Đường Minh chậm chạp đứng dậy, chắp tay với Lâm Phàm, sau đó xoay người rời đi, đồng thời nhìn Tả Vận cách đó không xa, chỉ thấy môi Tả Vận hơi mấp máy, giống như đang nói vô dụng.
Đường Minh rất oan ức, chỉ muốn trút giận vào sư huynh này. Ngươi thì biết cái mẹ gì?
Ngươi có biết ta đứng trên võ đài một lúc mà đã bị mười mấy sư tỷ cảnh cáo, không dọa chém chân thì chém tay, còn có người đã chuẩn bị quan tài cho ta.
Ta có ngu mới điên cùng ngươi.
Vả lại vừa nãy hắn ta có nghênh đón một quyền của Lâm Phàm để thăm dò, nếu thấy yếu hắn ta sẽ phản công, nhưng không ngờ đối phương lại mạnh như vậy. Cho dù hắn ta dốc hết sức đánh lại, kết quả vẫn giống nhau.
“Lâm sư đệ thật mạnh…”
Sư tỷ phía dưới hò reo.
Xung quanh ầm ĩ.
Lâm Phàm thở dài trong lòng, tình huống này chẳng khác gì cảnh kiếp trước người nào đó bị một đám fan thiếu não vây quanh, hắn ghét nhất hành động vi này, nhưng…
Nói thật, cũng có chút thoải mái.
Lâm Phàm xuống võ đài, một đám sư tỷ vây quanh ân cần hỏi han, càng đáng sợ hơn đó là có sư tỷ hỏi hắn, nắm tay đánh vào trường kiếm có đau hay không, có cần xoa hay không.
Sự quan tâm ngu ngốc như vậy, hắn có thể nói gì? Chỉ đành mỉm cười cho qua.
…
“Đường Minh, ngươi vào thánh địa đã được nửa năm, sao ngay một chiêu cũng không cản được?” Một đồng môn thân thiết với Đường Minh rất bất ngờ.
Đường Minh trừng mắt liếc nhìn.
“Đợi lát nữa ngươi lên thử thì biết.”
Dương Lực nói: “Ha ha, thử thì thử, chỉ cần tiểu tử này đối chiến với ta, ta đảm bảo sẽ đánh hắn thành đầu heo.”
Đường Minh liếc nhìn Dương Lực, không nói thêm câu nào.
Thùng rỗng kêu to.
Dương Lực vô cùng ngạo mạn, hắn ta ghét nhất những tên tuấn tú hơn mình, đã vậy còn được rất nhiều nữ đệ tử chào đón, nghĩ đến hắn ta nhập thánh địa cũng muốn tìm bạn, thế nhưng trước nay luôn bị từ chối.
Đây là điều khiến hắn ta cay đắng, đồng thời cũng hiểu ra đám nữ đệ tử này không có mắt mới bỏ qua một người có tiềm lực chất lượng như hắn ta.
Trên khán đài.
Mấy trưởng lão đang trò chuyện với nhau, phân tích tình hình của hai người vừa nãy. Nền tảng kiếm đạo của Đường Minh rất tốt, không ngờ lại bại nhanh như vậy, giống như bên trong có vấn đề, nhưng mọi người chỉ lắc đầu, không nói gì thêm.
Có điều Lâm Phàm vung ra một quyền có sức mạnh cực lớn, rõ ràng đi theo Huyết Khí đạo lộ, hơn nữa giai đoạn Tẩy Tủy cảnh căn cơ đánh đến vô cùng vững chắc, sức mạnh phát bạo không thể coi thường.
Nên quan sát tiếp mới được.
Lâm Phàm phát hiện đệ tử gia nhập thánh địa chưa được một năm không mạnh đến mức khiến hắn thấy áp lực, bọn họ đều dựa vào tu vi lúc Tẩy Tủy cảnh để đánh nhau. Mặc dù đã đột phá cảnh giới vốn có nhưng vẫn chưa nắm chắc Huyết Khí hoặc Chân Nguyên đến trình độ khủng bố.
Rất lâu sau lại đến lượt hắn.
“Đường Minh, xem ta đây.” Dương Lực rất hưng phấn, hắn ta không ngờ thực sự sắp đối chiến với Lâm Phàm, những lúc không lên thi đấu, ánh mắt gian xảo của hắn ta luôn rơi trên người Lâm Phàm.
Nhìn thấy Lâm Phàm được một đám nữ sư tỷ vây quanh, hắn vô cùng ao ước, đố kỵ. Bề ngoài chỉ dễ nhìn với có chút mị lực thôi mà, trừ thứ đó ra người còn có gì?
