【Tiêu hao: Mười ngàn điểm vạn năng】
【Hệ thống nhắc nhở: Mị lực tăng cấp! 】
【Hệ thống nhắc nhở: Mị lực viên mãn! 】
【Tiên tư! 】
Chỉ trong nửa khắc ngắn ngủi, tất cả mọi thứ đều thay đổi.
Mấy người Ngụy Trung rõ ràng đang nhìn trên trời cao, nhưng không biết vì sao, tựa như có một lực hấp dẫn cực kỳ cường thế mạnh mẽ xoay đầu bọn họ lại. Ánh mắt bọn họ bây giờ tập trung lên người Lâm Phàm.
Chỉ mới nhìn một cái, tâm thần đã run rẩy.
“Này…”
Ngụy Trung mở miệng, đôi mắt lão ta sáng lập lòe, lão hoàn toàn dại người ra.
Lão không biết cuối cùng có chuyện gì đã xảy ra, nhưng lão phát hiện Lâm Phàm có chút thay đổi, khiến cho lão có chút không thể tin nổi.
Lâm Phàm vẫn đứng ở nơi đó, nhưng trong mắt lão, hắn có vẻ mờ mịt. Cả người hắn tản ra một quầng sáng, khuôn mặt hắn vẫn như trước kia, nhưng không có lúc nào lại phát ra một mị lực đáng chết như lúc này cả.
Kỳ quái!
Vì sao trước kia lão không phát hiện?
Lão, một tên thái giám già vậy mà lại bị đàn ông hấp dẫn?
Thật đúng là một chuyện rất đáng sợ.
Lúc này, Lâm Phàm vẫn đứng yên ở chỗ cũ, không hề nhúc nhúc. Nhưng kể cả như vậy, hắn vẫn cảm nhận được hiệu ứng nhờ mị lực tăng lên, ít nhất là mấy người Ngụy Trung nhìn hắn mà thất thần.
“Hử?!”
Trên bầu trời.
Có một nử tử đứng trên một bảo bối phi hành kỳ quái, trong tay nàng ta cầm long mạch đang chuẩn bị cất kỹ, nhưng nàng ta liếc mắt một cái đã thấy được Lâm Phàm.
Nàng ta hơi chút xuất thần.
Thân hình cường tráng, vẻ ngoài tuấn mỹ, tóc hắn đen bóng có ánh sáng nhàn nhạt, ánh mắt sác bén, lông mi cong cong, hắn ngẩng đầu mỉm cười nhẹ.
Nữ tử không tự giác cúi đầu đầy ngại ngùng. Trong lúc nàng ta thất thần, long mạch đã rời khỏi tay, nhanh chóng bay về phương xa. Nàng nghĩ đến cảnh bản thân chật vật theo đuổi sẽ bị đối phương nhìn thấy, rất mất mặt nên cũng không có hành động gì.
Nàng ta từ từ hạ xuống, ánh mắt dính chặt lên người Lâm Phàm, dùng giọng nói ôn hòa nói chuyện: “Ngươi tên là gì?”
Tính cách của nàng ta không phải là như vậy.
Lúc tới nơi này chạy việc, tâm tình của nàng cũng không tốt, nàng cũng không định có sắc mặt tốt cho bọn họ. Đây là một chuyện không có xí lời lãi nào cả, ai mà biết nàng lại xui như vậy, việc này lại rớt trên đầu nàng.
Nhưng mà bây giờ…
Nàng chưa từng gặp được người khác phái nào có mị lực như vậy.
Vận may quá cao.
Không ngờ ta tới nơi này để dẫn đường, may mà không nhường cho người khác.
“Tại hạ Lâm Phàm, kính chào tiên tử.” Lâm Phàm ôn tồn có lễ độ, hắn ôm quyền nhẹ giọng trả lời.
Nữ tử trước mắt có một khí chất thoát tục trên người.
Xem ra cảnh giới của nàng ta rất cao,
Xưng hô tiên tử khiến nữ tử có chút ngại ngùng. Bị người có mị lực như vậy gọi là tiên tử, cái này còn thoải mái, hạnh phúc hơn cả chuyện người khác khen nàng ta.
“Tu vi của ngươi đã đạt tới Tẩy Tủy tầng chín viên mãn. Theo ta đi thôi, ta mang ngươi rời khỏi nơi này, thế giới bên ngoài càng rộng lớn.”
“Còn nữa, ta không gọi là tiên tử, tên ta là Tiếu Nhạc Nhạc.”
