Quả thật có sự thay đổi.
Về phương diện cảnh giới xuất hiện vài vấn đề.
Huyết khí/ chân nguyên lại hợp thành một.
Chẳng lẽ chỉ cần nâng cao thì sẽ tiến bộ cùng lúc, hay là do căn cơ tự thân của hắn quá hùng hậu, lực lượng sinh ra đủ để nâng cấp cùng lúc.
Lâm Phàm cảm thấy rất sung sướng, chí ít hắn có thể bớt đi không ít công sức.
“Hửm!”
“Mùi khét ở đâu?”
Mở mắt ra, Lâm Phàm nhìn thấy trong phòng lửa cháy bừng bừng.
“Cái đệch, kẻ nào nhân lúc ta đang tu luyện lén lút vào phòng phóng hỏa?”
Lâm Phàm kinh ngạc thốt lên.
Nghĩ tới mị lực của bản thân, tuy hắn chưa tranh chấp với ai nhưng chắc chắn đã bị người thù oán.
Ai bảo hắn có mị lực như thế.
Bên ngoài.
Các đệ tử Thiên Hoang thánh địa nhìn thấy căn phòng bốc lửa đều tò mò vây xem.
“Ồ! Cháy rồi.”
“Ừ, ta có thấy.”
“Úi chà, mùi khét thật khó ngửi. Không biết sư đệ nào xui xẻo, ban ngày lại chơi với lửa, đúng là hết chỗ nói.”
Nhưng vào lúc này, một đám đệ tử đi tuần mặc đồng phục, bả vai có đeo huy chương bước tới. Đệ tử xung quanh nhìn thấy đội ngũ này đều dạt sang hai bên.
Tuần tra của thánh địa, chuyên phụ trách an ninh cho thánh địa. Để được làm người tuần tra thì phải là cao thủ có chút thực lực ở thánh địa.
Thôi Mộng là người phụ trách đội tuần tra lần này, vóc người cao gầy, dáng dấp lạnh lùng, nhìn thấy lửa bốc lên từ trong phòng thì cau mày.
“Đây là nơi ở của ai?” Thôi Mộng hỏi.
Mọi người cảm thấy đệ tử sống trong phòng này sắp gặp bi kịch, chắc chắn sẽ phải úp mặt vào tường chịu phạt, từng có một đệ tử không biết học nấu nướng ở đâu, khăng khăng đòi nấu cơm trong phòng, sau đó vô tình gây cháy.
Cuối cùng bị đội tuần tra bắt được, phạt một trận rất nặng.
Có lẽ đồng môn này cũng không khá hơn là bao.
“Thôi sư tỷ, người ở đây hình như mới gia nhập thánh địa.” Một đệ tử nói.
Thôi Mộng cao ngạo hừ một tiếng: “Hừ, mới gia nhập đã gây chuyện cho thánh địa, nếu bị thánh tử và các trưởng lão nhìn thấy thì ra thể thống gì?”
Đệ tử vừa lên tiếng thầm thấy bất đắc dĩ, có lẽ người mới vào thánh địa này sắp bị ăn hành.
Nhưng chẳng hiểu sao hắn ta lại thấy sung sướng khi có người gặp nạn.
Thiên Hoang thánh địa cạnh tranh rất gắt, thường xuyên xảy ra tranh chấp giữa các đệ tử, tài nguyên thánh địa ít hơn số đệ tử, bởi vậy không ai không muốn tranh giành, thậm chí đến canh cũng không có mà húp.
Một vài đệ tử vây xem không ngờ Thôi sư tỷ dẫn đội tuần đến. Ở thánh địa Thôi sư tỷ có tiếng tăm lừng lẫy, cực kỳ nghiêm khắc với đồng môn. Dù người nào phạm sai lầm rơi vào tay nàng ta đều bị phạt cực kỳ nghiêm khắc.
Nhưng lúc này…
Ầm!
Một bóng người chạy ra từ trong phòng cháy.
Lâm Phàm phẩy phẩy tay, mùi khói khét lẹt thật gay mũi. Hắn vốn định giải cứu căn phòng, nhưng không ngờ lửa cháy rất lớn, hắn đành xông ra ngoài.
“Ra rồi, tên phóng hỏa ra rồi.” Có người hô to.
“Đệ tử thu nhận năm nay sao thế nhỉ, còn dám phóng hỏa trong thánh địa, hắn có bị điên hay không.”
Người hóng chuyện không bao giờ chê chuyện lớn, ngược lại càng lớn càng vui.
