Virtus's Reader
Võ Học Ta Tu Luyện Có Khả Năng Bạo Kích

Chương 439: CHƯƠNG 439: LỰA CHỌN NÀY HƠI KHÓ KHĂN (2)

Cho dù những thánh tử thánh địa kia cũng chỉ là một vài người có thế lực khá lớn mà thôi, không đáng để tôn sùng. Nỗ lực tu luyện khiến bản thân mạnh mẽ mới là điều quan trọng nhất.

Khóe miệng Lương Uyên mang theo nụ cười khinh bỉ, nhìn về phía trước, liếc qua Tiêu Lạc Lạc sau đó ánh mắt rơi vào người Lâm Phàm.

Lập tức…

Lương Uyên cảm thấy cả thế giới như trở nên yên tĩnh, nàng ta đứng như trời trồng, cảnh sắc trong con ngươi phóng to đến vô hạn, nhìn kỹ thì thấy hình ảnh xuất hiện trong con ngươi nàng ta chính là Lâm Phàm đang đứng đó.

Lương Uyển trước nay chưa từng nhận bản thân là nữ nhân thích nam giới. Nếu dùng câu nói ở thế giới Lâm Phàm từng sống thì dù ngươi là Bành Vu Yến hay Ngô Ngạn Tổ, trong mắt nàng ta, ngươi chẳng khác gì cẩu.

Nhưng hiện tại, Lương Uyên chậm rãi giơ tay lên ôm lấy trái tim mình, cảm xúc mãnh liệt khiến nó đập rất nhanh, đối với nàng ta mà nói thánh tử gì đó chỉ là phân chó.

“Đẹp trai ghê…”

Lương Uyên lầm bẩm. Nàng ta đã chết chìm trong mị lực của Lâm Phàm.

Chưa từng nghĩ sẽ gặp cảnh tượng như hôm nay.

Quan Hiểu Liên nghe thấy câu này, khiếp sợ nhìn sư tỷ, lúc đi đến rõ ràng không nói vậy, sao bỗng nhiên quay ngoắt 180 độ.

Lương Uyển đã si mê, ánh mắt thay đổi hoàn toàn.

Còn Lâm Phàm thì không biết tình hình lúc này. Hắn đi theo Tiêu Lạc Lạc đến nơi báo danh vào thánh địa.

“Vị này chính là người ta mang về từ vùng đất xa xôi, chuẩn bị sắp xếp tới chỗ nào?” Tiêu Lạc Lạc dò hỏi.

Báo danh thánh địa xong sẽ là đệ tử của Thiên Hoang thánh địa, duy chỉ có chuyện phân bổ là rất quan trọng.

Dựa vào nhu cầu của thánh địa sẽ được phân đến mỗi vị trí khác nhau.

Học đồng luyện đan!

Chính là được phân đến nơi luyện dược của thánh địa, nói văn vẻ thì là học đồng luyện đan, nhưng thực ra chỉ là chân sai vặt làm những việc như nhóm lửa,… rất lãng phí thời gian, cực khổ mà không có tương lai.

Chớ nói chi đến chuyện được học luyện đan với đại lão, đây là chuyện không thể xảy ra. Đại lão đều có đệ tử, dạy học sẽ dạy cho đệ tử, ai hơi đâu dạy cho học đồng.

Đệ tử tạp dịch cũng là một vị trí được phân bổ. Ở trong thánh địa làm vài việc nặng, quét tước vệ sinh, tu sửa kiến trúc thánh địa… là những việc mà rất nhiều đệ tử gia nhập thánh địa phải làm.

Thiên Hoang thánh địa vô cùng rộng lớn. Không thể để các đệ tử cả ngày nhàn rỗi lêu lổng, không làm gì mà được hưởng phúc lợi của sơn môn, không có chuyện đấy đâu.

Tiêu Lạc Lạc muốn giúp Lâm Phàm tìm một vị trí tốt, nàng ta đã chuẩn bị xong xuôi. Nếu đối phương muốn chút lợi lộc, nàng ta tình nguyện lấy vài đồ tốt trong tiểu bảo khố của mình đưa cho đối phương.

Lâm Phàm không biết ý nghĩ này của Tiêu Lạc Lạc. Nếu hắn biết chắc chắn sẽ cười nói… Các em gái đâu có ý xấu, các nàng đều rất đáng yêu, giàu lòng nhân ái.

Người ở nơi ghi danh là một nữ đệ tử.

Nàng ta ở Thiên Hoang thánh địa mấy chục năm, mặt mũi không dễ nhìn, thậm chí rất khó chiếm được sự yêu thích của người khác bởi vì cương vị của nàng ta rất dễ đắc tội mọi người.

