Virtus's Reader
Võ Học Ta Tu Luyện Có Khả Năng Bạo Kích

Chương 438: CHƯƠNG 438: LỰA CHỌN NÀY HƠI KHÓ KHĂN (1)

Nàng ta nhìn nhan sắc đẹp trai vô đối của Lâm Phàm, nội tâm có cảm giác lo được lo mất, trên đường đi chỉ có mình nàng ta, bây giờ đã tới thánh địa, những người khác cũng được nhìn thấy Lâm Phàm, chắc chắn không chỉ có một mình nàng ta.

Trên đường gặp phải không ít đệ tử thánh địa.

Trông thấy Tiêu Lạc Lạc dẫn theo người lạ về, bọn họ đều biết Tiêu Lạc Lạc đến vùng đất xa xôi mang người về. Đối với loại chuyện mệt người vô ích này, bọn họ trước nay chưa từng muốn đi.

Những cái khác chưa cần nhắc đến, chỉ riêng phần thưởng thôi đã thấy rất ít.

Nhưng…

“Mẹ kiếp!”

Giọng nói này được phát ra từ miệng nam đệ tử thánh địa.

Lúc nhìn thấy Lâm Phàm, ban đầu bọn họ kinh hoảng như gặp phải quỷ, không dám tin tưởng vào mắt mình.

Có người dừng bước, đứng ngây ngốc nhìn Lâm Phàm. Trong đầu hiện lên đủ loại ý nghĩ. Lần đầu tiên gặp Lâm Phàm, cảm thấy người này như những tuyệt thế thánh tử bước ra từ thánh địa viễn cổ.

Bọn họ từng gặp được một vài thánh tử, nhưng chưa từng thấy vị thánh tử nào sánh bằng người trước mặt này.

Khoảng cách chênh lệch nhau một trời một vực.

“Hắn là ai?”

“Không ngờ thế gian lại có nam tử như vậy, phải chăng đây là người Tiêu Lạc Lạc mang đến từ vùng đất xa xôi ư?”

Trong đó có một nam tử tên Trình Phong. Hắn ta thân là đệ tử thánh địa, trước kia luôn bảo vệ lợi ích của bản thân, hơn nữa rất thích trêu chọc người khác. Trông thấy Tiêu Lạc Lạc dẫn người về thì biết Tiêu Lạc Lạc đã đến vùng đất xa xôi.

Hắn ta muốn châm chọc.

Ví dụ như…

Ồ! Đây chính là tên quê mùa được đưa đến từ vùng đất xa xôi?

Nhưng lúc này, hắn ta bị giá trị nhan sắc và mị lực của Lâm Phàm đánh bại, lúc đối mặt với Lâm Phàm, hắn ta thậm chí còn có cảm giác tự ti.

Hắn ta không biết tại sao lại thấy tự ti, chỉ đơn giản là thấy như thế.

Thiên Hoang thánh địa là một trong những thế lực nằm ở phía đông Thần Võ giới, đệ tử thánh địa nhiều không đếm xuể, mà người đông thì tất nhiên trong nội bộ hình thành rất nhiều thế lực.

Nam đệ tử hay nữ đệ tử đều thế.

Thế lực phân cắt rất nhiều, toàn là các bộ thế lực cạnh tranh lẫn nhau.

Một nữ đệ tử trẻ trung xinh đẹp vội vã chạy về một phía của thánh địa, đó là nơi Liên Hoa bộ các nàng tụ tập.

“Các sư tỷ, sư muội…” Quan Hiểu Liên vừa chạy vừa hô, khuôn mặt đỏ hồng do chạy đường hoặc cũng có thể bẩm sinh đã vậy.

Một đám nữ đệ tử thánh địa đang tụ tập.

Có người uống trà.

Có người chơi cờ.

Có người bàn tán các loại son.

“Quan sư muội, ngươi gặp chuyện gì mà chạy gấp thế, hay là bị người khác bắt nạt sao?” Một sư tỷ hỏi.

Sư tỷ thánh địa rất đông, mấy người xuất chúng này tự thành lập thế lực, trước kia đều tranh đấu lẫn nhau. Khi nhìn thấy vẻ mặt của Quan Hiểu Liên, mọi người đều không thoải mái, chuyện đầu tiên mà các nàng nghĩ đến chính là Quan Hiểu Liên bị bắt nạt.

Quan Hiểu Liên nói: “Ta trông thấy Tiêu Lạc Lạc.”

“Tiêu Lạc Lạc bắt nạt ngươi?”

Các nàng biết Tiêu Lạc Lạc, là một đệ tử khá cay nghiệt trong thánh địa. Nàng ta không tham gia Liên Hoa bộ của các nàng mà đi theo một sư tỷ thánh địa khác. Hai bên thường xô xát nhau, có khi còn xảy ra xung đột bên ngoài thánh địa.

