Virtus's Reader
Võ Học Ta Tu Luyện Có Khả Năng Bạo Kích

Chương 444: CHƯƠNG 444: ƯU THẾ NÀY QUẢ THỰC RẤT LỚN (3)

Đám nữ sư tỷ vây quanh người Lâm Phàm vỗ về, an ủi khiến một kẻ đến từ nơi xa như hắn cảm nhận được sự quan tâm sâu sắc.

Tâm trạng Lâm Phàm sáng sủa lên rất nhiều.

Trong lòng hắn hò reo. Sư tỷ… Ngươi cứ yên tâm, đừng lo lắng cho ta, ta sẽ sống tốt, hôm này gặp được mọi người đều rất dễ mến.

Tiêu Lạc Lạc nói rất đúng, người của Thiên Hoang thánh địa quả thực rất thân thiện.

Thôi Mộng phất tay sai người đi cứu lửa trước. Sau đó mặt lạnh băng nhìn mọi người: “Các ngươi nghe kỹ cho ta, Lâm sư đệ mới tới thánh địa, ta không biết thực lực các ngươi mạnh như nào, sau lưng có chỗ dựa vững chắc bao nhiêu, kẻ nào trở trò gian bị Thôi Mộng ta bắt được, đừng trách ta ra tay tàn nhẫn.”

Uy hiếp.

Uy hiếp rất trắng trợn.

Nhưng không ai dám to gan chống đối.

Ở thánh địa, thực lực của Thôi Mộng không quá lợi hại, nhưng nàng ta là người của đội tuần, có quan hệ rất tốt với Hình Phạt đường. Một khi bị nàng ta tóm được, ném tới Hình Phạt đường, sợ rằng khó lòng tưởng tượng được có bao nhiêu đau đớn.

Các nữ sư tỷ vây quanh Lâm Phàm cũng hưởng ứng.

“Đúng vậy, bắt nạt sư đệ thì có gì hay, có bản lĩnh đến bắt nạt chúng ta.”

Người người đều chống nạnh, trợn trừng mắt nhìn nam đệ tử xung quanh.

Giống như kẻ nào dám đứng ra ho he, sẽ bị phỉ nhổ đến chết.

Lâm Phàm rất bất đắc dĩ. Các sư tỷ đừng nói nữa, các ngươi mà nói tiếp, ta sẽ đắc tội hết với nam đồng bào trong thánh địa mất.

Hắn biết tăng mị lực lên đến viên mãn có thể giải quyết nhiều phiền phức vụn vặt. Nhưng hắn không ngờ lại kinh khủng như thế.

“Đa tạ các sư tỷ trượng nghĩa hào ngôn.” Lâm Phàm ôm quyền nói lời cảm tạ.

Thôi Mộng nói: “Lâm sư đệ, xem ra phòng này không thể ở được, không bằng ta bố trí cho ngươi chỗ khác.”

“Đa tạ sư tỷ.” Lâm Phàm đáp.

Nữ đệ tử xung quanh nghe Thôi Mộng nói đều cảm thấy có vẻ không ổn, nhưng các nàng không dám tranh luận với Thôi Mộng.

Người có địa vị như Thôi Mộng, các nàng không thể dây vào.

Mặc dù không dám nói gì nhưng các nàng vẫn đi theo sau, muốn nhìn xem Thôi Mộng sẽ đưa Lâm Phàm đi đâu, nếu Thôi Mộng dám có hành vi không tốt với Lâm Phàm, các nàng chắc chắn sẽ liều mạng.

Đợi mọi người rời đi rồi, đám nam đệ tử ngơ ngác nhìn nhau.

“Chuyện quái gì vậy.”

“Đúng thế, chúng ta chỉ đi ngang qua, Thôi Mộng dựa vào đâu mà quát mắng chúng ta, chẳng qua nàng ta có quen biết với người trong Hình Phạt đường.”

“Nói năng cẩn thận, ba đời nhà Thôi sư tỷ đều là người thánh địa, có quan hệ rất phức tạp, không phải là người chúng ta có thể trêu chọc.”

“Tiểu tử này là thá gì! Mọi người đều là nam nhân, tại sao hắn có mị lực đến thế, ta thấy sau này chúng ta phải cùng nhau cho hắn biết mặt.”

“Ừm, ta tán thành. Ngươi xem đám nữ nhân kia thật không biết xấu hổ, không khéo còn định hiến thân nữa đấy.”

Lâm Phàm vừa tới Thiên Hoang thánh địa ngày đầu đã khiến cánh nam nhân khó chịu, đây là chuyện chưa từng xảy ra kể từ khi thành lập Thiên Hoang thánh địa.