Từng có người tặng quà cho nàng ta, hi vọng được xếp đến nơi tốt. Nhưng nàng ta là người công tư phân minh, gặp người tặng quà cáp như này ngược lại sẽ sắp xếp đối phương đến vị trí vất vả nhất, bởi vậy đã đắc tội rất nhiều người.

Nhưng mà…

“Ngươi mong muốn được đến vị trí nào?” Chu Bình hỏi, ngữ điệu vô cùng mềm mỏng, khác xa với tính cách trước đây của nàng ta.

Nếu như người quen nhìn thấy cảnh này, chắc chắn sẽ ngạc nhiên đến rớt cằm. Má ơi, người này hóa điên rồi sao.

Lâm Phàm cười nói: “Ta bình thường thích tu luyện, muốn nơi nào yên tĩnh chút.”

Nụ cười xán lạn sưởi ấm nội tâm Chu Bình, Chu Bình không dám lớn tiếng ồn ào, chỉ sợ nói to quá sẽ ảnh hưởng đến vị trí của bản thân trong lòng đối phương.

Nàng ta từng gặp rất nhiều trai đẹp, nhưng chưa từng gặp người nào có mị lực như vậy, thứ mị lực kia không chịu yên cứ luôn ảnh hưởng đến nội tâm nàng ta.

Chu Bình nói: “Ừ, ừ, hiện giờ vị trí học đồng luyện đan và đệ tử tạp dịch đều đã đầy, không cần ngươi đến làm. Vậy trở thành đệ tử Thiên Hoang bình thường cũng được, ngày thường không làm gì, cứ tự mình tu luyện.”

Tiêu Lạc Lạc nghe xong, khiếp sợ nhìn Chu Bình.

Nàng ta vốn định đưa quà, lại không ngờ đối phương sắp xếp đến nơi thoải mái nhất. Lúc nàng ta gia nhập Thiên Hoang thánh địa thì bị điều đến làm đệ tử tạp dịch, ngày ngày phải dọn dẹp thánh địa, kinh khủng nhất là phải dọn dẹp nhà vệ sinh. Đối với nàng ta, đây là những tháng ngày kinh khủng nhất. May mà ba năm đã qua, đã được giải thoát hoàn toàn.

“Cảm tạ.” Lâm Phàm mỉm cười nói.

Chu Bình đáp: “Không có gì.”

Lâm Phàm đã phát hiện ưu thế của mị lực tự thân, cảm thấy rất sảng khoái. Nếu như trước đây hắn tăng mị lực lên tới viên mãn, sợ rằng các sư muội Chính Đạo tông sẽ mất ăn mất ngủ.

May mà hắn không làm thế. Bằng không rất khó chứng minh những gì hiện tại đều do hắn khổ cực nỗ lực mới có.

Chu Bình chuẩn bị xong lệnh bài và các loại văn hiến. Đây chính là những đồ mọi người đều có sau khi gia nhập Thiên Hoang thánh địa.

Tiêu Lạc Lạc phát hiện ánh mắt Chu Bình nhìn Lâm Phàm rất khác thường. Nàng ta luôn bao che lo lắng cho Lâm Phàm, đương nhiên không muốn hắn bị Chu Bình nhớ kỹ, thế là dẫn hắn rời đi luôn.

Nàng ta là người tiếp dẫn của Lâm Phàm, cũng là người thân thuộc nhất với hắn, đương nhiên không muốn để người khác nhanh chân đến trước.

Chu Bình lưu luyến nhìn theo bóng lưng Lâm Phàm, đã sớm nhớ kỹ bóng dáng sư đệ này ở trong lòng.

Quả thật rất có mị lực.

“Sư tỷ…” Một nam tử khác vừa gia nhập Thiên Hoang thánh địa mừng rỡ trong lòng, chuyện vừa nãy đều nghe thấy hết, không ngờ rằng những vị trí kia đã đầy người, có lẽ sẽ được điều đến nơi tốt đẹp.

Hắn ta đến Thiên Hoang thánh địa xa lạ, không quen biết ai. Vất vả mãi mới có một sư huynh tốt bụng nhắn nhủ nơi báo danh là nơi quan trọng nhất, hoàn toàn nhờ vào vận may.

“Gọi cái gì mà gọi?” Chu Bình hồi phục tinh thần, tính cách không tốt lắm đã quát một trận.

Nam đệ từ này đột nhiên trố mắt, rụt cổ, không dám tỏ vẻ bất mãn.

Chương 439 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!