Tiếu Nhạc Nhạc thật sự không ngờ rằng ở một nơi thâm sơn cùng cốc này lại xuất hiện một người như vậy. Đây là chuyện mà nàng ta không nghĩ tới.
Lâm Phàm nói: “Tiểu tiên tử, xin hỏi có thể thư thả mấy ngày hay không?”
Tiếu Nhạc Nhạc lắc đầu: “Không thể, có quy định, cần phải rời đi ngay bây giờ.”
Lâm Phàm muốn cáo biệt với sư tỷ, nhưng xem tình hình hiện tại, sợ là hắn không có cơ hội.
Quốc sư kích động, lão ta khó có thể đè nén lòng kích động của mình. Chuyện lão ta chờ mong đã lâu cuối cùng cũng tới, lão áp xuống kích động trong lòng, không biết Lâm Phàm còn nhớ chuyện hắn đã đồng ý với lão ta không.
Lão ta thật sự rất lo lắng.
Trong thời khắc này, cho dù là ai cũng khó có thể nghĩ tới người khác.
“Xin hỏi có thể dẫn người này đi cùng ta không?” Lâm Phàm lại hỏi tiếp.
Tính cách của Tiếu Nhạc Nhạc rất nóng nảy. Nếu như lúc trước có người hỏi như vậy, nàng ta sẽ nói thẳng: Mẹ nó ngươi đừng có thể đừng được voi đòi tiên không? Thích đi thì đi, không thích thi cút.
Nhưng cho dù có tính cách nào cũng phải nhìn khuôn mặt đã.
“Người này sao?” Tiếu Nhạc Nhạc nhìn theo hướng chỉ của Lâm Phàm, nàng ta nhìn thấy quốc sư, cẩn thận quan sát lão ta: “Tu vi rất yếu, tuy rằng cũng là Tẩy Tủy tầng chín nhưng mà vẫn không được.”
Nghe thấy lời này, lòng của quốc sư đột nhiên chùng xuống, trái tim lão lạnh lẽo. Lão ta bị đánh giá là không được.
Lâm Phàm nói: “Tiểu tiên tử, người này một lòng truy tìm võ đạo, hy vọng tiên tử có thể cho ông ta một cơ hội.”
Mị lực đạt tới Tiên Tư đúng là có thay đổi về khuôn mặt. Nhưng chỉ cần người nào đã từng gặp Lâm Phàm đều có thể nhận ra. Chắc chắn không phải là toàn bộ khuôn mặt đều thay đổi, có lẽ là hơi có chút hơi thay, nhưng tổng thể vẫn như vậy.
Mị lực là một thứ gì đó rất khó nói.
Rõ ràng là một nử tử dung mạo tạm được, nhưng nhờ có mị lực và khí chất của bản thân mà khiến cho người ta nhìn không chớp mắt, khó có thể dời mắt.
“Cái này… Được rồi, có thể mang hắn rời khỏi nơi này, nhưng không thể dẫn hắn trở về, chỉ có thể đưa hắn tới Thần Võ giới. Sau này như thế cũng chỉ có thể dựa vào bản thân hắn.”
Tiếu Nhạc Nhạc nghĩ ngợi, đây là chuyện vi phạm quy định. Nhưng vị tuyệt thế mỹ nam trước mặt đã mở miệng rồi, nàng ta chắc chắn không thể nói rằng bản thân không làm được.
“Đa tạ, tiểu tiên tử.” Lâm Phàm cảm kích.
Quốc sư lúc này tựa như đang ngồi trên tàu lượn siêu tốc vậy. Trong lòng lão ta không ngừng lên xuống, lúc nghe đến đây, lão ta nhẹ nhàng thở hắt ra, lão ta nhìn Lâm Phàm đầy cảm kích.
Không ngờ Lâm Phàm không quên lời hứa với lão ta.
Tiền đặt cược lúc trước là đúng, lão ta thật sự đã đánh cuộc chính xác.
Nếu như lão ta lựa chọn đối nghịch với Lâm Phàm, chỉ sợ kết cục của lão ta giống với Xuân Thu Lão Đạo, kể từ đây hoàn toàn tan biến trong thiên địa.
Tiếu Nhạc Nhạc mỉm cười, quả nhiên, giao lưu với người có mị lực khiến tâm trạng của nàng ta cực kỳ tốt. Còn cái người quốc sư kia, nàng cũng không đặt vào mắt. Dưới cái nhìn của nàng, con kiến này quả thực rất phiền người.
Chương 435 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]