Lâm Phàm chậm rãi đi lên võ đài, sắc mặt vô cùng thản nhiên, khép mình không có tính thực tế, muốn giành được tài nguyên tốt thì phải tự mình tỏa sáng. Cũng giống ở Chính Đạo tông, khép mình chỉ là khổ ép bản thân tu luyện. Một khi tỏa sáng sẽ được coi trọng, mặt lợi nhiều đến mức khó có thể tưởng tượng.
Không có cách nào, khép mình không được.
“Lâm Phàm, lát nữa đừng trách ta ra tay ác độc với ngươi, khuôn mặt này của ngươi khiến ta khó chịu.” Dương Lực giơ tay chỉ vào Lâm Phàm, sau đó nắm chặt thành nắm đấm.
Lâm Phàm mỉm cười: “Không sao.”
Hắn hiểu sự cay cú của đối phương.
Người ưu tú ngoài được ngưỡng mộ còn bị những khác nữa ghen ghét.
Dương Lực cơ thể vô cùng cường tráng, vì muốn gây ấn tượng cho mọi người, hắn ta thô bạo xé rách quần áo lộ ra cơ bắp cuồn cuộn, khi hắn ta vận chuyển Huyết Khí, gân xanh nổi lên hung dữ đáng sợ.
Đột nhiên mặt Dương Lực tái ngắt, biểu cảm dần có chút không đúng, đồng tử hơi co lại, trong đầu ong ong, vang lên những âm thanh mà người khác không nghe thấy.
Đe dọa!
Có rất nhiều giọng nói đe dọa.
Hắn ta ngơ ngác quay đầu nhìn Đường Minh, Đường Minh nhìn thấy ánh mắt tuyệt vọng của Dương Lực thì mỉm cười gật đầu, ý nói cứ cảm nhận chuyện ta vừa cảm nhận, xem ngươi làm thế nào.
“Trận đấu bắt đầu!”
Vừa dứt lời, Lâm Phàm di chuyển trong nháy mắt, từ khi đột phá cảnh giới sức chiến đấu tổng thế của hắn đã thay đổi rất nhiều, tốc độ cực nhanh, trong chớp mắt đã tới trước mặt Dương Lực.
Lâm Phàm đánh một chưởng vào bụng đối phương, huyết khí bạo phát, ầm một tiếng Dương Lực bị đánh bay.
Hắn không dám ra tay quá hiểm, dù sao đây chỉ là trận đấu. Còn nếu đối mặt với kẻ địch, khi chạm vào bụng đối phương tay hắn sẽ hóa thành trảo, xé nát bụng đối phương, khiến đối phương chảy máu ào ạt.
Hắn rất nghi ngờ, rốt cuộc đối phương xảy ra chuyện gì, lúc giao đấu lại chỉ thẫn thờ, không hề để hắn vào mắt.
“Lâm sư đệ thật lợi hại…”
“Lâm sư đệ giỏi quá!”
Các sư tỷ hoan hô.
Nam đệ tử ở đây sắc mặt đều khó coi. Đáng chết! Lại để cho tên kia thắng, rốt cuộc các nàng bị sao vậy, tu luyện đến hôm nay đầu óc bị đần độn? Ai nấy đều từng rất cao ngạo lạnh nhạt, sao giờ thành thế này.
Đường Minh kéo Dương Lực dậy.
“Thế nào?”
“Không ổn.” Dương Lực rũ đầu, xoa bụng.
Đau quá! Cơ thể giống như sắp nứt toang, tuy rằng bị dọa chết lặng nhưng hắn ta cảm thấy thực lực bản thân không bằng Lâm Phàm.
Dù thế nào, cuối cùng thua vẫn hoàn thua.
“Bị bao nhiêu sư tỷ đe dọa?”
“Khó nói, ta cảm giác có năm mươi, sáu mươi người…”
“Năm mươi, sáu mươi người?”
“Ừ, ngươi biết không, tỷ tỷ ruột của ta cũng ở thánh địa, giọng nàng ta rất quen thuộc. Nàng nói với ta, có gan ra tay nàng sẽ bỏ độc vào trong thức ăn hại chết ta.” Dương Lực cảm thấy mình đang nằm mơ.
Đường Minh nhếch miệng định nói gì, nhưng thấy hoàn cảnh của Dương Lực, hắn ta lại nuốt xuống.
Ngươi còn ác hơn cả ta, có lẽ lúc ở trên đài nói mấy lời quá ác độc khiến các sư tỷ nổi giận, bởi vậy mới có bằng này sư tỷ đe dọa ngươi.
Chương 450 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]