Virtus's Reader
Võ Học Ta Tu Luyện Có Khả Năng Bạo Kích

Chương 449: CHƯƠNG 449: TA VỪA Ý ĐỆ TỬ NÀY (3)

Lâm Phàm nhìn tình hình trên võ đài, không thể không nói người được gia nhập thánh tông không có mấy ai yếu kém.

Với thực lực của đám quốc sư mà tới đây, e rằng đứng bét.

Sau một hồi…

“Sư đệ, đến lượt ngươi.” Thôi Mộng nhắc nhở.

Lâm Phàm hít một hơi sâu, không ngờ chuyện đầu tiên xảy ra trong khoảng thời gian đến thánh địa lại là đánh nhau, đây quả thật là chuyện hắn không nghĩ tới.

Thôi Mộng nói: “Sư đệ, đối thủ của ngươi là Đường Minh, ta đã hỏi thăm tình hình, hắn gia nhập thánh tông được nửa năm, theo con đường Thiên Nguyên, am hiểu dùng kiếm, hình như có theo Quỷ Kiếm đạo lộ, rất xảo quyệt, ngươi nhớ cẩn thận.”

“Ừ, ta biết.” Lâm Phàm đáp.

Thôi Mộng sớm đã nghe ngóng tường tận tình hình của đệ tử tham chiến, có câu biết địch biết ta trăm trận trăm thắng.

Cách đó không xa, Đường Minh hít một hơi sâu, nghe thấy là người mới đến thánh địa được một tháng, hắn ta nhẹ nhõm rất nhiều. Hắn ta không coi trọng kẻ này, với thực lực của hắn ta có lẽ đánh bại đối phương là chuyện không khó.

“Đường Minh…”

“Chào sư huynh.” Đường Minh không quen biết nhưng thấy khí thế và cách ăn mặc của đối phương thì biết đây là sư huynh thánh địa.

Tả Vận nhỏ giọng nói: “Ngươi cứ thẳng tay đánh hắn cho ta, tốt nhất dùng kiếm đánh nát mặt hắn, nếu ngươi làm được, phần thưởng khó có thể tưởng tượng.”

Đường Minh sáng rực hai mắt, không ngờ Lâm Phàm đã đắc tội với một sư huynh, khiến sư huynh đưa ra thứ tốt mượn tay hắn ta đối phó Lâm Phàm.

Xem ra lần này kiếm lời to.

Sư huynh này vẫn luôn theo đuổi Dương Nhứ, rõ ràng đã thành công, ai ngờ nhìn thấy Lâm Phàm, hắn ta nói xấu đối phương vài câu, sư muội đã bỏ hắ tan.

Lửa giận này hắn ta vẫn luôn đè nén trong lòng, không có nơi giải tỏa. Hiện giờ nắm được cơ hội, sao có thể buông.

Hừ!

Không phải đẹp mã, có mị lực sao? Đúng là đồ phụ nữ nông cạn.

Lâm Phàm và Đường Minh đi lên võ đài.

Muôn người chú ý, tất cả đều kinh sợ giá trị nhan sắc mà mị lực của Lâm Phàm.

Có tiếng reo hò vọng lên.

“Lâm sư đệ cố lên…”

“Lâm sư đệ cố lên…”

Trong đám đông có một nhóm nữ sư tỷ reo hò, tiếng reo như sấm, đinh tai nhức óc.

Trái lại Đường Minh có chút gượng gạo, trong lòng cực kỳ rất ngưỡng mộ.

Hắn ta cũng muốn được chào đón như Lâm Phàm, nhưng hắn ta biết chuyện này chỉ là mơ tưởng, mỗi người đều có số mệnh riêng, hắn ta sao có thể được đãi ngộ như Lâm Phàm.

Đường Minh đã nghĩ kỹ, phải cho Lâm Phàm biết mặt, để hắn bị bêu xấu trên võ đài.

Đột nhiên, trong đầu Đường Minh vọng lên một âm thanh.

“Ta biết ngươi là ai, nếu ngươi to gan dám tổn thương đến Lâm sư đệ, ngươi cứ chuẩn bị quan tài đi.”

Đường Minh nghe thấy, ngơ ngác nhìn xung quanh.

Đây là truyền âm thẳng vào đầu hắn ta. Người làm được điều này chắc chắn là cao thủ. Nhưng hắn không biết là ai nói.

Ngay sau đó.

“Coi chừng đấy, nhớ biết điều chút, làm tổn thương đến Lâm sư đệ, ta sẽ đánh gãy chân ngươi.”

Lại là một giọng nói khác truyền đến.

Lúc này, Lâm Phàm nghi hoặc nhìn Đường Minh, không hiểu rốt cuộc tên này bị sao, vừa nãy còn rất tốt, sao chớp mắt đã giống như sắp lạc mất hồn.

