Virtus's Reader
Võ Học Ta Tu Luyện Có Khả Năng Bạo Kích

Chương 457: CHƯƠNG 457: KHÔNG HAY RỒI! NỬA ĐÊM SƯ PHỤ ĐỘT KÍCH, MƯU ĐỒ QUẤY RỐI TA (3)

Thời gian trôi nhanh, năm tháng như thoi đưa.

Lại một tháng nữa đã trôi qua.

Với một nơi tu luyện thiên thời địa lợi, Lâm Phàm khắc khổ tu luyện, cũng không dám tùy ý lười biếng, huống hồ dưới tình trạng không có sư tỷ nhìn trộm, hắn hoàn toàn vùi tập tập trung vào tu luyện.

Sau khi hắn chỉ chui rúc ở U Tử phong.

Thánh địa yên ắng hơn hẳn.

Nhưng vấn đề duy nhất chính là, những sư tỷ kia hằng ngày không được nhìn thấy Lâm Phàm, nhớ đến không ăn không uống, đêm đêm trằn trọc, mà nơi sư đệ đnag ở lại là U Tử phong, dù các nàng biết sư đệ ở đâu, cũng không dám tùy ý bước vào.

Lúc này.

【 Nhắc nhở: Tỳ tạng thăng cấp! 】

【 Nhắc nhở: Phát động bạo kích gấp một ngàn hai trăm lần! 】

【 Nạt được: Điểm vạn năng +1200! 】

Ầm! Ầm! Ầm!

Tiếng động nặng nề truyền ra từ trong cơ thể hắn, phá kén sống lại, tỳ tạng bị một lớp màng màu đen bao phủ, trong quá trình không ngừng rèn luyện, lớp màng đen dần dần cứng lại, sau đó vỡ ra vô số hoa văn, một tiếng rắc vang lên, hoàn toàn vỡ ra, hóa thành từng mảnh nhỏ tiêu tán trong cơ thể.

Lúc bấy giờ, mặt ngoài của tỳ tạng hiện ra sắc vàng, lộng lẫy chói lóa, ẩn chứa sức sống mạnh liệt.

So với tỳ tạng hiện tại thì tỳ tạng của trước kia có chức năng quá kém.

Khác nhau một trời một vực.

Máu được làm ra có màu vàng, dòng máu vàng chậm rãi chảy về tâm tạng, tuy còn lẫn với máu thường, nhưng thông qua quá trình xử lý của tim, dòng máu đã bắt đầu thay đổi dần.

“Khởi đầu rất suôn sẻ.”

Lâm Phàm đứng dậy, siết chặt nắm tay, sức mạnh của Huyết Khí mạnh hơn kình đạo rất nhiều, cả cơ thể đều được tẩm bổ, phát triển theo chiều hướng hùng mạnh.

Đối với sự nghiệp tu luyện của bản thân, hắn vẫn luôn có mục tiêu nhất định.

Biết bản thân nên làm những gì.

Tu luyện kết thúc.

Lâm Phàm đi tới cửa, trong giây phút đưa tay đẩy cửa, vẻ mặt hắn sửng sốt, rơi vào trạng thái nghi hoặc, để tay lên ngực hỏi liên tiếp ba câu.

“Ta muốn đi đâu?”

“Tu luyện xong rồi hả?”

“Thực lực của ta rất lợi hại sao?”

Tạm dừng một lát.

Hắn bừng tỉnh hiểu ra.

Hổ thẹn vô cùng.

Lâm Phàm xoay người, tiếp tục tu luyện, không ngờ bản thân đã từng trong tình cảnh không có sức mạnh, tự mình liều chết tu luyện, hận không thể dành toàn bộ thời gian cho tu luyện.

Thế mà không ngờ chút tiến bộ ở Thần Võ giới lại khiến hắn có ý nghĩ lơi lỏng, thật sự quá hổ thẹn, hơn nữa bạo kích phụ trợ cũng bắt đầu tiến tới bội số lớn.

Đến cả bạo kích phụ trợ mà còn cố gắng giúp chính mình trở nên hùng mạnh.

Bản thân lấy tư cách gì mà không nỗ lực?

Lâm Phàm tiếp tục tu luyện.

Bắt đầu rèn luyện tỳ tạng.

Hiện tại hắn không sử dụng điểm vạn năng để nâng cao thiên phú, mà hắn chỉ tạm để đó trước, chờ xem tình hình kế tiếp, hy vọng khi bản thân đã có bạo kích phụ trợ, tu luyện bất cứ tuyệt học nào cũng đều không cần thiên phú, đó mới là tốt nhất.

