Virtus's Reader
Võ Học Ta Tu Luyện Có Khả Năng Bạo Kích

Chương 448: CHƯƠNG 448: TA VỪA Ý ĐỆ TỬ NÀY (2)

Lâm Phàm nói: “Sư tỷ, không tham gia có được không?”

Thôi Mộng đáp: “Không được, buộc phải tham gia, bất kỳ đệ tử mới vào thánh địa đều phải tham gia.”

Đây là cách Thiên Hoang thánh địa tuyển chọn nhân tài trong đám đệ tử mới vào thánh địa. Không phải ngươi muốn hay không là được, ngươi đã vào thánh địa ngươi phải tham gia.

“Ta đã biết, đa tạ sư tỷ.” Lâm Phàm đáp.

Hắn biết sư tỷ nói thật. Hơn nữa không phải năm nào cũng có cơ hội như vậy.

Rất nhiều trưởng lão thích bế quan tu luyện, nếu ngày nào đó có quá nhiều trưởng lão xuất quan sẽ tổ chức cuộc thi này, mục đích là để có huyết dịch mới mẻ bái làm đệ tử trưởng lão.

“Sư tỷ, ta có thể hỏi một chuyện không?”

“Chuyện gì?”

“Thần Võ giới có cách nào để trường sinh không?” Lâm Phàm dò hỏi.

Thôi Mộng nói: “Trường sinh? Đây là điều mà rất nhiều người mong muốn, nhưng trước nay chưa từng thấy ai trường sinh. Sư đệ, ngươi nghe ai nói bậy, ngươi tuyệt đối đừng tin. Nâng cao tu vi mới sống được càng lâu, nhưng dù tăng đến cấp bậc như trưởng lão, thánh chủ cũng chỉ sống được mấy nghìn năm mà thôi.”

Nghe sư tỷ nói, Lâm Phàm hơi ủ rũ. Hắn muốn tìm kiếm trường sinh mới đến Thần Võ giới. Nhưng bây giờ tu luyện tới cảnh giới của trưởng lão và thánh chủ cũng chỉ sống được mấy ngàn năm.

Đây không phải thứ hắn muốn.

Có thể đạt được cảnh giới đó đều là nhân tài. Hơn nữa đạo lộ rất khó đi, cho dù hắn gửi tuyệt học về cho sư tỷ, với năng lực của sư tỷ, sợ rằng cả đời này cũng không làm được. Thậm chí, sư tỷ tu luyện cả đời cũng chưa chắc đạt được Tẩy Tủy tầng chín.

Không phải hắn coi thường sư tỷ, mà sự thật chính là vậy.

“Sư đệ có tâm sự?”

Thôi Mộng thấy Lâm sư đệ có vẻ mất mát, giống như bản thân vừa đánh mất thứ gì đó, nàng ta không khỏi có chút đau lòng.

“Không có.” Lâm Phàm cười nói.

Nụ cười quá êm dịu, Thôi Mộng chỉ muốn giữ sư đệ mãi ở bên cạnh, mỗi ngày mở mắt ra đều nhìn thấy khuôn mặt sư đệ. Thậm chí nàng ta còn có một ý nghĩ lớn mật, nếu một ngày sư đệ bị giết hại, sợ rằng nàng ta sẽ ôm đầu sư đệ nhìn ngắm mãi mãi…

Ý nghĩ thật đáng sợ!

Sáng sớm hôm sau.

Thiên Hoang thánh địa rất náo nhiệt, mặc dù chuyện này không liên quan đến những đệ tử gia nhập thánh địa đã lâu, vẫn có vô số đệ tử bay về phía quảng trường.

Dù sao nhìn đám gà mờ đánh nhau cũng rất thú vị.

Nơi này người người tấp nập.

Thiên Hoang thánh địa không hổ là thế lực lớn phía đông của Thần Võ giới, đệ tử nhiều như mây, nếu đặt ở Chính Đạo tông, sợ rằng trong một tháng đám đệ tử này sẽ ăn sạch sẽ Chính Đạo tông.

“Đã nhiều năm chưa tổ chức chuyện này, mấy tên mới vào thánh địa một năm thật may mắn, không biết ai sẽ lọt vào mắt trưởng lão đây.”

“Hờ, lúc trước ta gia nhập thánh địa thì nghe nói sắp tổ chức. Sau đó ai ngờ các trưởng lão kéo dài bế quan, không kịp tổ chức.”

“Hiện giờ toàn bộ Thiên Hoang thánh địa chỉ có bảy trưởng lão chưa thu nhận đồ đệ, nếu lần này bảy trưởng lão đều thu nhận đồ đệ, e rằng phải đợi ba mươi năm nữa.”

