Ôi, thế thì đánh đấm gì nữa!
Trừ phi gặp phải kẻ khó chơi, không để ý đến mấy lời dọa dẫm của các sư tỷ.
Trên đài.
Nữ trưởng lão duy nhất đang híp mắt, nhìn chằm chằm vào Lâm Phàm, khóe miệng cười tủm tỉm, sau đó lạnh nhạt nói: “Tên đệ tử này, ta muốn!”
Các trưởng lão khiếp sợ.
“Sư tỷ, cuộc thi còn chưa kết thúc, không được công bằng lắm.”
“Công bằng? Ta chọn đệ tử bằng mắt.”
“Chuyện này…”
Các trưởng lão đã sống lâu nghìn năm, lòng sáng như đèn, sao lại không nhìn ra suy nghĩ của sư tỷ.
“Sư tỷ, đệ tử này quả thực rất có mị lực, nhưng nhận đồ đệ không phải trò đùa, vẫn nên tuyển chọn kỹ lưỡng.”
“Sao nhiều lời thế, cứ quyết như vậy. Đệ tử này ta chọn, các trận đấu phía sau hắn không cần tiếp tục.” Sư tỷ chậm rãi nói, thái độ quả quyết không thể lay chuyển.
Mấy trưởng lão đưa mắt nhìn nhau.
Vậy có được không?
Quả thực có chút không công bằng.
Bọn họ cảm thán. Nhớ tới nghìn năm trước, bọn họ ở thánh địa cặm cụi tu luyện, ai chẳng phải leo lên từng nấc, đến nỗi bọn họ còn mong ước một bước leo lên trời, có điều khó càng thêm khó.
Hiện giờ sư tỷ lại…
Ôi.
Bọn họ cũng chẳng biết nói gì. Không đúng! Thực sự rất không đúng.
Hơn nữa, bọn họ rất muốn hỏi, sư tỷ ngươi đi theo đạo lộ diệt tình diệt dục, muốn tìm đệ tử như vậy làm gì.
Nghĩ không ra.
“Kì quái!”
Lâm Phàm được mọi người tung hô. Hắn ngẩng đầu nhìn xung quanh, cứ cảm giác có ai đó đang lẩn trốn trong bóng tối âm thầm quan sát dung mạo tuyệt thế của mình.
Với mị lực hiện tại của hắn thì đi đến đâu cũng đều trở thành tâm điểm chú ý, việc này có lợi nhưng cũng có hại.
Lúc này, tỷ thí được tạm dừng, sau khi người giữ trật tự nghe thấy thông báo được truyền đến, chỉ trong vài giây ngắn ngủi, biểu hiện của hắn ta thay đổi nhanh chóng, từ bình tĩnh đến ngạc nhiên, rồi lại biến thành không dám tin, ánh mắt nhìn về phía Lâm Phàm, thấy được dung mạo của Lâm Phàm thì có vẻ như hiểu ra gì đó.
“Khụ khụ!”
Người giữ trật tự ho nhẹ vài cái, khán đài im lặng lắng nghe, các đệ tử nhìn hắn ta đầy thắc mắc, tỷ thí đang hay tự nhiên lại dừng lại là sao, xem người mới đánh đấm lẫn nhau thật thú vị, những người coi các tuyển thủ là người mới đều là những đệ tử đã gia nhập thánh địa mấy chục năm, mấy trăm năm.
“Lần tỷ thí này tạm thời kết thúc, Đường trưởng lão đã chọn được đệ tử rồi.”
Mọi người nghe vậy, lộ vẻ mặt hết sức kinh ngạc, tỷ thí còn chưa kết thúc mà đã có trưởng lão nhìn trúng đệ tử rồi sao, trước đây rõ ràng chưa từng xảy ra việc như vậy.
Còn về Đường trưởng lão là ai, thì chỉ có thể là vị nữ trưởng lão duy nhất của thánh địa, đồng thời cũng là người đứng ngay sau thánh chủ, tu vi cao siêu, tính cách kì dị, ít có đệ tử nào dám trêu chọc bà ta.
Tâm tư của đàn bà rất phức tạp, mà càng già thì càng khó phán đoán xem họ đang nghĩ gì, tất cả mọi người đều rất thắc mắc, không biết vị đệ tử nào lại may mắn như vậy. Nhưng nghĩ kỹ lại thì cũng chưa biết có may mắn hay không, tính cách của Đường trưởng lão như vậy, e rằng tu luyện dưới sự giám sát của bà ta sẽ rất khắc nghiệt.