Không hiểu, nhưng hắn không để ý nhiều. Nghe Thôi Mộng nói tên này gia nhập thánh địa nửa năm, có lẽ tu vị rất khá, tuyệt đối không thể khinh thường.

Mặc dù một tháng nay hắn ngày đêm rèn luyện tỳ tạng, tiến triển rất lớn, sức mạnh tăng lên rất nhiều nhưng rốt cuộc hắn vẫn chỉ là người mới, cảnh giác chút cũng không thừa.

Có điều Lâm Phàm không biết Đường Minh gặp phải rất nhiều đe dọa. Hắn ta không biết người đe dọa là ai, nhưng những giọng nói này như chiếc vòng Kim Cô siết chặt vào đầu, lại giống như từng bùa chú đòi mạng.

Trên đài cao.

Mấy vị trưởng lão nhìn võ đài, khi ánh mắt rơi xuống người Lâm Phàm, tất cả đều ngạc nhiên.

Không ngờ lại nhìn thấy đệ tử dáng dấp như vậy. Chưa từng gặp!

Từng thấy một vài thiên kiêu của thế lực lớn đều là con cưng của trời đất, nhưng khi so sánh với đệ tử này, chênh lệch quả thực rất lớn.

Trên người kẻ này có loại mị lực đặc biệt.

Nếu bọn họ không phải trưởng lão, sợ rằng đã thốt một câu người này xuất hiện làm tổn hại nghiêm trọng đến vẻ đẹp của ta ở đây, đáng chết!

Bọn họ đang nhận xét trong lòng, bên tai lại vang lên tiếng của sư tỷ.

“Tích thạch như ngọc, liệt tùng như thúy, lang diễm độc tuyệt, thế vô kỳ nhị!”

Các trưởng lão trợn mắt nhìn sư tỷ, không ngờ sư tỷ lại đưa ra đánh giá cao như vậy, thậm chí bọn họ còn phát hiện…

Cả đám liếc mắt nhìn nhau, từng người một cúi đầu. Bọn họ lại thấy một loại ánh sáng trong mắt sư tỷ.

Nghĩ sư tỷ lẻ bóng đã nghìn năm, nhưng xin đừng bị vẻ ngoài của đệ tử này hấp dẫn, ngộ nhỡ thu hắn xuống dưới váy, như thế quan hệ bối phận sẽ loạn mất.

“Sư tỷ, đệ tử này thiên phú thế nào?”

“…”

“Đáng tiếc.”

“Có gì đáng tiếc?”

“Thiên phú bình thường.”

“Thiên phú bình thường có gì đáng tiếc.”

Nghe sư tỷ nói vậy, trưởng lão tiếp chuyện im bặt không nói thêm câu nào, tiếp tục xem võ đài, ông ta phát hiện nữ đệ tử thánh địa có gì không đúng.

Giống như bị tên tiểu tử này mê hoặc, đây không phải là chuyện tốt.

Trận đấu bắt đầu.

Lâm Phàm đã khởi động xong mà thấy Đường Minh vẫn đứng im không nhúc nhích, đến rút kiếm cũng ngập ngừng do dự, khiến Lâm Phàm còn tưởng hắn ta đang triển khai một loại tuyệt học nào đó.

Đường Minh quăng những lời cảnh cáo ra sau đầu.

Leng keng!

Thân kiếm lóe sáng, Đường Minh giơ ngón tay làm kiếm quyết, trường kiếm xoay vòng giữa không trung, vút một tiếng trường kiếm lao đến, hóa thành ánh sáng rực rỡ chém tới Lâm Phàm.

Trường kiếm lại tách thành rất nhiều kiếm khí, kiếm khí phân tán sau đó ngưng tụ thành một điểm, liên tục rơi xuống không ngừng.

Lâm Phàm đạp chân xuống đất, trong nháy mắt biến mất tại chỗ, kình đạo chuyển hóa thánh Khí Huyết sôi trào, ngưng tụ trên đầu nắm đấm, mạnh mẽ ập đến.

Đường Minh thu kiếm, trường kiếm chắn ngang trước mặt.

Ầm ầm!

Một luồng sức mạnh khủng bố bùng nổ.

Đường Minh bay ngược ra ngoài, trường kiếm được Chân Nguyên bao phủ kêu răng rắc một tiếng, bị đánh gãy vụn.

“Hửm?”

Lâm Phàm cau mày.

Sao tên trước mặt này lại yếu thế.

Đường Minh rơi ra ngoài võ đài, khóe miệng rỉ máu tươi, tức giận thầm mắng.

Cái đệch.

Quyền này thật tàn nhẫn.

Chương 449 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!