“Đúng vậy.”

“Ồ, bên kia có chuyện gì?”

“Cái gì?”

Mọi người đang bàn tán nhìn về phía xa. Vừa nhìn cả đám đều chấn động tâm thần, giống như gặp phải quỷ.

Một đám nữ đệ tử vây kín bảo vệ Lâm Phàm ở bên trong, chỉ hở ra một con đường. Điều này khiến Lâm Phàm như mặt trăng được đám sao vây quanh, thu hút sự chú ý của mọi người ở đây.

Lâm Phàm bị một đám sư tỷ che chở, vẻ mặt bất đắc dĩ.

Hắn không muốn phách lối như vậy, chỉ sợ sau này không thể yên ổn ở Thiên Hoang thánh địa.

Không phải hắn muốn các sư tỷ làm thế, mà là không hiểu tại sao các nàng biết được hắn sẽ tham gia cuộc thi. Lúc hắn vừa mở mắt, bước ra khỏi cửa đã thấy một đám sư tỷ đứng ngoài.

Hắn cảm thấy rất khó chịu. Để nam đồng bào khác nhìn thấy, e rằng bản thân sẽ trở thành kẻ địch chung của mọi người.

“Đệt! Cái tên kia là ai?”

“Không biết, trông kiểu cách gớm. Đám nữ đệ tử này bị điên hay sao, không biết xấu hổ mà lại vây quanh người một tên nam nhân, ta thấy các nàng bị điên rồi.”

“Ta có biết, nghe nói gần đây có một đệ tử rất đặc biệt đến thánh địa, khiến cho đám nữ đệ tử kia như uống phải thuốc, ta nghĩ chính là kẻ này.”

“Thì có gì đâu, hai tay, hai chân, một đầu, chẳng có gì kỳ quái.”

“Ngươi nhìn mặt hắn.”

“Ừ…”

Đây là điều mà tất cả đều không muốn thừa nhận, diện mạo của Lâm Phàm thực sự đáng bỏ tù.

Đúng thật rất sát gái.

Vài nữ tử ở đây chưa nhìn thấy Lâm Phàm, nghe người khác nói chỉ khịt mũi khinh thường. Ta luôn theo đuổi con đường tu luyện, nữ nhi tình trường không đáng nhắc tới. Còn đẹp trai hay không cũng chẳng nói lên điều gì, không có thực lực thì tất cả đều là nói suông, trừ phi đẹp trai có thể mài ra ăn.

Nhưng bây giờ…

Nhìn thấy vẻ ngoài đời của Lâm Phàm, các nàng đã thay đổi suy nghĩ.

Giá trị nhan sắc này, mị lực này thực sự đã hớp hồn các nàng.

Tuy phải cố gắng kìm nén nội tâm nhưng ánh mắt các nàng vẫn nhìn chằm chằm vào Lâm Phàm, giống như muốn nhìn thủng qua hắn.

Lâm Phàm mặt mày bình thản, trông có vẻ trầm ổn nhưng thực ra trong lòng hơi hoảng loạn. Hắn vẫn thích làm nhân vật tiểu đệ im hơi lặng tiếng đứng trong đám người, thỉnh thoảng hô theo mọi người…

Trâu bò!!!

Cuộc sống yên bình như vậy mới là thứ hắn nên tận hưởng, chứ không phải cảm giác được mọi người nâng niu trong lòng bàn tay như hiện tại.

Ánh mắt hắn dán lên mấy bóng người trên đài cao phía xa.

Quá mơ hồ, những người này dường như biết hư hóa dáng vẻ của bản thân, khiến người khác không thể nhìn rõ tướng mạo.

Chỉ dựa vào khí thế, hắn đã phát hiện những người này có lẽ là cường giả chân chính của Thiên Hoang thánh địa, cho dù hiện giờ hắn bị một đám sư tỷ vây quanh, nhưng trong mắt cường giả, hắn vẫn chỉ yếu kém như đám sâu kiến.

“Sư đệ, ta đã nghe ngóng cho ngươi, đệ tử gia nhập thánh địa được một năm lần này có tới mấy nghìn người, trong đó có mấy vị thực lực rất tốt, ngươi phải cẩn thận.” Thôi Mộng thì thầm.

Với năng lực của nàng ta, lấy những tư liệu này là chuyện đơn giản.

Lâm Phàm đáp: “Ta đã biết.”

Không bao lâu sau, trận đấu bắt đầu.

Chương 448 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!