Thời gian thấm thoắt trôi mau.
Ngày đêm đảo ngược.
Ban đêm trôi qua.
Ban ngày lặng lẽ hết.
Một đêm yên ắng lại đến.
…
“Chiếp chiếp chiếp…”
Dù là đàn ông lực lưỡng hay nam sinh yếu ớt, sau khi hôn mê thức tỉnh, đều sẽ phát ra tiếng động kì lạ trước tiên.
Lâm Phàm mê mang nhìn chung quanh.
Xác định là đang ở nhà của mình
“Quái lạ, ta bị làm sao vậy?” Lâm Phàm gãi đầu, hoàn toàn không biết đã xảy ra chuyện gì.
Rõ ràng là hắn đang tu luyện.
Sau đó lại là không có sau đó.
“Hay là…”
Hắn nghĩ đến một trường hợp cực kỳ đáng sợ, vội xem xét đũng quần, người từng trải đều biết nếu thật sự xảy ra chuyện nào đó, chỗ đó sẽ hơi khác biệt.
Sau khi kiểm tra xong, Lâm Phàm có thể xác định, không có bất kì chuyện gì xảy ra.
Hắn vuốt mắt, ngửi được một hương thơm.
Mặt Lâm Phàm biến sắc, hắn sờ tay lên mặt, sau đó đưa lên mũi ngửi, ngửi được một mùi thơm, mùi hương này hình như là mùi của nữ nhân, dù sao trước giờ hắn cũng không để ý mấy chuyện đó.
Huyết Khí mà hắn tu luyện, đã là thiết huyết thực thụ của nam nhân, ai lại đi bôi phấn mặt xịt nước hoa của nữ nhân, dở hơi mới làm được chuyện đó.
“Mẹ nó! Hay là sư phụ mưu đồ quấy rối ta?”
Lâm Phàm kinh hãi.
Hơi e sợ.
Nếu thật sự là sư phụ, hắn sợ rằng mình khó có thể chạy thoát.
Hơn nữa, có thể có thủ đoạn như vậy sợ là chỉ có sư phụ mới có thể làm được.
Lâm Phàm không rét mà run, khiến hắn hơi hoảng loạn.
Hắn đứng dậy đẩy cửa ra ngoài, nhìn về phía chỗ ở của sư phụ, nơi đó được một luồng đạo vận chấn động che phủ, chỗ của hắn gần sát bên như vậy, cũng là được hưởng ké lợi, trong lòng Lâm Phàm yên tâm hơn rất nhiều.
Nhưng dù là như thế, hắn vẫn hơi sợ hãi.
Lâm Phàm cúi đầu, cắn chặt răng, vì trường sinh, vì sư tỷ, hắn có thể chịu đựng những chuyện này, dù một ngày nào đó sư tỷ biết được, hắn ở bên ngoài gặp phải cảnh này, cũng sẽ tuyệt đối ôm hắn vào ngực, an ủi.
Lâm Phàm không nghĩ nhiều nữa.
Hắn xoay người, trở về tiếp tục tu luyện.
Chuyện gì tới cũng sẽ tới.
Mặc kệ là tới một cách nhẹ nhàng, hay thô bỉ, hắn chỉ có một yêu cầu, ngươi có thể tắm trước cái đã không?
…
Trần Uyên phản đối quyết định của Đường trưởng lão, sau khi xong việc thì cũng thoáng hoảng hốt, thân là thánh tử, địa vị ở thánh địa của hắn ta rất cao, bên ngoài cũng thuộc dạng có tiếng tăm, nhưng khi đối diện trực tiếp với trưởng lão, thánh chủ, hắn ta vẫn rất yếu ớt.
Tuy cũng có vài trưởng lão không đối địch với hắn ta, nhưng những trưởng lão đó gần như chỉ là vài trưởng lão tầm thường, khó có thể cùng hắn ta duy trì danh tiếng của Thiên Hoang thánh địa được như những trưởng lão khác.
Hắn ta có đi tìm một vị trưởng lão, hỏi thăm tình hình. Cuối cùng trưởng lão đó nói, yên tâm đi, Đường trưởng lão sẽ không đi chấp nhặt với một tiểu bối như ngươi đâu.
Hắn ta thật sự yên tâm hơn rất nhiều.
Nhưng đối với tên đệ tử được Đường trưởng lão chọn kia, hắn ta thật sự rất không phục.
Dựa vào đâu mà Lâm Phàm được chọn?
Là vì nhan sắc và mị lực của hắn sao?
