Hắn đã thông suốt.
Sau khi thức tỉnh, bạo kích phụ trợ không chịu bình thường, nó rống lên giận dữ, bạo kích phụ trợ ta cũng nguyện đi bước chân Lâm Phàm, quyết tâm phấn đấu, tuyệt đối không sống mà không có lý tưởng.
Hiện giờ thực lực của hắn đã phát sinh biến hóa long trời lở đất.
Hắn đã trở nên mạnh hơn hồi mới tới Thần Võ giới ít nhất là gấp khoảng mười lần.
Hắn biết muốn tu vi Thần Võ Giới tiến triển, không thể dựa theo thời gian mà tính.
Phải có vận may tốt.
Bên ngoài ngẫu nhiên gặp được thần vật, tu vi tăng lên cũng rất nhanh.
Còn phải có cả cả thiên tư tung hoành, số mệnh chở che.
Phải tu luyện thật nhanh, tu luyện sao cho ào ào, khiến người khác trố mắt đứng nhìn.
Những điều này đều được ghi lại trong 《 Thần Võ 》.
Hơn nữa số lượng còn không ít.
Ưu thế duy nhất của hắn chính là, ta không so đấu vận may với các ngươi, cũng không thể so đua thiên phú, ta nỗ lực hơn bất kì ai trong các ngươi, ta chỉ cần tập trung tu luyện, so việc các ngươi mạo hiểm bên ngoài, tu luyện thế này còn nhanh hơn.
Lâm Phàm tiếp tục tu luyện.
Một bước cuối cùng chính là tâm tạng.
Sau khi tâm tạng được rèn luyện xong, mọi thứ đủ đầy viên mãn.
Nội cảnh như kim, kim cương bất diệt.
Hơn nữa hắn đây là tu luyện luôn cả nội và ngoại, chỉ cần tu luyện Huyết Khí, liền có thể rèn luyện Chân Nguyên.
Cốc cốc!
Tiếng đập cửa vang lên.
Lâm Phàm đứng dậy, đẩy cửa, hắn nhìn thấy sư phụ đang đứng bên ngoài, vẫn động lòng người như vậy, nhưng vẻ mặt rất bình thản, không hề có dao động.
Hoàn toàn không nhìn ra tình cảm sư đồ, thật giống như hai người xa lạ.
“Có gặp khó khăn gì trong tu luyện không?” Đường Phi Hồng hỏi.
“Đa tạ sư phụ quan tâm, đệ tử không gặp khó khăn gì.”
“À.”
Lâm Phàm không ngờ sư phụ lại trả lời một chữ ‘à’ đơn giản như vậy, quả thực da đầu tê dại, có một loại cảm giác khó chịu nói không nên lời, người không thể nói nhiều thêm vài câu, tạo điều kiện cho ta nói tiếp được sao?
Với tình hình hiện tại, hắn cũng không biết nên làm sao cho đúng.
Lâm Phàm nhìn sư phụ, phát hiện sư phụ đang nhìn chằm chằm hắn, ánh mắt động cũng không động, cứ đối diện như vậy, nhìn Lâm Phàm hoảng hốt cúi đầu.
Trong lúc hắn không biết nên làm thế nào cho phải.
Sư phụ lên tiếng.
“Pháp bảo này cho ngươi…”
Lâm Phàm vội giơ tay, bắt được món đồ mà sư phụ ném tới, là một cái bảo tháp, bảo tháp chín tầng, trông lớn bằng bàn tay, màu đồng cổ, không có bất cứ điểm đặc biệt gì, nói thẳng ra, chính là xấu, y như thứ đồ bán ở ven đường, mười mấy đồng tiền một cái.
“Đa tạ sư phụ.”
Bất kể thứ sư phụ cho là gì, hắn đều phải cung kính cảm tạ.
Chỉ là khi Lâm Phàm ngẩng đầu lên, sư phụ đã sớm không còn ở đó.
“Ủa, người đâu?”
Lâm Phàm vô cùng hoang mang, không biết vị sư phụ này rốt cuộc là có ý gì, hắn là thật sự nhìn không hiểu.
Khoan đã!
Pháp bảo?
Hắn cúi đầu nhìn bảo tháp chín tầng trong tay.
Mặt lộ vẻ nghi hoặc.
Hắn chần chừ, nhìn trái nhìn phải món đồ trong tay, bảo tháp chín tầng trông thì giản dị, nhưng điêu khắc lại cực kỳ tinh xảo, nhìn kỹ, có thể thấy trên bảo tháp chín tầng, mỗi một tầng đều điêu khắc rất nhiều chữ mà hắn đọc không hiểu.
