Hắn chẳng biết nói gì cho phải, chỉ có thể khen một câu, nếu hắn biết trước mình phải bái một vị trưởng lão tính tình kì quái như này làm sư thì cho dù bị đánh chết hắn cũng không muốn.
Mẹ kiếp.
Vị sư tôn này rốt cuộc có phải là một người phụ dâm đãng không vậy, tại sao lại nắm lấy mặt ta, khuôn mặt này đâu phải đồ chơi, cứ để cho ngươi cầm nắm như vậy được sao, nhưng cũng hết cách, gặp phải tình huống như này, hắn chỉ có cách chịu đựng.
Nhớ lại lúc ở thành Thiên Cửu, lúc Trương quản giáo sờ mặt của hắn, còn có thể hiểu được vì đó là đang kiểm tra căn cốt của hắn mà thôi.
Đường Phi Hồng thu tay lại, chỉ về một khoảng đất cạnh đó: “Từ nay về sau đây là chỗ của ngươi, hãy tự xây một gian phòng ở đó, phòng bên kia có đồ tốt cho ngươi.”
Lâm Phàm nhìn về phía mảnh đất đầy cỏ dại, rất bất đắc dĩ, sư tôn nói rất rõ ý định, muốn ta tự xây một gian phòng.
“Sư tôn, liệu đệ tử có thể ở dưới núi không?” Lâm Phàm hỏi.
Đường Phi Hồng hờ hững nói: “Ngươi muốn làm trái lời ta sao?”
“Không dám.”
Lâm Phàm cúi đầu, trong lòng thở dài, có cảm giác đau đớn khó diễn tả, thực sự không biết phải làm sao, những việc này khác hoàn toàn với những gì mà hắn tưởng tượng, mà cũng khác một trời một vực với những cảnh bái sư hắn thường thấy.
“Ừm, vậy thì được.” Ánh mắt của Đường Phi Hồng như nhìn thấu hắn, khiến Lâm Phàm có chút hoảng sợ, tưởng như mình đang trần truồng đứng trước mặt đối phương.
Hắn cứ có cảm giác…
Vị sư tôn trước mặt hắn cứ như rất thèm thuồng cơ thể hắn.
Thật là!
Hắn cũng không biết phải nói thế nào cho đúng, cứ đến đâu thì hay đến đó, hắn không nói gì nhiều nữa, Đường Phi Hồng quay người rời đi, biến mất khỏi tầm mắt của Lâm Phàm. Năng lực thần kỳ khó lường như vậy, hắn cũng không biết phải đánh giá như nào, chỉ có thể nói là vô cùng lợi hại.
Trong phòng, sắc mặt Đường Phi Hồng hơi đỏ, không giống với biểu hiện mới nãy của bà ta.
“Không ngờ trên thế gian còn có người như vậy.”
“Trong lòng ta có cảm giác thật lạ lùng.”
“Nơi này vẫn luôn tồn tại một khoảng trống vậy.”
Bà ta nhìn trúng Lâm Phàm ngay lập tức là do mị lực của hắn, lần đầu tiên nhìn thấy hắn, trong lòng đã rạo rực, không thể rời mắt.
Để tu luyện tuyệt thế thần công, bà ta không thể bị sắc dục làm ảnh hưởng. Trước kia, bà ta cho rằng việc này đối với mình vô cùng dễ dàng, chưa từng có một nam nhân nào làm trái tim bà ta rung động dù chỉ một chút, nhưng sự xuất hiện của Lâm Phàm… Thực sự đã tác động rất nhiều đến bà ta.
“Thật đáng hận, rõ ràng ta đã đạt đến cảnh giới này rất thuận lợi, tại sao lại xuất một người như thế, nếu hắn không xuất hiện, nhất định ta có thể vượt qua được.”
“Ừm… Có nên huỷ đi dung mạo của hắn không?”
“Không thể được, dù sao hắn cũng là đệ tử của ta, hừ, thật không biết phải làm sao với ngươi.”
…
Lâm Phàm bối rối, bà ta tuỳ ý đến mức khiến hắn phải câm nín, hắn nhìn mảnh đất trống, không nghĩ gì nhiều, đi thẳng về căn nhà mà sư tôn chỉ, nghe nói trong đó có đồ tốt cho mình, hắn thở đều, trong lòng đầy mong chờ đẩy cửa đi vào.