Đã có không ít sư đệ phản ánh chuyện này với hắn ta, gây quấy nhiễu sự yên tĩnh của toàn thánh địa, thậm chí, đến cả U Liên sư muội mà cũng tấm tắc khen Lâm Phàm.
U Liên sư muội là thánh nữ của Thiên Hoang thánh địa.
Là nữ tử tình tài đều tốt đẹp hoàn hảo.
“Dạo này tên oắt con đó đi đâu?” Trần Uyên hỏi.
“Bẩm thánh tử, hắn vẫn luôn ở U Tử phong, chưa từng rời đi.” Tên đệ tử này cũng hận Lâm Phàm dữ dội, gã ta thích một vị sư tỷ, thế nhưng sư tỷ đó lại trở thành một thành viên trong nhóm những người theo đuổi Lâm Phàm.
Gã ta đã từng khuyên sư tỷ, tỷ không thể nông cạn như thế, không thể chỉ nhìn vẻ bề ngoài, ta là thật lòng có ý tốt nhắc nhở.
Nào ngờ.
Sư tỷ vừa nghe được lời này, phũ phàng nói với gã ta một câu…
Sư đệ, không ngờ đệ cũng là người nông cạn như vậy, sau này đừng tìm ta nữa, suy nghĩ của chúng ta không hợp nhau.
Đối với gã ta mà nói, lời này tựa như sét đánh ngang tai, hung hắng đánh lên đầu hắn.
Thật khó có thể tiếp thu.
Trần Uyên nhíu mày: “Vẫn luôn núp trong U Tử phong, thẳng này giỏi, biết mình bị thù ghét, không dám ra ngoài, với tình hình bị người người ghét bỏ, hắn mà rời khỏi thánh địa, e là sẽ bị đánh chết.”
Hắn ta biết.
Chết thì không thể chết rồi, vì dù sao hắn cũng là đệ tử của Đường trưởng lão.
Nhưng bị nhằm vào là điều hiển nhiên.
…
Hơn một tháng nay, Thôi Mộng mất hồn mất vía, mỗi ngày ra cửa, nhìn vào căn nhà trống kia, nàng ta lại rơi vào im lặng.
Nhớ đến sư đệ ngày thứ n.
Mấy nữ đệ tử khác cũng y chang.
Khi bọn họ không được nhìn thấy khuôn mặt điển trai, không được nhìn bóng dáng của sư đệ, các nàng đều mất hồn mất vía, làm gì cũng không xong, ăn gì cũng thấy không ngọn, thật giống như không còn chút động lực nào để bước tiếp trong cuộc đời.
Càng không cần phải nói.
Rất nhiều sư tỷ mỗi ngày đều nhìn U Tử phong, trông mòn con mắt, chính là muốn nhìn thấy bóng dáng của Lâm sư đệ.
Rất nhiều nam đệ tử nhìn thấy tình trạng này, đều rất đau lòng, mả cha nó, đúng là khốn nạn, sao ông trời lại trêu ngươi đến vậy chứ, Lâm Phàm quả thật chính là kẻ địch của toàn bộ phái nam.
Ai cũng đều muốn giết chết hắn.
May là đối phương cũng tự hiểu chuyện, không xuất hiện, trái lại cũng giúp cho bọn họ thở phào nhẹ nhõm.
Nếu không…
Mỗi ngày bọn họ sẽ phải nhìn một nhóm các sư tỷ sư muội cầu mà không được của mình lẽo đẽo theo sau đối phương, hệt như bám đít người ta , thứ nào chịu nổi.
…
Hai tháng sau.
【 Nhắc nhở: Can tạng thăng cấp! 】
【 Nhắc nhở: Phát động bạo kích gấp hai ngàn hai trăm lần! 】
【 Đạt được: Điểm vạn năng +2200! 】
“Phù!”
Lâm Phàm thở ra một hơi, hơi thở vẩn đục, sau đó tiêu tán giữa không trung, tu vi của hắn tiến triển thần tốc, đổi lại là trước kia, hắn thật không dám tưởng tượng đến chuyện này.
Với độ thông thạo này, nếu là ngày xưa, muốn tu luyện tỳ tạng, can tạng đến viên mãn, dựa theo độ thông thạo, ít nhất phải cần đến mấy năm, gần mười năm.
Nhưng hiện tại, hắn chỉ tốn vỏn vẹn mấy tháng.
Tỳ tạng và can tạng đều đã được rèn luyện đến viên mãn.
Chương 458 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]