Rất cổ xưa.
Vừa thấy đã biết không tầm thường.
Nhưng khoan đã, sư phụ, người nói đây là pháp bảo, nhưng người còn chưa nói cho ta biết, đây rốt cuộc là pháp bảo gì?
Hầy!
Hắn lắc đầu, muốn ra ngoài hít thở, giảm bớt căng thẳng, quên đi, xoay người về phòng, tiếp tục nghiên cứu món pháp bảo này.
Đồ sư phụ cho, hẳn là không phải thứ nhảm nhí.
Hy vọng có thể có chút tác dụng.
Sau khi trở lại phòng.
Lâm Phàm ngồi khoanh chân, đặt cổ tháp ở trước mặt, Chân Nguyên tràn ra bên ngoài cơ thể, bao phủ lên tòa bảo tháp chín tầng đó.
Tức khắc.
Trong đầu Lâm Phàm truyền đến giọng nói của sư phụ.
“Âm Dương Thần Tháp, ở trong chứa bảy mươi hai chú cấm nói, ta đã cho gỡ bỏ toàn bộ cho người, ở trong chứa ta một cổ sức mạnh, cũng đủ để ngươi dùng, cứ như vậy đi.”
Hết.
Chỉ vỏn vẹn một câu nói, sau đó là không còn tiếng động nào.
Hầy!
Lâm Phàm vẫn cứ cảm thấy vị sư phụ này của mình hình như hơi không đáng tin, nhưng cũng hơi có cảm giác rất đáng tin, dù sao bà ta cũnng còn biết cho mình đồ tốt.
Chung quy thì vẫn là không đáng tin.
Theo sự bao trùm của Chân Nguyên hắn.
Vụt một tiếng!
Âm Dương Thần Tháp dung nhập vào đầu Lâm Phàm.
Hắn có thể cảm nhận được rõ ràng, trong đầu có một tòa bảo tháp màu đồng cổ đang nổi lơ lửng, không quá lộng lẫy, nhưng hắn biết, thứ này không phải là đồ tầm thường.
“Xuất!”
Lâm Phàm lẩm nhẩm.
Âm Dương Thần Tháp bay ra, lơ lửng trên đỉnh đầu.
“Thu!”
Lại một lần nữa.
Lâm Phàm chơi trò này rất vui vẻ, sau một hồi, chơi chán rồi, hắn tiếp tục tu luyện.
Lúc này.
Trong lúc hắn tu luyện, Âm Dương Thần Tháp tỏa ra hào quang lộng lẫy, bao phủ cơ thể hắn, từng luồng Âm Dương Thần khí rửa sạch thân thể hắn.
“Ừm… Còn có công hiệu này nữa.”
Hắn nhận thấy rõ rệt, dưới sự gột rửa của Âm Dương Thần khí, Huyết Khí và Thiên Nguyên có biến hóa, dường như là càng thêm thuần túy.
Khóe miệng Lâm Phàm nhếch lên một nụ cười.
Sư phụ, tâm ý của người ta đã nhận được rồi.
Tuy người đối với ta hơi có ý đồ đen tối.
Nhưng xin cứ tiếp tục chinh phục ta đi.
Ta đã có thể thản nhiên tiếp nhận, bất cứ quà tặng nào từ nữ nhân.
Sư tỷ, hy vọng tỷ có thể hiểu cho ta…
Các nàng quá nhiệt tình.
Chơi chán rồi thì nhân lúc được thần quang của Âm Dương Thần Tháp đang gia tăng tiếp tục tu luyện, trong Huyết Khí/ Chân Nguyên chỉ còn mỗi tâm tạng là chưa rèn luyện xong.
Trong khoảng thời gian này, tư chất xuất chúng của hắn được truyền đi khắp thánh địa, khiến ai cũng biết đến cái tên Lâm Phàm, muốn được một lần tận mắt nhìn thấy hắn, nhưng chỉ có thể tiếc nuối đi về. Từ sau khi Lâm Phàm được trưởng lão nhận làm đồ đệ thì rất ít ra ngoài, hắn dành hết thời gian để tu luyện. Điều này khiến các sư tỷ vô cùng buồn bã, việc không thể gặp Lâm sư đệ khiến cho bọn họ rất đau khổ.
Lúc này, một luồng sáng phủ lấy người Lâm Phàm.
【 Nhắc nhở: Độ thông thạo tâm tạng +145 (5) ! 】
Chương 459 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]