“Đứng lâu quá, tê chân.” Tiếu Nhạc Nhạc nhẹ giọng nũng nịu.
Quốc sư đứng ở sau trợn trắng mắt. Lão thấy rõ ràng là nàng ta cố ý ngã xuống, vậy mà lại còn nói là đứng lâu tê chân. Thân là người của Thần Võ giới lại ăn hại như vậy sao?
Kể cả như vậy, lão vẫn giữ bình tĩnh như cũ.
Đứng xem thôi là được.
Quả nhiên, cho dù là ở nơi nào, phụ nữ cũng giống nhau. Chỉ là lão không hiểu vì sao Lâm Phàm đột nhiên lại có mị lực như vậy.
Đừng nói là phụ nữ, sợ là ngay cả đàn ông cũng phải bái phục.
Lâm Phàm vẫn còn đỡ nàng ta, kẻ thức thời mới là trang tuấn kiệt, lúc này ăn mệt chút là phúc.
Hắn không thẳng tay đẩy Tiếu Nhạc Nhạc ra.
Tiếu Nhạc Nhạc ngửi mùi hương trên người Lâm Phàm, thật sự là có mùi đàn ông mà, kiếm lời, thật sự là quá hời rồi.
Sau một hồi, bọn họ đã xuyên qua Biển Chết.
Đất trời trở nên sáng hơn, tầm mắt được khôi phục, Lâm Phàm và Quốc sư đều tò mò đánh giá phương trời mới.
Hơi hơi hít vào nhẹ, đột nhiên bọn họ phát hiện trong không khí này vậy mà lại ẩn chứa một loại năng lượng.
Đây là điều chưa từng có ở nơi của bọn họ.
Lâm Phàm giờ đã biết chênh lệch đến từ đâu.
Chính là bắt đầu từ nơi này.
Thực vật có thể hấp thu những linh khí này nên có thể tự tiến hóa, trở thành đại dược có tác dụng với thân thể con người.
Nếu những tài liệu ở Địa Uyên có thể hấp thu được những linh khí này, chỉ sợ là sẽ có nhiều hơn.
Lúc này, pháp bào càng bay càng thấp xuống.
Quốc sư còn đang đắm chìm trong vùng trời tốt đẹp này.
Đột nhiên.
“Ngươi đi xuống đi.” Tiếu Nhạc Nhạc lạnh nhạt nói.
Quốc sư phản ứng lại, lão nghi hoặc nhìn Tiếu Nhạc Nhạc, tựa hồ là lão không rõ ý nghĩa của câu này. Vừa mới tới nơi này đã bắt hắn rời đi, không đưa tới phía trước thêm một đoạn nữa sao?
Hoặc là tìm một nơi có người rồi để ta xuống cũng được mà.
Tiếu Nhạc Nhạc nhíu mày, có chút không vui.
Nàng ta duỗi tay đẩy quốc sư từ trên pháp bảo xuống, sau đó phất tay, pháp bảo tiếp tục bay lên trời.
“Lâm Phàm, người đó đúng là… Ta đã nói dẫn hắn tới đây là được rồi, nếu như bị các trưởng bối biết ta lén dẫn người nhập cư trái phép tới nơi này, chắc chắn ta sẽ bị trách phạt. Ngươi cũng không được nói cho người khác đâu nha.” Tiếu Nhạc Nhạc vờ như rất là nghịch ngợm.
Nhưng mà bộ dạng giả vờ nghịch ngợm này nhìn tới nhìn lui cứ có cảm giác kỳ lạ.
Tựa như một người đàn ông giả vờ dễ thương nói giọng bé gái vậy, có cảm giác không phù hợp.
Lâm Phàm mỉm cười, tỏ vẻ đã biết.
Tiếu Nhạc Nhạc nhìn thấy nụ cười của Lâm Phàm, trái tim nàng ta mềm nhũn ra. Người đàn ông trước mắt quá có mị lực, trong lòng nàng như muốn kéo hắn vào trong rừng cây nhỏ, lột sạch quần áo của hắn, liếm khắp toàn thân hắn.
Nhưng mà nàng không dám.
Có một bậc trong nội tâm nàng ta không qua được.
Người trước mắt chỉ có thể đứng nhìn, không thể dâm loạn.
Sợ rằng sẽ khinh nhờn hắn.
Nhìn là được, những cái khác không bắt buộc.
Lâm Phàm bề ngoài thì bình tĩnh, nhưng trong lòng lại đang cân nhắc.
Mẹ nó!
