Những điều này đều ghi hết trong Thiên Hoang Lục, hắn còn đi hỏi, rõ ràng đang muốn dựa dẫm. Có điều hắn không nói thẳng ra như những kẻ dựa dẫm đàn bà chân chính, dù sao mới vào nghề vẫn thấy hơi ngại.
Thôi Mộng nói: “Đệ tử trong Thiên Hoang thánh địa đều dựa vào nỗ lực của bản thân mới có được mọi thứ, sư đệ chọn con đường nào? Huyết khí hay là Thiên Nguyên?”
“Huyết khí.” Lâm Phàm nói.
“À, huyết khí cũng được, chỉ là lúc đầu tu luyện hơi khó khăn, cần rất nhiều đan dược phụ trợ. Nhưng thực ra Thiên Nguyên cũng có cái khó, hai cách này đều như nhau. Sư đệ muốn lấy được tuyệt học huyết khí cần phải hoàn thành một vài nhiệm vụ trong thánh địa, cái này cần thời gian để tích lũy. Hoặc là sư đệ có thể bái một vị thánh tử hoặc thánh nữ, có thể lấy được tuyệt học truyền xuống…”
Thôi Mộng chậm rãi giảng giải.
Nhưng nàng ta không hi vọng sư đệ gia nhập dưới trướng bất kỳ thánh tử hay thánh nữ nào.
Những thánh tử kia chắc chắn sẽ đố kỵ Lâm sư đệ.
Còn những thánh nữ chắc chắn không có lòng tốt, ham muốn thân thể Lâm sư đệ, nàng ta cảm thấy hiện giờ những thánh nữ trong thánh địa kia đều rất dung tục, trước nay chưa từng xem trọng vẻ đẹp nội tâm người khác, chỉ tham lam vẻ ngoài mà thôi.
Nếu sư đệ rơi vào tay các nàng, chẳng khác nào dê vào miệng cọp.
Giống như nhớ tới chuyện gì đó, Thôi Mộng nói: “Sư đệ, chuyện này cứ giao cho sư tỷ, ngay mai ta sẽ mang đồ tới.”
Lâm Phàm tỏ vẻ cảm kích: “Đa tạ sư tỷ.”
“Chuyện nhỏ, không cần cảm ơn.” Thôi Mộng thân là người đội tuần tra, tính cách ai ai cũng biết, đi trong thánh địa chỉ sợ bị nàng ta cố tình bắt được. Hơn nữa đối mặt với mọi người, khuôn mặt luôn luôn lạnh lùng đến vô tình, ai ngờ bây giờ lại như thế này.
Lâm Phàm thích yên tĩnh. Thế nhưng hiện tại Thôi Mộng cùng đám sư tỷ nán lại ở bên ngoài, rõ ràng không có ý định rời đi.
Hắn rất bất đắc dĩ, nói thẳng ra thì có chút không hay.
Nhưng…
“Sư tỷ, ta hơi mệt, muốn nghỉ ngơi. Ngươi xem…” Lâm Phàm hơi mệt mỏi nói, không nói hết câu mà để sư tỷ tự hiểu.
Thôi Mộng nhìn vẻ mặt mệt mỏi của sư đệ, đột nhiên thấy đau lòng, rất muốn ghì đầu sư đệ vào lòng mình, tỳ lên bộ ngực cũng có chút da thịt của nàng ta, dùng da thịt mềm mại xua tan mệt mỏi của sư đệ.
Nhưng đắn đo mãi lại không dám mở miệng.
Nàng ta sợ sư đệ hiểu lầm, cho rằng nàng ta là nữ tử phong trần.
“Sư đệ, nghỉ ngơi cho khỏe, sư tỷ không làm phiền ngươi nữa.”
Thôi Mộng đóng cửa lại, nhìn đồng môn xung quanh, nụ cười biến mất, sắc mặt dần lạnh lùng: “Sư đệ mệt mỏi, hắn muốn nghỉ ngơi. Các ngươi không có việc gì thì đi về, chớ quấy rầy. Nếu để ta phát hiện các ngươi gây rối, Hình Phạt đường không phải chỉ ngồi không.”
Mọi người cảm thấy nhiệt độ xung quanh Thôi sư tỷ dần giảm xuống. Ai nấy đều sợ hãi co rụt cổ, không dám phản bác.
Thôi Mộng đi ba bước lại quay đầu nhìn, lưu luyến rời đi.
Trong phòng.
Lâm Phàm thở dài, hắn biết đã không thể yên tĩnh tu luyện, nhưng cái tốt duy nhất là tạm thời đã có chỗ đứng vững chắc.
