Virtus's Reader
Võ Học Ta Tu Luyện Có Khả Năng Bạo Kích

Chương 453: CHƯƠNG 453: CÓ NGƯỜI CHỐNG LƯNG RỒI (2)

Sau khi mọi thứ chỉnh tề, hắn mở cửa bước ra, nhìn thấy rất nhiều sư tỷ đứng bên ngoài, hắn mỉm cười nói.

“Các vị sư tỷ, ta phải đi gặp trưởng lão rồi.”

Tất cả ánh mắt đều hướng về Lâm Phàm.

Say đắm!

Mến mộ!

Bái lạy!

Có vị sư tỷ còn rít lên…

Có người muốn tiễn Lâm Phàm đi nhưng lại nghĩ đến tính cách của Đường trưởng lão, bọn họ lại không dám. Đột nhiên có người hét lên.

“Sư đệ vẫn chưa đổ nước tắm đi.”

Vừa dứt lời, trong đầu bọn họ đều nghĩ, nhân lúc nước còn nóng, dùng nước sư đệ vừa tắm để tắm lại, rồi tưởng tượng bản thân đang ngâm mình cùng sư đệ.

“Đừng hòng.”

“Các ngươi thân là đệ tử thánh địa, tại sao lại biến thái như vậy, mau rời khỏi đây đi, nước tắm của sư đệ để đội tuần tra đổ.”

Thôi Mộng trách mắng, uy thế của nàng ta khiến đám sư muội sợ hãi đứng im, tuy có người không phục nhưng cũng không dám phản kháng.

“Thôi Mộng, ngươi chỉ muốn một mình hưởng thụ thôi đúng không.” Tiêu Lạc Lạc trốn trong đám người, cúi đầu hét to, nàng ta nào dám thò đầu ra, chỉ mong lời nói này thúc đẩy các tỷ muội nói ra suy nghĩ trong lòng, dựa vào đâu mà nàng ta được làm như vậy, nhất là nàng ta đang muốn chiếm làm của mình.

Nhưng… Cho dù nàng ta nói đến vậy rồi nhưng cũng không có ai dám lên tiếng, ánh mắt của Thôi Mộng nhìn chắm chằm vào đám nữ đệ tử, sắc bén như một lưỡi dao, đâm thẳng vào sâu trong lòng tất cả mọi người, khiến bọn họ câm nín.

U Tử phong!

Lâm Phàm leo từng bậc thềm lơ lửng trên không trung, bước lên từng bậc hướng về phía bầu trời vô tận, hắn dừng lại nhìn về phía xa, thấy một bầy hạc tiên bay thành hàng, xà xuống bên trong một ngọn núi bị mây che phủ, có lẽ đó là nơi ở của các trưởng lão khác, tiên khí dày đặc, cảm giác như đang trong tiên cảnh.

Nhìn lại U Tử phong này lại cảm thấy quái dị, âm trầm, yên lặng, khắp nơi đều có một khí tức cổ quái, ngoại cảnh ảnh hưởng đến tâm trạng con người, Đường trưởng lão sống ở nơi như này, lại không ảnh hưởng đến tính cách được sao.

Ngay vào lúc ấy, bên tai hắn vang lên một giọng nói.

“Đừng có nhìn linh tinh, xảy ra việc gì thì tự đi mà chịu trách nhiệm.”

Không nhìn thấy người nhưng lại có thể nghe thấy giọng nói, Đường trưởng lão biết mình đến rồi, không ngờ rõ ràng đã ở trong thánh địa mà Đường trưởng lão lại bố trí nhiều sát chiêu nguy hiểm cho nơi này như vậy.

Thanh cổ kiếm ở kia nhìn thì có vẻ bình thường nhưng sợ là chỉ cần có người xông vào đây, nó sẽ lập tức xuất chiêu, tạo thành sát trận, không dám nghĩ, quả là nguy hiểm tiềm tàng khắp nơi, hắn không dám nhìn nữa, mà tiếp tục tiến lên, dù có nhìn thấy vật hiếm lạ cổ quái cũng không hề dừng lại.

Không lâu sau, hắn leo được đến đỉnh núi, ở đây không có những kiến trúc tráng lệ như trong tưởng tượng của hắn, mà thay vào đó chỉ có một cái sân nhỏ bình thường mà thôi, bố trí cũng rất đơn sơ, nhưng lại tạo cho người ta một cảm giác rất kỳ lạ, sau khi leo đến đây thân thể và tinh thần hắn như được thanh tẩy.

“Đệ tử Lâm Phàm bái kiến Đường trưởng lão.” Lâm Phàm ôm quyền hướng về phía sân cung kính nói, vẻ mặt nghiêm túc, không dám vô lễ. Một lát sau vẫn không có lời đáp, trong lòng hắn cực kỳ thắc mắc, cũng không biết Đường trưởng lão đang làm cái quái gì mà không trả lời.