Cuối cùng là mị lực này như thế nào? Nếu cứ để tình trạng như vậy, chỉ sợ là con đường sau này không dễ đi. Ta cũng không phải là Tào Đạt Hoa mềm cứng đều ăn.
Cái này…
Đi bước nào hay bước nấy, tóm lại là có không gian để sinh tồn đã.
“Lâm Phàm, sắp đến Thiên Hoang thánh địa rồi, đây chính là nơi ngươi sẽ tu hành sau này.”
Từ ban đầu lén lút đến bây giờ công khai thưởng thức giá trị nhan sắc của Lâm Phàm, Tiêu Lạc Lạc cảm thấy thật sung sướng, sau này có thể cùng đối phương ở chung một thánh địa tu luyện, nghĩ thôi đã thấy hạnh phúc.
“Thiên Hoang thánh địa…”
Lâm Phàm tâm trạng hơi lo lắng.
Hắn không biết tương lai sẽ ra sao, nhưng hắn đã làm xong tất cả sự chuẩn bị, mục tiêu tuyệt đối không thay đổi, hắn muốn tìm kiếm trường sinh cho sư tỷ.
Lúc này, Tiêu Lạc Lạc nghĩ đến đám lòe loẹt đê tiện trong thánh địa, có cảm giác nguy hiểm xông lên đầu.
“Lâm Phàm, sau khi đến thánh địa ngươi phải cẩn thận các nữ tử khác, bọn họ không phải dạng tốt đẹp gì, ở bên ngoài rất bừa bãi…”
Nàng ta lải nhải một tràng.
Lâm Phàm nhìn qua đã biết đây là cách nói năng của nữ tử mưu mẹo, gặp người nói tiếng người, gặp quỷ nói tiếng quỷ, lúc mới đến không được đắc tội người khác.
“Đa tạ nhắc nhở, ta đã biết.” Lâm Phàm mỉm cười nói.
Hiện giờ mị lực của hắn có chút đáng sợ, Tiêu Lạc Lạc hoàn toàn không cưỡng lại được mà si mê mị lực và giá trị nhan sắc của Lâm Phàm.
Rõ ràng ở Thần Võ giới ngươi lừa ta ta gạt ngươi, lòng dạ sớm đã kín đáo, thủ đoạn tàn nhẫn nhưng đứng trước giá trị nhan sắc đỉnh cao của Lâm Phàm, nàng ta vẫn dỡ bỏ sự ngụy trang trong lòng, e thẹn nhìn Lâm Phàm.
Thiên Hoang thánh địa xuất hiện trước mắt, oai phong bất phàm, khí thế hừng hực, cho dù từ xa phóng mắt nhìn vẫn bị luồng khí thế kia chấn động.
Giống như Tiên giới, tràn ngập các loại thần bí.
Càng tới gần Thiên Hoang thánh địa, linh lực ẩn chứa ở đó lại càng hùng hậu, đúng là nơi đất lành, chỉ là không biết người trong đây thế nào, có dễ thân cận hay không.
Kỳ thực nếu không dễ chung đụng cũng không sao. Hắn chỉ cần chuyên tâm tu luyện là được.
Nhưng mà không biết công pháp có dễ tìm không. Còn hệ thống sau đó rốt cuộc sẽ tiến triển thế nào, những thứ này đều phải nghiên cứu kỹ càng.
Vào lúc hắn đang suy nghĩ, pháp bảo chậm rãi hạ xuống đất.
“Đến rồi.”
Tiêu Lạc Lạc cảm thấy thời gian trôi qua thật nhanh, đáp xuống thánh địa, pháp bảo xoay tròn hóa thành một vệt sáng bay vào thánh địa, trong nháy mắt mất hút.
Lâm Phàm nhìn theo pháp bảo hóa thành vệt sáng.
Tiêu Lạc Lạc nói: “Đây là pháp bảo của trưởng lão thánh địa, không có pháp bảo này, dù ta có muốn vượt qua Biển Chết cũng không thể.”
Lâm Phàm gật đầu.
Vốn tưởng pháp bảo này của Tiêu Lạc Lạc, không ngờ lại là của trưởng lão thánh địa, đồng thời có thể thấy vượt qua Biển Chết có độ nguy hiểm cực cao.
Hắn không biết rốt cuộc trưởng lão thánh địa có tu vi thế nào. Nhưng từ món pháp bảo này có thể thấy quả thực rất mạnh, chắc chắn không đơn giản như hắn tưởng tượng.
“Đi theo ta.”
Lúc này tâm trạng Tiêu Lạc Lạc không tốt lắm.
Chương 437 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]