Mặt lợi duy nhất là Lâm Phàm được rất nhiều nữ đệ tử quan tâm.

Thôi Mộng dẫn Lâm Phàm tới nơi ở mới, bất ngờ là chỗ này nằm trong phạm vi nơi ở của Thôi Mộng. Đây là chút ý đồ riêng của nàng ta, sắp xếp Lâm Phàm ở gần để sau này có thể gần gũi Lâm Phàm, mỗi ngày đều được nhìn thấy hắn.

Một vài nữ đệ tử gần đó vui sướng trong lòng.

Nhưng cũng có người khó chịu. Có điều khó chịu thì sao, quyết định của Thôi sư tỷ, các nàng sao dám cãi bỏ.

Một đệ tử mới vào thánh địa, sao có thể tùy tiện thay đổi chỗ ở, nhưng có Thôi Mộng nhúng tay, đây chỉ là chuyện rất đơn giản.

Mới tới Thiên Hoang thánh địa chưa được một ngày, Lâm Phàm phát hiện Thiên Hoang thánh địa còn phức tạp hơn Chính Đạo tông không biết bao nhiêu lần. Chính Đạo tông rất đoàn kết, thân thiện giao lưu nhau như những trẻ nhỏ ở trường mẫu giáo. Còn Thiên Hoang thánh địa lại giống xã hội tàn khốc, đâu đâu cũng thấy các loại đặc quyền, đấu đá, quan hệ.

Nếu là trước đây, hắn rất ghét cảm giác này.

Nhưng hiện giờ mị lực hắn đã đạt viên mãn, có ưu thế tuyệt đối để lăn lộn, nếu không có bất kỳ đặc quyền, quan hệ thì tài năng một đời của hắn không có đất dụng võ.

“Lâm sư đệ, ngươi xem có thích căn phòng này hay không, nếu có vấn đề cứ nói với ta.” Thôi Mộng nói.

Lâm Phàm đáp: “Đa tạ sư tỷ, bố cục rất đẹp, ta rất thích. Mới vào thánh địa không ngờ lại được các sư tỷ yêu mến như vậy, là may mắn của Lâm Phàm ta.”

Thôi Mộng cười nói: “Sư đệ, người thánh địa đều rất thân thiện, người gặp phiền phức gì cứ nói cho sư tỷ, dù sao nhiều người thì luôn xuất hiện những kẻ không hiểu chuyện.”

“Được.”

Lâm Phàm chỉ muốn thốt lên, xem đi, sư tỷ tốt bao nhiêu, thánh địa tốt bao nhiêu, hắn thích bầu không khí như này, bởi vì chỉ có bầu không khí như này mới có thể yên ổn tu luyện.

Lúc này Thôi Mộng cảm thấy tâm trạng hôm nay thật sáng sủa, có sự vui sướng không nói nên lời, cảm giác này rất lâu rồi chưa xuất hiện.

Có lẽ là do gặp được Lâm sư đệ.

Đây là một nam tử tràn đầy mị lực khiến người khác vô cùng say mê, thậm chí mị lực còn có thể xoa dịu tâm trạng nôn nóng.

Điều không hoàn mĩ duy nhất chính là đám nữ đệ tử bên ngoài thật phiền, ta đến giải quyết phiền phức cho Lâm sư đệ, các ngươi định vây xem đến bao giờ, thật chướng mắt.

Có điều nàng ta không thể nói ra. Nàng ta không muốn để lại ấn tượng xấu trong lòng Lâm sư đệ.

“Thôi sư tỷ, có thể giúp ta một chuyện hay không?” Lâm Phàm chủ động mở lời, tuy cảm thấy làm vậy giống bám váy đàn bà nhưng hắn không hề thấy ngại.

Hắn nhớ Địch Long từng nói một câu: Cầm tiền của em giống như kẻ dựa hơi đàn bà nhưng tôi chưa bao giờ cảm thấy nhục nhã…

“Lâm sư đệ, ngươi cứ nói.” Giọng điệu của Thôi Mộng vô cùng ôn hòa, nhìn hắn như đang liếc mắt đưa tình, nữ đệ tử nhìn thấy Lâm Phàm đều khoe ra trước mặt hắn vẻ đẹp nhất của mình, chỉ lộ ra bản tính cáu kỉnh ở trước mặt những nam nhân khác.

Lâm Phàm nhẹ giọng nói: “Ta muốn tu luyện, chỉ là không biết cần điều kiện gì mới lấy được tuyệt học của thánh địa, cho nên ta muốn hỏi sư tỷ nên làm thế nào.

Chương 444 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!