Hơn nữa hắn còn có thể tiết kiệm được không ít điểm vạn năng.

Ngày đêm đảo lộn.

Hiện giờ Lâm Phàm đã hoàn toàn nói không với ngủ đông, ngủ là chuyện không thể nào diễn ra, hắn không cần cái gì mà tĩnh dưỡng tinh thần, với cơ thể và Huyết Khí hiện tại của hắn, vận chuyển tuần hoàn, bản thân luôn có thể duy trì trạng thái tốt nhất.

Ban đêm.

Lúc này Lâm Phàm đang tu luyện, tức khắc, cả người hắn trở nên mềm nhũn, đột nhiên đổ rầm xuống, yên lặng không một tiếng động, không có bất cứ điềm báo trước nào.

Kẽo kẹt!

Cửa phòng bị đẩy ra.

Một bóng dáng từ từ nương ánh trăng đi đến.

“Nỗ lực đến vậy sao?”

Đường Phi Hồng lẩm bẩm.

Bà ta để ý thấy tên đệ tử mà mình thu nhận này tu luyện quả thật khắc khổ, ngày đêm đều tu luyện, tiêu hao đan dược rất nhiều, đương nhiên, bà ta không hề đau lòng cho mấy viên đan dược đó, đối với bà ta, những viên đan dược kia đều vô dụng.

Đường Phi Hồng đi đến trước mặt Lâm Phàm, vẻ mặt thản nhiên, ánh mắt bình tĩnh, nhìn không ra một tia dao động.

“Làm sao đỡ lên đây…”

Bà ta khẽ vỗ vỗ lên mặt Lâm Phàm, tu luyện 《 Thái Thượng Vong Tình Lục 》đến cảnh giới cuối cùng, bà ta sẽ không có bất kì tình cảm nào, tất cả mọi thứ trên thế gian này đều khó có thể khiến nội tâm bà ta dao động.

Vấn Thiên Đạo giả, cần phải vô tình.

Vô tình ở đây không phải là máu lạnh, cũng chẳng phải tàn nhẫn, mà là tịnh tâm vô tình, bất cứ chuyện gì, bất cứ tình cảm nào, cũng đều không thể lay động tâm tạng bà ta dù chỉ là một chút.

Trời sập đất nẻ, sắc mặt vẫn không thay đổi.

Người thân qua đời, thản nhiên đối diện.

Hơi có chút sơ hở, đó là tỳ vết.

Lần đầu tiên bà ta nhìn vào ánh mắt Lâm Phàm, nội tâm đã thoáng dao động, đó không phải là động tâm, mà là bị nhan sắc và mị lực của hắn làm cho kinh ngạc.

Đối với bà ta, đó là không viên mãn.

Đường Phi Hồng tu luyện cho tới tận bây giờ, vốn tưởng rằng mình đã đạt tới cảnh giới cao nhất, nhưng thực lực của bản thân có sự gia tăng, mà cảnh giới lại chưa đột phá, hóa ra là do đạo tâm vẫn còn tỳ vết.

Đường Phi Hồng chưa từng có tình yêu nam nữ, từ khi bắt đầu tu luyện, bà ta đã chẳng hề có hứng thú với chuyện này, đã từng là thánh nữ, nhìn thấy thánh tử của thánh địa khác, cũng không hề dao động.

Cũng đã từng có thánh tử theo đuổi bà ta.

Nhưng bà ta lại cảm thấy thật phiền phức.

Lúc Đường Phi Hồng Tu luyện 《 Thái Thượng Vong Tình Lục 》, bà ta còn chưa cao thâm được như bây giờ, đi đường tắt, hiểu sai ý nghĩa của sự vô tình, thẳng tay giết chết vị thánh tử của thánh địa khác dây dưa với mình kia.

Bà ta tự nhận là dưới sự theo đuổi nhiệt huyết của đối phương, chẳng sợ chính mình sẽ dao động, nhưng sâu trong nội tâm có lẽ bà ta đã có chút cảm giác, nhưng sau khi giết chết đối phương.

Bà ta lại có cảm giác vô cùng bình thản như xưa.

Không hề dao động chút nào.

Mà ngay cả tu vi cũng không tiến triển.

Bà ta lập tức nhận ra mình đã hiểu sai về 《 Thái Thượng Vong Tình Lục 》rồi.

Lúc này.

Đường Phi Hồng lẳng lặng nhìn mặt Lâm Phàm, ánh mắt động cũng không động, dường như là muốn khắc ghi hắn vào trong đầu, với loại tiếp xúc gần gũi thế này, bà ta dần không còn thấy hứng thú với đối phương.

Chương 457 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!