Ngay lập tức, một hương thơm nồng nàn ùa vào mặt hắn, là mùi của sách, mùi của đan dược, trước mắt hắn chính là từng giá sách, còn có rất nhiều đan dược đựng trong bình ngọc.
Hắn há hốc mồm…
Trong đầu nảy lên một suy nghĩ duy nhất.
Phất rồi!
Đột nhiên bên tai hắn vang lên một giọng nói.
“Ngươi đã trở thành đệ tử của ta thì nhất định sẽ không phải chịu thiệt, tất cả những thứ này đều cho ngươi, nhưng đan dược thì cần phải chú ý, đều có giải thích rồi, ngươi mà dùng linh tinh, xảy ra chuyện gì thì đừng trách ta.”
Hắn không ngờ mình lại gặp phải một sư phụ như vậy.
Nhưng hắn cũng rất thích kiểu này.
Để ta tự sinh tự diệt là một loại buông thả, nhưng cũng rất thích hợp với phong cách tu hành thường ngày của hắn, không ai quấy rầy, thích làm gì thì làm.
Lâm Phàm ngẫm lại cũng đúng.
Lúc ở gần Thôi Mộng, ngày nào hắn cũng bị làm phiền, điều này gây ảnh hưởng rất lớn đến việc tu hành của hắn, còn khi ở U Tử phong, hắn không bị ai quấy rầy nữa, trái lại cũng là lựa chọn sáng suốt.
Thế nhưng vị sư phụ này thoạt nhìn trông không đáng tin lắm.
Bà ta thu nhận ta ở lại đây, nhưng lại để ta phải tự mình xây nhà ở.
Thật là…
“Hả?”
Đột nhiên.
Lâm Phàm đứng yên tại chỗ, cảm giác hơi không được tự nhiên, dường như có một ánh mắt quỷ dị vẫn luôn âm thầm dõi theo hắn.
Đột ngột hắn ngẩng đầu nhìn về phía cửa.
Trong lòng cả kinh.
Một con mắt đang đưa qua khe cửa, nhìn trộm hắn, sau khi bị hắn phát hiện, nửa khuôn mặt đó từ từ rút về, bầu không khí có vẻ hơi u ám.
Lâm Phàm sợ nổi da gà.
“Vị sư phụ này hình như hơi có vấn đề, bầu không khí hơi âm u nặng nề à nha.”
Nếu không phải hắn đã tìm hiểu sơ bồ, có lẽ hắn đã hoài nghi phải chăng nơi mình tới chính là một vùng thánh địa có bầu không khí cực kì khủng bố hay không.
Lâm Phàm gạt bỏ ý nghĩ trong đầu sang một bên.
Hắn xem xét đồ vật trong phòng.
Tuyệt học, tâm pháp, đan dược đều đủ cả.
Hẳn là sư phụ đã cất chúng ở đây, nhưng mà cứ bày ra lộ liễu trong phòng như vậy, bà ta không sợ bị người khác trộm mất sao, nhưng Lâm Phàm ngẫm lại thì cũng hiểu được, ai mà dám tới trộm, nếu có thì chỉ sợ kẻ đó ngại mình đã sống quá dai mà thôi.
Lâm Phàm nhìn những tuyệt học và đan dược nơi đây, cũng đủ để hắn dùng rồi.
Thả con tép bắt con tôm, một bước lên mây.
Hắn không chọn tu tiên trước, mà là đi tu sửa nhà cửa.
Hắn muốn tự mình tu sửa, nhưng hắn lại nghĩ đến một vấn đề, tay nam nhân là dùng để đánh người, chứ không phải dùng để làm ba cái việc xây dựng nhà ở này, hắn trở về nơi mà mình ở hồi trước.
Đúng như hắn nghĩ, các sư tỷ đang ngồi trước cửa chờ hắn trở về.
Đối với loại tình huống này, hắn đã tập mãi thành quen, trái lại cũng không cảm thấy có gì không ổn.
Một người ưu tú mà lại có mị lực như hắn, được người người hoan nghênh như thế là chuyện hết sức bình thường.
“Chào các sư tỷ.”
Lâm Phàm mỉm cười.
Chương 454 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]