Chẳng lẽ hắn không vượt qua bài kiểm tra nào đó sao?

Hắn rất muốn ngẩng đầu dậy quan sát, nhưng lần đầu gặp mặt, nếu như khiến cho đối phương có ấn tượng đầu không tốt thì những ngày tháng sau này nhất định sẽ rất khổ sở, mà hơn nữa hắn còn là đệ tử của đối phương.

Thôi cứ tiếp tục chờ đợi vậy, nếu là kiểm tra vậy thì cứ tiếp tục thôi, hắn giữ nguyên tư thế từ đầu đến cuối, lưng hơi khom xuống, cúi đầu ôm quyền chờ đợi, từng phút từng giây trôi qua.

Kỳ lạ? Đợi quá lâu rồi, Lâm Phàm từ từ ngẩng đầu lên, muốn nhìn động tĩnh xung quanh, vào lúc ánh mắt của hắn nhìn thẳng về phía trước, thì thấy một bóng người đã ở ngay trước mặt, hắn giật mình lùi lại một bước.

Trưởng lão giống như ma quỷ, sợ hắn hết cả hồn.

“Trưởng… Trưởng lão đến từ lúc nào vậy?” Lâm Phàm cố bình tĩnh lại.

Lúc ở trên võ đài, hắn chưa kịp nhìn rõ dung mạo của trưởng lão, đến bây giờ mới được nhìn kỹ, trưởng lão không già như trong tưởng tượng của hắn, mà ngược lại còn rất trẻ, rất xinh đẹp, nếu không biết thì hắn nghĩ người đứng trước mặt hắn nhiều nhất cũng chỉ hai mấy tuổi thôi.

Hắn không dám soi mói quá nhiều, chỉ dám nhìn lướt qua, tổng thể hoàn mĩ, nhưng có điều vẻ mặt của trưởng lão quá vô cảm, không có một tí cảm xúc nào, thậm chí một chút cử động của cơ mặt cũng không có luôn, khuôn mặt ấy cứ như mặt nạ vậy.

“Lúc ngươi gọi là ta đã xuất hiện rồi.”

“Vậy…” Lâm Phàm không biết phải nói gì, sao cứ cảm thấy vị trưởng lão này rất kỳ quái, giống như có bệnh gì vậy, cảm giác tổng quan rất khó nói, mà rõ nhất chỉ thấy rất kỳ quái.

“Ta đang đợi ngươi nhìn thấy ta.”

Lâm Phàm nghe vậy, khóc không ra nước mắt, thực sự không hiểu vị trưởng lão này rốt cuộc nghĩ cái gì trong đầu, thôi vậy, chuyện này cũng không quan trọng.

“Đệ tử Lâm Phàm, bái kiến sư tôn.” Lâm Phàm tiến hành nghi thức bái sư, nhưng khi nhìn lại đối phương… Vẫn đứng im như cũ, chẳng nói chẳng rằng.

Nhưng vào lúc này, Đường Phi Hồng đột nhiên giơ tay lên, nắm vào quai hàm của Lâm Phàm, nâng khuôn mặt của hắn lên một cách chậm rãi, nói: “Mặt của ngươi quả là không tồi, rất có mị lực, gây ra hỗn loạn ở thành địa cũng là điều dễ hiểu thôi, ngươi đoán xem, liệu ta có bị ngươi thu hút không?”

Cái gì vậy!

Lâm Phàm khóc thầm trong lòng. Đại tỷ à, đừng trêu đùa ta nữa được không, ngươi đến nhận đồ đệ, còn ta thì đến bái sư, chúng ta cứ làm theo trình tự bình thường không được sao, ta gọi ngươi một tiếng sư phụ, ngươi gọi ta một tiếng đồ đệ, sau đó ngươi cho ta chút đồ tốt, rồi ném ta vào một góc cũng được, ta thích tự sinh tự diệt.

“Sư phụ, cái này…”

“Nói mau.”

Lâm Phàm bộ dạng phục tùng, chuẩn bị mở miệng…

“Ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào mắt ta rồi nói.” Đường Phi Hồng chậm rãi nói, giọng điệu trì trệ, nhưng lại cho Lâm Phàm cảm giác không được phép làm trái…

Lâm Phàm ngẩng đầu lên nhìn thẳng vào mắt sư phụ, hai cặp mắt nhìn nhau, hắn phát hiện ánh mắt của bà ta không một gợn sóng, nói: “Không, sư tôn là trưởng lão thánh địa, sao có thể bị thu hút bởi những thứ tầm thường như vậy.”

Chương 453 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!