Tốc độ tu luyện cũng không tăng lên là bao, sau khi bước vào con đường tu luyện đúng đắn, tất cả đều phải phát triển theo thứ tự, hắn luôn giữ quan niệm như cũ, có thể tu luyện là đi tu luyện ngay, nên rất ít tiếp xúc với những thứ bên ngoài.
Vài ngày sau!
Đoàng, gân xanh nổi chằng chịt bên ngoài chỗ da ở tim, giống như là bị một loại thực vật bao phủ.
“Hoàn thành rồi.”
Lâm Phàm mở trừng mắt ra, một luồng khí toả ra từ trong người hắn, thân xác của hắn dần trở nên hoàn mỹ, tốc độ lưu thông của máu cực kỳ nhanh.
Ty tạng, can tạng, tâm tạng, Long Cốt đã đạt đến viên mãn
【 Đột phá ! 】
【 Tiêu hao: Điểm vạn năng 6000 ! 】
Tu vi đạt tới tầng hai.
Đổi máu! Cần thay máu trong cả người thành kim huyết.
Lâm Phàm cảm thấy tu vi của bản thân không ngừng tăng lên, sức mạnh thêm khủng bố, hơn nữa còn có thay đổi rất lớn về chất lượng.
Hắn chuẩn bị chọn một bộ tuyệt học khác để tu luyện.
Sau khi đến chỗ cất giữ bí tịch của sư tôn và xem xét, hắn phát hiện những bí tịch tu luyện tu luyện ngày trước, lại có bộ còn không bằng Huyền Vũ Chân Công, đây là một việc rất khó tin. Hắn nghĩ đến một khả năng, những bộ tuyệt học đó rất có thể là do được người của Thần Võ giới đã đến chỗ hắn và lưu truyền.
Có lẽ là như vậy. Dù sao thì về phương diện tu luyện, người của Thần Võ giới sống lâu hơn nên có nhiều thời gian nghiên cứu tuyệt học, không tu luyện chậm chạp như chỗ của bọn hắn.
“Ra đây.”
Tiếng của sư tôn vang lên ngoài cửa, đơn giản hai từ, không nhiều lời, hắn cũng đã quen nên không nghĩ gì nhiều, dù cho sư tôn của hắn lầm lì, quái dị còn có chút dâm đãng.
Lâm Phàm đẩy cửa ra, đang định mở miệng thì lại nhìn thấy sư tôn vung tay một cái, trời đất quay cuồng, hắn bay thẳng vào không trung, cùng với sư tôn hoá thành một vệt sáng rồi lao đi, trong chớp mắt biến mất không một dấu vết.
Hắn ngơ ngác không hiểu động tác của sư tôn, không biết sư tôn rốt cuộc muốn dẫn hắn đi đâu. Hắn không dám hỏi, không dám nói gì, chỉ biết chấp nhận, dù sao cứ đợi lúc đến nơi là sẽ biết ngay thôi.
Không lâu sau, hai người dừng lại, với sự giúp đỡ của sư tôn, hắn đứng giữa không trung, nhìn cảnh tượng trước mắt, một vùng đất màu đen rộng lớn vô tận.
“Hắc Ngạc Chi Địa.”
“Hả?”
Lâm Phàm nghe vậy, mặt đầy vẻ ngạc nhiên, hắn muốn hỏi cho rõ nhưng thấy sư tôn không muốn giải thích nên đánh tự mình tìm hiểu.
“Ngươi ở đây rèn luyện đi.”
“Hả?”
Lâm Phàm ngây người. Hắn còn chưa từng nghĩ đến việc lãng phí thời gian ở bên ngoài chứ đừng nói đến rèn luyện, tất cả những gì hắn nghĩ chỉ có tu luyện và nâng cao tu vi.
Đường Phi Hồng hững hờ nói: “Cứ yên bình tu luyện như vậy cả đời thì cho dù đạt đến cảnh giới cao nhất nhưng cuối cùng vẫn là kẻ yếu, chỉ có trải qua vô số hiểm cảnh mới có thể trở thành một cường giả chân chính.”
Không đợi Lâm Phàm nói thêm gì nữa, Đường Phi Hồng khua tay, đưa Lâm Phàm xuống phía dưới, “Rèn luyện cho tốt, một tháng sau ta sẽ đưa ngươi ra.”
“Sư tôn, đợi đã…”
Lâm Phàm bất đắc dĩ, không nói lên lời. Hắn muốn khiến sư tôn thay đổi ý định nhưng Đường Phi Hồng căn bản không thèm để ý đến hắn.
