Virtus's Reader
Võ Học Ta Tu Luyện Có Khả Năng Bạo Kích

Chương 452: CHƯƠNG 452: CÓ NGƯỜI CHỐNG LƯNG RỒI (1)

Những thánh tử, thánh nữ khác ở đó đều nhìn Trần Uyên một cách khó hiểu, đã không có ai muốn nhắc tới chuyện này, vậy mà ngươi lại dám.

Lúc này, Đường trưởng lão lạnh lùng quay người rời đi, không để ý đến Trần Uyên, sau đó đột nhiên một giọng nói vang lên: “Lâm Phàm, sau khi xong việc, đến U Tử phong.”

Bà ta rời khỏi đó mà không hề để ý đến Trần Uyên, để hắn ta đứng lặng ở đó, ngại ngùng, mãi sau khi Đường trưởng lão đi rồi, hắn ta mới phủi tay áo cúp đuôi rời đi.

Những trưởng lão trên khán đài bàn tán.

“Thật là, đúng là tên ngốc.”

“Ừm, quả thực là một tên ngốc.”

“Sư đệ, Trần Uyên khá thân thuộc với ngươi, ta thấy ngươi nên đưa hắn ta đi xin lỗi sư tỷ, giải quyết việc đắc tội với bề trên này đi.”

Lâm Phàm trầm tư suy nghĩ, ta được quý nhân nhìn trúng rồi sao, nhưng hắn cũng hơi lo lắng, bởi người nhìn trúng hắn lại là một nữ trưởng lão. Hắn đưa tay lên vuốt mặt, khó tránh khỏi có chút lo lắng, sợ rằng vị nữ trưởng lão này chỉ nhìn trúng thân thể của hắn. Nhưng nghĩ lại thì thấy có lẽ không phải như thế, dù sao thì đó cũng là một vị trưởng lão nên có lẽ sẽ không hời hợt vậy đâu.

“Chúc mừng sư đệ.” Thôi Mộng hưng phấn nói, cứ như nàng ta là người được trưởng lão lựa chọn vậy. Ở trong thánh địa lâu như vậy, nàng ta sao biết rất rõ việc được trưởng lão lựa chọn cũng chính là, một bước lên mây, trở thành một người xuất chúng.

Mà sư đệ chưa vào thánh địa được bao lâu, nhưng lại được trưởng lão nhìn trúng, nếu không thực sự chứng kiến có lẽ chẳng có mấy ai tin chuyện này.

Lâm Phàm mỉm cười.

Lương Uyển chen vào nói: “Sư đệ đâu có kém hơn mấy thánh tử kia, mà chỉ là trước đây chưa có cơ hội thể hiện thôi, nhưng bây giờ thì khác rồi, sau này Lâm sư đệ chắc chắn sẽ trở thành một tồn tại vĩ đại.”

Tiêu Lạc Lạc cũng đến gần, Lương Uyển nhìn thấy Tiêu Lạc Lạc, cười nhạt mấy cái, nhìn thấy kẻ thù là nóng hết cả mắt

Tiêu Lạc Lạc vĩnh viễn không quên kết quả của cuộc tỷ thí trên Thiên Hoang đài, đó là một sự sỉ nhục đối với nàng ta, Tiêu Lạc Lạc biết với thực lực của bản thân thì không thể làm đối thủ của Lương Uyển. Vì vậy, gần đây nàng ta luôn chăm chỉ tu luyện, hơn nữa còn chuẩn bị ra ngoài rèn luyện, xem có thể kiếm được thứ gì tốt không.

Sau khi Lâm Phàm đến thánh địa, quan hệ giữa các nữ đệ tử của Thiên Hoang thánh địa trở nên rất kỳ lạ, thỉnh thoảng lại xảy ra xung đột, mà đa số đều quay quanh Lâm Phàm.

Mà mối quan hệ giữa nữ đệ tử và nam đệ tử thì càng bất bình thường, bọn họ giống như là đã chia thành hai phe đối đầu. Thậm chí trong khoảng thời gian này, rất nhiều đôi tình nhân đã chia tay, nguyên nhân thì phải đến tám phần là có liên quan đến Lâm Phàm.

Vì vậy, ấn tượng về Lâm Phàm của các nam đệ tử ở Thiên Hoang thánh địa không được tốt, có người thậm chí đã xem hắn là kẻ thù ngàn kiếp. Lâm Phàm biết điều này, có lẽ chỉ cần hắn bị ngất ở bên ngoài, nếu gặp được nam đệ tử của thánh địa thì chưa chắc sẽ được cứu, mà rất có khả năng sau khi tỉnh dậy lại phát hiện mặt mình bị sưng như ong đốt.