Thôi Mộng sắc mặt nặng nề, thấy đối phương không chữa cháy lại bỏ chạy lấy người, nàng ta lại càng tức giận, quát lớn: “Lăn ra…”
Vào đúng lúc nàng ta định nói “đây cho ta”, Lâm Phàm ngơ ngác ngẩng đầu, nghi hoặc nhìn xung quanh.
Không ngờ lại thu hút người vây xem.
Thôi Mộng trông thấy mặt Lâm Phàm, cộng thêm toàn thể mị lực và khí chất, lời vừa tới miệng lại nuốt xuống, không thể bật ra thành tiếng.
Nàng ta cảm thấy kêu đối phương lăn ra đây là một cách sỉ nhục mà chính bản thân nàng ta cũng không thể tha thứ. Trong lòng xuýt xoa không ngờ thế gian lại có một người như bước ra từ trong mộng.
Trong đám đông có người ngạc nhiên thốt lên. Một đám nữ đệ tử đều sững sờ, con ngươi trợn trừng, giống như nhìn đến trợn mắt há miệng, có cảm giác không nói nên lời.
Thôi Mộng đã sớm lấy lại tinh thần. Nói thô nhưng thật, nếu như nàng ta có bạn lữ, bạn lữ của nàng ta bị người trước mặt giết chết, nàng ta vẫn có thể thản nhiên nói với đối phương… tư thế vừa nãy ngươi giết bạn lữ ta rất ngầu.
“Ngươi đến đây.” Thôi Mộng điềm đạm nói.
Giọng điệu này chỉ được nàng ta thốt ra khi nói chuyện với bạn bè cực kỳ thân thiết. Nhưng hiện giờ đối với một đệ tử phạm lỗi lần đầu tiên gặp, giọng điệu của nàng thực sự quá mềm mỏng.
Lâm Phàm đi tới gần Thôi Mộng, từ khí tức và cách ăn mặc đã biết đối phương không phải người thường, cung kính nói: “Sư tỷ, có chuyện gì?”
Nếu là người khác đến hỏi, Thôi Mộng chắc chắn sẽ quát tháo một trận, có chuyện gì trong đầu ngươi không tự biết à. Nhưng lúc này Thôi Mộng lại nói: “Sư đệ, sao phòng ngươi bị cháy, có phải trong đó xảy ra chuyện gì không?”
“Dạ sư tỷ, ta tên Lâm Phàm, hôm nay mới gia nhập thánh địa, nhận đồ đạc xong liền về phòng tu luyện, lúc ta nhận ra thì gian phòng đã bốc cháy.” Lâm Phàm đáp.
Hắn bây giờ rất ngơ ngác, ánh mắt liếc nhìn xung quanh tìm xem rốt cuộc ai bất mãn với hắn.
Nhưng đáng tiếc thay, đám nam đệ tử xấu hổ cúi đầu, trái lại đám nữ đệ tử nhìn hắn chằm chằm, giống như muốn ăn tươi nuốt sống hắn.
Thôi Mộng cau mày: “Chẳng lẽ có người ác ý phóng hỏa?”
“Sư tỷ, có lẽ không phải.” Lâm Phàm tiếp lời.
Thôi Mộng nói: “Sư đệ ngươi tuấn tú như vậy, không chừng đám nam đệ tử thánh địa này có người lòng dạ nhỏ mọn, thấy dáng dấp ngươi trong lòng đố kỵ.”
Nói thẳng như vậy khiến Lâm Phàm cảm thấy không hay lắm, rất dễ đắc tội với người khác.
Quả nhiên, có nam đệ tử nghe được câu này, nhất thời cảm thấy không phục. Sao lại nhục nhã người khác như vậy, nhưng lúc hắn ta định lên tiếng bảo vệ danh dự, bên tai vang lên tiếng của đám nữ đệ tử.
“Thôi sư tỷ nói rất đúng, chắc chắn có người đố kỵ Lâm sư đệ.”
“Lâm sư đệ vừa tới thánh địa, chưa quen biết gì đã có người làm hại, phải bắt bằng được tên hung thủ này, nghiêm trị không tha.”
“Không sai, chúng ta là sư tỷ đương nhiên phải bảo vệ Lâm sư đệ.”
“Đây là trách nhiệm của chúng ta.”
Một đám nữ đệ tử bất bình sục sôi.
Nam đồng bào định tranh luận không lên tiếng. Nếu đắc tội mấy sư tỷ sư muội này, hắn sẽ bị mất hết quyền lựa chọn phối ngẫu ở Thiên Hoang thánh địa, từ đó sẽ trở thành người khốn khổ.
Chương 443 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]