“Thật là!”
Lúc này, hắn cảm thấy hơi đau buồn nhưng không thể nói nên lời, thực sự khiến hắn thấy rất khó chịu, cũng chẳng biết nói gì cho phải.
Hắn đáp xuống mặt đất, ngẩng đầu lên nhìn bóng sư tôn đã khuất. Hắn biết sư tôn không nói đùa, bóng người vừa biến mất khỏi tầm mắt kia cũng đủ để thấy rằng sư tôn rất nghiêm túc.
“Khó chịu!”
Lâm Phàm lắc lắc đầu, rồi nhìn xung quanh.
Hắc Ngạc Chi Địa? Có vẻ đây là một nơi rất nguy hiểm.
Xì!
Lâm Phàm bước về phía trước, hắn định tìm một vách núi để tu luyện, đánh nhau thì có gì hay, tu luyện mới là chân lý.
Cho dù đến một nơi tồi tệ đến mức chim cũng không thả phân như này thì hắn vẫn có thể tịnh tâm tu luyện, không bị ngoại cảnh làm phân tâm.
Cứ đi mãi, đất dưới chân rất mềm, hơi ẩm ướt. Hắn ngồi xổm xuống, bốc một nắm đất lên, đặt lên trước mũi ngửi. Có mùi máu tươi thoang thoảng trong đất.
Hắn cau mày, trong lòng thấy rất kỳ quái, mùi máu tanh này là do tích lũy lâu ngày rồi thấm vào đất, chứng tỏ nơi này không hề an toàn. Hắn quan sát xung quanh rồi chạy đi thật nhanh mà không nghĩ ngợi nhiều.
Tuy nhiên núi đá xung quanh có hình dạng rất kỳ dị, có hòn lộ ra răng cưa, có hòn thì giống như ma quỷ, ban ngày nhìn thì không sao, tuy nhiên cảnh tượng này vào ban đêm thì vô cùng âm u kỳ dị.
Đi mãi, đột nhiên xuất hiện một cái bóng lao nhanh tới, Lâm Phàm giật mình, dậm chân xuống đất, bóng người biến mất hoàn toàn như ma quỷ, lúc hắn xuất hiện trở lại, khẽ gào lên, bịch một tiếng.
“Chết này.”
Một con dã thú quái dị, bị Lâm Phàm dùng bàn tay ấn xuống đất, đầu nổ tung, Huyết Khí dày đặc bao trùm cánh tay hắn. Một con dã thú quái dị mà cũng dám làm gì hắn, con vật này nhìn thì có vẻ giống dã thú, nhưng lại có vài chỗ khác biệt, đặc biệt là có sống lưng, theo như ghi chép《Thần Võ》, đây là man thú.
Không thể ở lại đây quá lâu, phải tìm một nơi để tu luyện.
Hắn đã nghĩ rất kỹ, cứ tìm một nơi an toàn để tu luyện, sau khi đợi một tháng, sư tôn sẽ đến đưa hắn rời khỏi đây.
Không lâu sau, tại một sơn động phù hợp với yêu cầu của hắn, Lâm Phàm khoanh chân, bắt đầu tu luyện, hắn cần phải chuyển hóa huyết dịch trong cơ thể thành kim huyết, rồi đưa đến khắp các bộ phận.
【 Nhắc nhở: Phát động bạo kích gấp ba trăm năm mươi lần ! 】
【 Nhắc nhở: Độ thông thạo huyết dịch +350 (5) 】
Cứ dùng đan dược thì một thời gian sau sẽ có thể tích luỹ rất nhiều độ thông thạo.
Thời gian trôi đi, màn đêm bắt đầu kéo xuống, ban đêm ở Hắc Ngạc Chi Địa đầy rẫy những khí tức u ám khủng bố. Lúc màn đêm bao phủ, có một làn sương trùm kín cả sơn động, thỉnh thoảng lại có âm thanh kỳ lạ vang lên bên tai hắn, tiếng bước chân truyền đến từ bên ngoài sơn động.
Hắn không ra ngoài, quỷ mới biết ngoài kia có nguy hiểm nào đang rình rập hắn, vả lại hắn cũng chẳng hứng thú với tình hình bên ngoài, người chỉ biết tu luyện như hắn sao có thể bị những thứ ngoài kia làm phân tâm được.
Chương 460 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]