Virtus's Reader
Võ Học Ta Tu Luyện Có Khả Năng Bạo Kích

Chương 447: CHƯƠNG 447: TA VỪA Ý ĐỆ TỬ NÀY (1)

Với năng lực của 《 Huyết Đạo Kinh 》 rèn luyện tỳ tạng và tỳ tạng đến mức cao nhất, tạo ra huyết dịch mạnh mẽ nhất, dung nhập vào tâm tạng, củng cố tâm tạng, đồng thời thông qua tuần hoàn của tâm tạng phân bố đến mỗi bộ phận cơ thể.

Đến khi ba thể tỳ tạng, tỳ tạng và Long Cốt làm chủ, tiến hành tạo máu, bước đầu tiên của Huyết Khí cảnh coi như đã hoàn thành.

“Hơi phức tạp.” Lâm Phàm than thở.

Chỉ tu luyện thôi mà, sao còn nghiêm chỉnh như nghiên cứu khoa học.

May mà ở Tẩy Tủy cảnh hắn đã rèn luyện Long Cốt lên mức mạnh nhất, nâng đỡ lấy khung chính, nếu không Long Cốt vẫn chưa viên mãn Huyết Khí cảnh có thể sẽ xảy ra vấn đề.

Vài thứ khác đều là tuyệt học võ kỹ, trước tiên cứ để đấy, tạm thời chưa tu luyện vội.

Bắt đầu tu luyện!

Lâm Phàm đọc kỹ 《 Huyết Đạo Kinh 》, không gặp gì khó khăn, đương nhiên chuyện này không liên quan đến thiên phú.

Khi thấy không có vấn đề gì, hắn dùng một viên Vân Huyết đan, ngồi khoanh chân vận chuyển 《 Huyết Đạo Kinh 》, bắt đầu từ rèn luyện tỳ tạng trước. Thế giới bên ngoài tươi đẹp thật đấy, nhưng với hắn mà nói các sư tỷ đã mang đồ tới, bên ngoài chẳng còn gì đẹp đẽ mà lang thang.

Trước tiên cứ tu luyện, những thứ khác không nghĩ nhiều.

Một lát sau.

【 Nhắc nhở: Phát động bạo kích gấp 130 lần! 】

【 Nhắc nhở: Độ thành thạo tỳ tạng +130 (5) !】

Lần đầu tu luyện bội số bạo kích đã tăng nhiều, đây là một khởi đầu tốt, có lẽ từ nay về sau hắn sẽ đi trên đại đạo xán lạn.

Bên ngoài, rất nhiều nữ đệ tử lén lút lượn quanh, các nàng đều muốn “ngẫu nhiên” gặp được Lâm Phàm, được nhìn thấy nam thần trong mộng. Nhưng đáng tiếc thay, các nàng chỉ thấy cửa lớn đóng chặt, thậm chí còn không thấy bóng dáng ma nào.

Nhưng các nàng không nản, đã thế còn rất nhẫn nại chờ đợi. Các nàng chỉ hi vọng được trông thấy hình bóng Lâm Phàm, chỉ cần liếc nhìn một thoáng các nàng sẽ vui vẻ cả ngày.

Trời dần tối, Lâm Phàm kết thúc tu luyện, đẩy cửa nhưng không rời đi, chỉ đứng trước cửa ngẩng đầu nhìn trời, chìm đắm trong hoàng hôn, tận hưởng sự yên tĩnh ngắn ngủi.

Lúc mới tới Thiên Hoang thánh địa, hắn hơi lo lắng. Nhưng chẳng bao lâu tâm trạng lo lắng ấy đã biến mất, sư tỷ tiếp đón hắn quả thực rất thân thiện.

Sự xuất hiện của Lâm Phàm khiến nữ đệ tử xung quanh dừng bước ngắm nhìn. Các nàng không dời nổi bước chân, chỉ ngây ngốc nhìn hắn.

“Đẹp quá…”

Tà dương chiếu xuống, sắc vàng nhạt ánh lên mặt Lâm Phàm, gió nhẹ mơn man, tóc dài khoan thai phiêu đãng.

Trong mắt các nàng, trừ Lâm Phàm ra thế giới trước mặt đã lu mờ chẳng còn ai. Những người khác đã sớm tự động biến mất khỏi mắt các nàng, cho dù xuất hiện cũng chỉ làm nền mà thôi.

Lâm Phàm biết có rất nhiều sư tỷ đang nhìn lén hắn, nhưng hắn không để ý.

Hắn quay về phương xa, khẽ mỉm cười, hành động này đã gây nên kích động cực kỳ lớn. Có vài sư tỷ gào thét, lại có vài sư tỷ che ngực, mặt đỏ bừng, hai chân kẹp chặt giống như có thứ gì đang chảy dọc xuống đùi.

