Nụ cười của hắn trông thì rất chân thật, nhưng thật ra lại vô cùng giả, gặp dịp thì chơi, dùng nụ cười để rắc thính mấy sư tỷ mê hắn như điều đổ này, nói thật, hắn không muốn gặp phải chuyện này đâu.
Người người ngưỡng mộ là chuyện vô nghĩa chẳng có chút lý thú nào.
Hắn không thích.
Nhưng… Lâm Phàm cũng không còn cách nào khác, hắn muốn che giấu sự ưu tú của bản thân, nhưng khó quá, hắn cứ luôn nở nụ cười rạng rỡ như ánh dương như vậy, ai có thể làm lơ nổi?
Cùng với nụ cười tươi rói của hắn.
Lâm Phàm cũng đã nhờn với tiếng hoan hô, vỗ tay, tiếng ồ lên kinh ngạc, phát ra rầm rộ, hắn có ngăn cũng ngăn không nổi tình huống này.
“Chúc mừng Lâm sư đệ đã được trưởng lão chọn.”
“Ta biết ngay là Lâm sư đệ sẽ được chọn mà, ngay từ cái nhìn đầu tiên, ta đã tự hỏi tại sao trên đời này lại có kiểu nam tử như thế, trời ạ… Đó không phải kiểu người có thể muốn là xuất hiện đâu.”
“Đúng vậy, đúng vậy, ta cũng nghĩ như thế.”
“Quào!”
Cùng sở thích, cùng theo đuổi chung một nam nhân, hai người đồng thời đưa mắt nhìn nhau, từ trong ánh mắt có thể thấy được tâm ý tương thông, dần dần tiến tới bước đầu của tình bạn.
“Các sư tỷ, sau này ta phải ở lại U Tử phong rồi, ta về đây là để thu gom đồ vật và thông báo với mọi người một tiếng, lát nữa ta còn phải đi lựa vài vật dụng, sư phụ nhà ta muốn ta tự mình xây nhà ở, thời gian cấp bách, ta không nhiều lời với các tỷ nữa.”
Lâm Phàm ăn nói rất khéo léo, không ỷ vào mị lực của mình mà nhờ các sư tỷ giúp hắn tu sửa nhà ở, với hắn, đây là một loại hành vi cực kì không tốt.
Mình có tay có chân, sao có thể làm ra chuyện như vậy được.
Tuy nhiên điều khiến hắn không ngờ tới chính là……
“Hả, sư đệ thế mà lại phải tự mình xây nhà ở ư, sao lại có chuyện này được, tay sư đệ trắng trẻo và thon dài như thế, sao có thể làm những công việc nặng nhọc đó được.”
“Đúng thế, tuyệt đối không thể như vậy, chuyện của sư đệ chính là chuyện của chúng ta, sau này sư đệ sẽ không ở lại đây nữa, chúng ta thân là sư tỷ, cần phải giúp sư đệ sắp xếp chỗ ở cho thật tốt.”
“Chúng tỷ muội, không bằng chúng ta giúp sư đệ xây đi.”
“Ta đã sẵn sàng xây cho sư đệ một căn nhà tình yêu nhỏ xinh rồi đây.”
Đối với sự nhiệt tình của các sư tỷ, Lâm Phàm từ chối: “Các vị sư tỷ, việc này há có thể để cho mọi người làm, đây là chuyện sư đệ phải làm mà.”
“Sư đệ, không sao đâu, giao cho bọn ta đi, có thể xây phòng ở cho sư đệ, bọn ta vui còn không kịp nữa là.”
Các sư tỷ đều rất tán đồng với câu nói này.
Không sai.
Bọn ta vui lắm.
Lâm Phàm nghiêm túc nhìn lần lượt từng sư tỷ.
Hắn đột nhiên phát hiện, các sư tỷ thật sự rất đáng yêu, hắn thích sư tỷ như vậy, chứ chẳng như cái thể loại thù hận, ghen ghét hắn giống đám nam đồng đạo kia.
“Hầy, nếu các sư tỷ đã quý mến ta như thế, vậy Lâm Phàm xin làm phiền các vị.” Lâm Phàm cảm thán, vẻ mặt thành khẩn, còn nhóm sư tỷ thì nhìn hắn với ánh mắt long lanh đầy nhiệt huyết, cảm động vì sư đệ thật hiểu chuyện.