“Các vị sư tỷ, ta xin phép về trước thu chỉnh đốn một chút trước khi đi gặp trưởng lão, xin cáo từ.” Lâm Phàm ôm quyền nói, hắn đã được trưởng lão nhìn trúng nên ở lại đây cũng chỉ phí thời gian.

Sau khi Lâm Phàm rời đi, nữ đệ tử ở đó luyến tiếc bước theo Lâm Phàm rất lâu, đến nỗi cuộc tỷ thí bất cứ lúc nào cũng vô cùng ồn ào bỗng trở nên im lặng.

“Mẹ kiếp, tên này chính là kẻ thù suốt đời này của chúng ta.”

“Ta cảm thấy sau khi hắn đến, chúng ta đã mất hết cơ hội kiếm người yêu rồi.”

“Thật là, biết sao giờ, chúng ta cũng chẳng thể làm gì, quỷ mới biết ông trời nghĩ thế nào mà lại tạo ra một người như hắn, các ngươi có để ý, cho dù là các thánh tử khi đứng trước mặt đối phương, cũng ảm đạm thất thần không.”

“Xuỵt, nhỏ tiếng thôi, bị nghe thấy là xong đấy.”

“Nói thật thôi mà.”

“Mị lực của Lâm sư đệ thật kinh khủng, một đàn ông đích thực như ta còn có chút động lòng.”

Xoạt!

Ánh mắt nhìn về phía nam đệ tử này như đang nói, ngươi có vấn đề rồi.

Trong phòng, Lâm Phàm đang nghĩ xem đi gặp Đường trưởng lão thì nên nói gì, hắn hơi căng thẳng, đến cả khi ở Chính Đạo tông hắn cũng không lo lắng như thế, đột nhiên hắn nghĩ ra gì đó, hắn có thể bình tĩnh đối mặt với ba vị trưởng lão ở Chính Đạo tông là do lúc bị phát hiện, hắn tự tin thực lực của bản thân có thể ngồi ngang hàng với bọn họ.

Nhưng hiện tại…

Nguyên nhân hắn cảm thấy căng thẳng nghĩ đến việc gặp Đường trưởng lão là do thực lực của hắn so với đối phương quá kém.

Lâm Phàm chuẩn bị thùng gỗ, đun nước, tắm rửa sạch sẽ rồi thay quần áo, khiến bản thân thơm tho để đi gặp Đường trưởng lão, dù không biết Đường trưởng lão có ra tay với hắn hay không, nhưng cứ cho là ra tay thì cũng có làm sao, với thực lực hiện tại của hắn liệu có thể trốn được sao?

Nếu có chuyện gì xảy ra, hắn cũng sẽ không phản kháng, phản kháng chỉ khiến đối phương thêm hưng phấn mà thôi, hắn biểu hiện thật vô cảm mới khiến đối phương mất hứng.

Không lâu sau, nước nóng được đun xong, Lâm Phàm đã chuẩn bị xong xuôi, mấy sư tỷ bên ngoài biết hắn chuẩn bị đi tắm, láo nháo muốn lén trộm, nhưng lại bị ánh mắt thét ra lửa của Thôi Mộng dọa sợ, nàng ta thậm chí còn gọi cả đội tuần tra đến để canh chừng, hành vi này đúng là không chấp nhận được, dùng nguồn lực của thánh địa chỉ để phục vụ cho một người, nhưng Lâm Phàm đã trở thành đệ tử của Đường trưởng lão, cho dù có người không phục cũng chẳng thể làm gì, cho dù không phục cũng phải cất trong lòng.

Các vị sư tỷ đều có chút mất kiên nhẫn, bọn họ thực sự muốn được nhìn thấy cơ thể của sư đệ, dù chỉ được liếc một cái thôi cũng đủ rồi.

Thôi Mộng chưa bao giờ cảm thấy trọng trách của mình nặng nề đến vậy, tuy rằng rất mệt nhưng để bảo vệ sư đệ thì cũng đáng.

Trong phòng, Lâm Phàm bước ra từ thùng nước, nước trên cơ thể hắn bốc thành hơi, Lâm Phàm mặc quần áo lên, hắn biết bên ngoài có động tĩnh nhưng không hề quan tâm.

Chương 452 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!