Ăn bám?
Ha ha.
Dựa vào bản lĩnh mà kiếm sống, ăn bám có gì hay, đây là câu mà những kẻ thèm thuồng, đố kỵ sẽ nói, ngươi giỏi ngươi làm đi.
Lâm Phàm tiếp tục lật xem 《 Thần Võ 》 và 《 Thiên Hoang lục 》để hiểu rõ tình hình Thần Võ giới.
Còn về chuyện tu luyện, hắn tạm thời chưa vội. Điểm vạn năng có thể nâng cao cảnh giới, cũng có thể nâng cao ngộ tính.
Duy chỉ có một điều hắn khó có xác định chính là với ngộ tính hiện giờ của hắn, có thể lý giải tuyệt học Thần Võ giới hay không. Hắn quyết định giữ lại điểm vạn năng để phòng thân.
Buổi tối.
Đa số đệ tử Thiên Hoang thánh địa vẫn nghỉ ngơi như bình thường, dù sao động tĩnh mà Lâm Phàm gây ra ở Thiên Hoang thánh địa chỉ trong phạm vi nhỏ mà thôi.
Nhưng với một số người, đêm nay là đêm khó ngủ.
Tiêu Lạc Lạc xảy ra tranh chấp với Lương Uyển, bị đánh một trận tơi bời, với nàng ta mà nói, đây là một chuyện rất nhục nhã, khiến nàng ta khó thể tiếp nhận.
Đặc biệt Lương Uyển còn đạp lên mặt nàng ta, bảo rằng sau này cách xa Lâm sư đệ, thấy ngươi đến gần một lần, ta sẽ đánh ngươi một trận. Loại hành vi bạo lực này không những không khiến nàng ta sợ hãi, trái lại còn khởi dậy tinh thần nàng ta.
Hít!
Vết thương trên mặt rất đau.
Nàng ta rất phẫn nộ.
Đánh người không được đánh mặt.
Lương Uyển đánh tới tấp lên mặt nàng ta, mặt mũi bầm dập như này không thể để Lâm sư đệ nhìn thấy, nếu không chắc chắn sẽ làm tổn hại hình tượng của bản thân trong lòng Lâm sư đệ.
Liên Hoa bộ.
Một đám nữ đệ tử tụ tập trong phòng.
“Sư tỷ, không hay rồi, Thôi Mộng vừa ý Lâm sư đệ. Hôm nay hình như có một nam đệ tử ghen ghét Lâm sư đệ, âm thầm phóng hỏa bị Thôi Mộng phát hiện. Sau đó nàng ta lại sắp xếp Lâm sư đệ ở trong khu vực của nàng ta, rõ ràng đang muốn nắm Lâm sư đệ trong lòng bàn tay.” Quan Hiểu Liên bất lực, nhưng lại không cam tâm.
Lương Uyển sắc mặt âm trầm nói: “Thôi Mộng không phải đối thủ đơn giản, ba đời nhà nàng ta đều ở thánh địa, hơn nữa còn có quan hệ với Hình Phạt đường. Rất khó ra tay với nàng ta, không thể phát sinh xung đột, nhưng Thôi Mộng là hạng người gì, các sư muội đều biết.”
“Biết, trong ngoài bất nhất, ỷ có quan hệ không coi ai ra gì.”
“Hừ, có tý quan hệ nên vẻ mặt mới như vậy. Suốt ngày làm mặt lạnh, ai không biết còn tưởng mình thiếu nợ nàng ta.”
“Lâm sư đệ mới đến, chưa quen thuộc ai, chắc chắn không biết con người của Thôi Mộng. Chúng ta không thể nhìn Lâm sư đệ rơi vào miệng hổ.”
Mọi người mồm năm miệng mười thảo luận.
Ai nấy đều rất tức giận, nhưng đành chịu bó tay.
Lương Uyển nói: “Trật tự hết, bây giờ nghe ta nói. Ngày mai phái người theo dõi Lâm sư đệ, gặp bất kỳ chuyện gì phải mau chóng báo cáo.”
“Sư tỷ, ta đi.”
“Ta cũng đi.”
“Các ngươi có thể để ta đi được không, ta cũng muốn đi.”
Nghe thấy sắp được theo dõi Lâm sư đệ, các nàng đều rất hưng phấn. Các nàng hiện giờ đâu còn vẻ cao ngạo, lạnh nhạt, khó chọc với nam đệ tử khác như ban ngày.
Lương Uyển nói: “Đừng ồn, phân công theo thứ tự, một ngày hai người, ai cũng có phần.”
Chương 445 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]