Trong lòng các nàng vẫn luôn tự nhủ, thứ chúng ta nhìn trúng không phải vẻ ngoài của sư đệ, mà chính là tính cách.
Biết điều!
Ôn hòa!
Phong độ!
Vân vân.
Chung quy là bọn họ không thừa nhận mình thích vẻ ngoài của sư đệ, bởi lẽ dù sao thì đối với các nàng, đó là sự tục tĩu.
…
Đệ tử của Thiên Hoang thánh địa rất đông đúc.
Xưa nay nơi đây trông thì rất náo nhiệt, nhưng thực chất là hầu hết các đệ tử đều có suy tính của riêng mình, bận phải làm chuyện cá nhân.
Thế nhưng hiện giờ…
Có một chuyện kỳ lạ đang xảy ra.
Một nhóm nữ đệ tử cầm đủ loại đồ vật chạy tới U Tử phong.
Tuy U Tử phong là nơi Đường trưởng lão ẩn tu, vào những lúc thông thường, không đệ tử nào dám cả gan bén mảng tới, nhưng dưới sự dẫn dắt của Lâm Phàm, các sư tỷ cẩn thận đi theo sau.
Mặc dù bọn họ có thể giúp đỡ được sư đệ, trên mặt ai nấy cũng đều chan chứa niềm vui, nhưng khi nhớ đến tính đặc thù của nơi này, tất cả đều dè dặt tột độ .
Thậm chí tiếng nói chuyện hơi to tí cũng khiến họ sợ hãi vô cùng.
…
Lúc này.
Vài nam đệ tử của thánh địa nhìn thấy tình huống trước mắt, bọn họ đều tỏ vẻ nghi hoặc, sau đó dường như họ nghĩ đến điều gì đó, bừng tỉnh hiểu ra, gần đây thánh địa vừa có chuyện lớn xảy ra.
Có một nam đệ tử mới đến.
Tên đó quả thật chính là súc sinh.
Hắn khiến cho tất cả mọi người đều căm phẫn.
Sự xuất hiện của hắn chính là một vụ nổ chấn động, nguyên đám nữ đệ tử cứ như chưa từng gặp qua nam nhân, cả đám lại đều bị tên khốn này mê hoặc, hành vi của các nàng đã đạt tới mức điên cuồng.
Có vài nữ đệ tử, thoạt nhìn thì trông như rất bình tĩnh, nhưng đó là do họ quá rụt rè.
Chứ thật ra trong lòng các nàng còn gào thét cuồng loạn hơn bất kì ai.
“Này! Lưu Tả, người đó hình như là Quách sư muội.”
Hai tên nam đệ tử đi chung với nhau, bọn họ định đi tụ họp với những đồng môn khác, chuẩn bị rời khỏi thánh địa để ra ngoài rèn luyện, nghe nói có chỗ nào đó vừa xuất hiện bảo bối, hào quang bao phủ ngập trời, không biết là món bảo bối nào xuất thế, có khá nhiều người đi xem, chủ yếu là muốn thăm dò thử.
“Sao?” Lưu Tả kinh ngạc, nhìn theo hướng tay hắn ta chỉ, nhìn đến phía xa xa.
Khi Lưu Tả nhìn thấy một màn trước mắt, tâm tạng hắn ta như bị người ta dùng búa hung hăng đập vào.
Một loại cảm giác tan nát cõi lòng.
Cõi lòng như bị ai duỗi tay siết chặt, sau khi bóp nhéo đau điếng, còn dùng nắm đấm đánh loạn ở bên trong.
Sắc mặt hồng hào của hắn ta dần trở nên trắng bệch.
“Lưu huynh, lúc ở ngoài, Quách sư muội tỏ vẻ rất mềm yếu, không ngờ thế mà lại làm được chuyện như vậy.”
Phương xa.
Quách sư muội khiêng một tảng đá xanh cao rộng ba mét ngay ngắn trên vai, nở nụ cười vui vẻ, đừng chỉ thấy nàng ta làm việc nặng nhọc, trái lại thì từ nụ cười tươi rói ấy, có thể thấy được nàng ta đang vô cùng thỏa mãn, vùi đầu vào làm mà không biết mệt là gì.
Lưu Tả siết chặt nắm tay.
Chương 455 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]