không bằng gặp mặt, vừa thấy đã thấy thất vọng.
Nhưng mà vào lúc này, long mạch đang chuẩn bị trở về đại địa vậy mà lại bị một lực lượng vô hình lôi kéo bay lên không trung.
Sau đó là một tiếng cười đầy vui sướng.
“Không ngờ ta lại có vận may đến thế. Vậy mà lại gặp phải thứ không tồi thế này.”
“Không tốt!”
Chắc chắn là người dẫn đường của Thần Võ giới đến. Không ngờ đối phương lại cũng nhìn trúng long mạch, có chút phiền toái. Lỡ như thực lực của đối phương quá mạnh, nếu như đòi long mạch từ đối phương chỉ sợ là tự chuốc khổ.
Hai tay Lâm Phàm nắm chặt.
Hắn hít sâu một hơi, thả lỏng lại, không thể sốt ruột được.
Nghe giọng nói thì là nữ giới.
Một ý nghĩ không tốt nảy lên trong lòng. Ở trong khoảng thời gian ngắn ngủi này, Lâm Phàm nghĩ rất nhiều thứ. Đây là người phụ nữ tới từ Thần Võ giới, chắc chắn lòng kiêu hãnh của nàng ta rất cao.
Nói đơn giản lại, nơi của hắn tựa như thôn làng nghèo khổ, mà nơi của nàng ta chính là thành phố xa hoa tráng lệ.
Chắc chắn nàng ta sẽ có cảm giác ưu việt rất cao.
Đáng giận.
Gia tăng chút.
Tăng lên!
【Mị lực: (0/10) 】
【Tiêu hao: Hai trăm điểm vạn năng】
【Mị lực: ! 】
【Hệ thống nhắc nhở: Mị lực tăng cấp! 】
【Mị lực siêu phàm: 0/100 (0/100) 】
Tăng lên!
Không cần quan tâm gì cả.
Cứ thế mà tăng điểm lên là được.
Chương 434 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]