“Không phải, ta thấy Tiêu Lạc Lạc mang về một nam tử bên ngoài, hình như đến từ vùng đất xa xôi.” Quan Hiểu Liên vội vàng nói.

Nàng ta không thể quên khoảnh khắc nhìn thấy đối phương, trái tim nàng đã có thay đổi lớn cỡ nào.

Thực sự rất lớn.

Nàng ta luôn cảm thấy dù là nữ nhân hay nam nhân thì cũng như nhau cả thôi, không có gì đặc biệt.

Nhưng bây giờ, nàng ta đã có một cái nhìn khác.

Nếu như phải nói…

Thì chính là nàng ta cảm thấy thánh tử tuyệt thế vô song, tài tình có một không hai thế gian của Thiên Hoang thánh địa cũng tuyệt đối không thể sánh bằng nam tử có vẻ từ trên trời giáng xuống này.

Giữa hai bên có sự chênh lệch vô cùng lớn.

“Ha ha, Tiêu Lạc Lạc nàng ta mang một gã quê mùa từ vùng đất xa xôi về thì có gì đáng ngạc nhiên.”

Quan Hiểu Liên vội vàng phân bua: “Không phải vậy, nam nhân này không giống những người khác, ta thậm chí chưa từng nghĩ thế gian có một nam tử như vậy.”

Mọi người nhìn Quan Hiểu Liên bằng ánh mắt nghi hoặc.

Một nữ tử hơi lớn tuổi cười nói: “Hiểu Liên, xem dáng vẻ hiện giờ của ngươi thật mất mặt, từ khi nào Liên Hoa bộ chúng ta để ý đến nam nhân, ngươi còn nói thế gian lại có nam tử như vậy, ta thấy ngươi đang hoài xuân đấy.”

Người nói là nữ tử tên Lương Uyển.

Nàng ta được coi là bậc lão làng có cảnh giới cao thâm ở Liên Hoa bộ. Lúc trước mọi chuyện lớn nhỏ đều do nàng ta phụ trách.

“Không phải…”

Quan Hiểu Liên cuống lên, nàng ta đột nhiên phát hiện bản thân nói có chút không rành rọt.

Lúc này, Tiêu Lạc Lạc dẫn Lâm Phàm đi như cọp mẹ che chở cọp con, nhìn ai cũng thấy khó chịu, ánh mắt nhìn mọi người đầy cảnh giác.

Nàng ta nhận ra dẫn Lâm Phàm về thánh địa không phải hành động đúng đắn.

Bại lộ rồi.

Sơ ý quá.

Trong lòng giận dỗi mắng.

Đám bà cô này bình thường không thấy thèm khát, nhưng bây giờ nhìn người nào người nấy như lũ mê trai, giống như chưa gặp nam nhân bao giờ. Nếu như không có nàng ta đi cạnh bảo vệ, chỉ sợ cả đám sẽ nhào đến mất.

Lâm Phàm phát hiện ánh mắt người xung quanh hơi lạ, lúc trước hắn chưa từng gặp phải tình huống này.

Kể từ khi mị lực tăng đến viên mãn, đi tới Thiên Hoang thánh địa, hắn luôn cảm thấy bản thân bị chú ý, khiến hắn có cảm giác rất khó đối mặt.

Lúc này, Quan Hiểu Liên dẫn các sư tỷ đến. Trên đường đi, Lương Uyển đã tẩy não cho Quan Hiểu Liên, nói rằng bản thân từng gặp không biết bao nam nhân, kỳ thực nam nhân đều như thế, không có gì khác nhau. Nam nhân cũng giống như chó vậy, cho chút ngon ngọt, bọn họ sẽ vẫy đuôi lấy lòng. Ngươi còn trẻ nên mới thấy ngạc nhiên.

Lương Uyển chỉ khịt mũi coi thường nam tử được Quan Hiểu Liên khen lên tận trời, chê cười nàng ta chưa từng thấy nam nhân bao giờ, đâu cần phải ngạc nhiên như vậy.

“Người ngươi nói ở đâu?” Lương Uyển hỏi.

Quan Hiểu Liên đáp: “Ngay phía trước…”

Lương Uyển lắc đầu cười tỏ vẻ khinh thường, nàng ta không hiểu Quan Hiểu Liên nghĩ gì mà bị một nam tử mê hoặc đến thần hồn điên đảo, thân là sư tỷ đương nhiên phải khiến Quan Hiểu Liên hiểu ra nam nhân chẳng có gì ghê gớm.

Chương 438 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!