Lâm Phàm tự biết mị lực của bản thân, hắn chưa từng nghĩ mị lực rất phiền phức, mà lại vũ khí lợi hại để ngày nay hắn bắt đầu quật khởi.

Nên biết tận dụng để đạt được càng nhiều lợi ích.

Hắn không muốn có bất kỳ tiếp xúc thân mật với nữ tử Thần Võ giới, nam nhân ra ngoài phải biết quản lý tốt nửa thân dưới, không phụ lòng người vợ ở nhà ngậm đắng nuốt cay nuôi con dạy cái.

Nếu sư tỷ biết hắn ra ngoài được các sư tỷ trợ giúp vì có mị lực, chắc chắn cũng sẽ tán thành. Dù sao Ngô sư tỷ là người vợ không đành lòng nhìn hắn chịu khổ.

Thưởng thức đến đây thôi. Hắn không có ý gì, có điều ngoài khép mình ra thì cũng nên tạo cơ hội để những sư tỷ bị mị lực của hắn quyến rũ được ngắm hắn no mắt. Như vậy có thể giảm bớt không ít phiền phức, đồng thời dành thêm nhiều thời gian cho bản thân.

Cuộc sống của Lâm Phàm ở Thiên Hoang thánh địa tương đối ổn định, chỉ có Thôi Mộng và Tiêu Lạc Lạc tiến gần tới hắn, có lúc các nàng sẽ đến tìm hắn.

Nếu không gặp thì không hay lắm, hắn chỉ đành gặp mặt lấy lệ.

Mỗi ngày khi đêm buông xuống, hắn đều ra khỏi phòng để đám bà cô háo sắc nhìn đã con mắt. Đối với đám nữ đệ tử này, Lâm Phàm giống như một bức tranh trong Thiên Hoang thánh địa, mỗi ngày không được nhìn ngắm đều thấy cả người khó chịu.

Hắn không biết nam đệ tử Thiên Hoang thánh địa đối với hắn thế nào. Nhưng hắn biết ấn tượng chắc không tốt đẹp gì.

Mị lực của hắn có lực sát thương chết người với phái nữ, còn với phái nam, chỉ sợ mị lực này làm bùng lên lửa giận trong lòng bọn họ, dù sao bọn họ đang bị đe dọa.

Thời gian vội vã, một tháng trôi qua.

Hắn vẫn luôn rèn luyện tỳ tạng, nhờ không ngừng rèn luyện hắn phát hiện huyết dịch trong cơ thể đã có thay đổi rõ rệt, nhưng thay đổi này vẫn chưa đạt đến đỉnh cao.

Cốc cốc!

Có tiếng gõ cửa.

Lâm Phàm mở cửa, không biết lại là sư tỷ nào. Hắn hơi sợ hãi ánh mắt của vài sư tỷ giống như định ăn tươi nuốt sống hắn.

“Thôi sư tỷ…” Lâm Phàm mỉm cười nói.

Thôi Mộng trông thấy nụ cười của Lâm Phàm, tâm trạng tốt vô cùng. Từ khi quen biết Lâm sư đệ, nàng ta phát hiện da mình ngày càng đẹp, nghĩ mãi cuối cùng đẩy hết công lao cho sư đệ.

Chắc hẳn mỗi ngày nhìn thấy Lâm sư đệ, tâm trạng vui vẻ mới được như vậy. Gần đây, nàng ta phát hiện rất nhiều sư muội đồng môn đều dành tâm trí lên người Lâm sư đệ, điều này khiến nàng ta không khỏi chú ý.

Nữ nhân hiểu nữ nhân. Nàng ta biết trong lòng những nữ nhân kia đang nghĩ cái gì.

“Sư đệ, ngày mai thánh địa tổ chức một đại hội tuyển chọn, những đệ tử mới gia nhập thánh địa trong vòng một năm đều phải tham gia, sẽ có mấy trưởng lão tuyển chọn đệ tử.” Thôi Mộng nói.

“Tuyển chọn?” Lâm Phàm ngạc nhiên, hắn không hứng thú nhiều với những chuyện này, hơn nữa hắn cảm thấy với tình hình hiện giờ của bản thân mà xuất hiện, có lẽ sẽ dẫn đến một vài chấn động.

“Đúng, chính là tuyển chọn. Sư đệ đừng nên coi thường. Ở thánh địa, địa vị của trưởng lão chỉ đứng sau thánh chủ, nếu được một trưởng lão chọn trúng, đệ sẽ một bước lên trời.” Không hiểu tại sao Thôi Mộng lại tin tưởng sư đệ sẽ được chọn.

Chương 447 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!