Người giữ trật tự chậm rãi nói: “Lâm Phàm…”
Lâm Phàm ngây người, lẽ nào người được Đường trưởng lão chọn là ta?
“Đệ tử xin nghe.” Hắn cung kính đáp lại.
“Sau này ngươi chính là đệ tử của Đường trưởng lão rồi.”
Mọi người láo nháo, ai cũng ngơ người ra, không ngờ tiểu tử này lại được Đường trưởng lão nhìn trúng, một vài nam đệ tử của thánh địa có ấn tượng xấu về Lâm Phàm, tuy không có thù hằn gì nhưng hắn liên tục nhận được nhiều phúc lợi, khiến bọn họ có chút ghen ghét.
Cứ đẹp trai thì muốn làm gì cũng được ư?
Đến ngay cả trưởng lão cũng không tha sao?
Các sư tỷ hoan hô kịch liệt, bọn họ luôn tin Lâm sư đệ là người xuất sắc nhất, nhưng có một vài nữ đệ tử lại có vẻ lo lắng, dù sao thì Đường trưởng lão cũng là nữ, hơn nữa còn là một bà già.
Trong đầu bọn họ hiện ra rất nhiều cảnh tượng khác nhau, đêm hôm mưa to gió lớn, trong lúc sư đệ đang ngủ, trưởng lão đứng bên cạnh giường sư đệ giả ma giả quỷ, nhân lúc sư đệ đang hoảng loạn, ra tay với sư đệ. Nghĩ đến dáng vẻ của sư đệ khi bị trưởng lão làm nhục, mặt bọn họ đỏ bừng lên vì tức giận. Tuy nhiên những việc này đều do họ tự tưởng tượng ra rồi suy nghĩ linh tinh.
Nếu như Lâm Phàm biết được việc xảy ra trong tưởng tượng của mấy vị sư tỷ này, chắc chắn sẽ giơ ngón cái lên thích thú gật đầu lia lịa, làm gì cũng không xong, chỉ có tưởng tượng là giỏi.
Dù tức giận nhưng cho dù cho bọn họ một trăm lá gan đi nữa thì những sư tỷ này cũng không dám đứng lên phản đối một vị trưởng lão, chỉ có thể thầm lo lắng trong lòng.
Lúc này, một vị thánh tử ngồi trên bục cao lộ ra vẻ mặt nghiêm trọng.
Ở Thiên Hoang thánh địa có rất nhiều thánh tử, bọn họ đều có chung có một mục đích muốn trở thành người nổi bật nhất trong tất cả các thánh tử thánh nữ, từ đó nhận được sự bồi dưỡng của thánh địa và trở thành thánh chủ, vì mục đích ấy mà bọn họ tranh đấu kịch liệt, truy đuổi chém giết lẫn nhau, không ai nhường ai.
Tuy rằng thế gian này dài đằng đẵng, nhưng đó chính là mục đích cuối cùng của bọn họ.
“Đường trưởng lão, có phải chuyện này không được công bằng cho lắm không?” Thánh tử Trần Uyên đứng dậy, kính cẩn nói.
Hắn ta khôi ngô tuấn tú, phong độ xuất chúng, hành tẩu khắp nơi, cũng là loại người khiến người khác phải ngưỡng mộ, nhưng giữa người với người sợ nhất là bị so sánh, mà nếu đem so sánh với Lâm Phàm thì hắn ta cũng không có gì đặc sắc, khó mà lọt được vào mắt xanh của các nữ đệ tử.
Nghe vậy, vài vị trưởng lão cau mày, vô cùng kinh ngạc nhìn Trần Uyên, không ngờ người này lại đứng ra phản đối quyết định của Đường trưởng lão. Bọn họ biết khi trước Trần Uyên muốn trở thành môn đồ của Đường trưởng lão, nhưng lại bị từ chối, cho dù là thánh chủ ra mặt cũng vô dụng.
Ngẫm lại thì cũng không thể trách việc Trần Uyên cảm thấy ấm ức, chỉ là hắn ta giận quá mất khôn rồi. Nếu như ngươi nói câu này với một vị trưởng lão khác, thì có thể họ sẽ nể ngươi là thánh tử, giữ lại cho ngươi chút mặt mũi, nhưng với tính khí của Đường sư tỷ, e rằng ngươi xong đời rồi.
Chương 451 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]