Một lúc sau, bên ngoài có động tĩnh truyền đến, giống như là đang xảy ra đánh nhau vậy, tiếng bước chân ngày càng gần. Lâm Phàm mở trừng mắt, lông mày khẽ cau xuống, hắn nhìn thấy một bóng người vội vàng chạy vào, đó là một nam nhân dáng vẻ trẻ trung, tay cầm trường kiếm, trên lưỡi kiếm còn dính máu tươi.
Lúc đối phương đi vào, cũng nhìn thấy Lâm Phàm, biểu cảm trên mặt hơi thay đổi, còn chưa đợi Lâm Phàm mở miệng, đối phương ôm quyền nói: “Thật ngại quá, tại hạ Trần Dịch, gặp phải man thú bên ngoài Hắc Ngạc Chi Địa nên đành vào trong này tránh nạn, hy vọng huynh đài không thấy phiền.”
Lâm Phàm nói: “Không sao.”
Dù sao cũng đến rồi, nếu ta nói phiền thì ngươi có đi không? Đương nhiên là không đi rồi, cho nên nói nhiều cũng chẳng có ích gì.
Hắn nhắm mắt lại tiếp tục tu luyện, đồng thời cảnh giác đối phương, chỉ cần có gì đó không ổn, hắn sẽ ra tay ngay lập tức, tuyệt đối không nương tay.
Trần Dịch quan sát Lâm Phàm, bất ngờ trước mị lực và dung mạo của hắn, chưa từng gặp nam nhân nào như vậy, tuy không biết đối phương là ai, là người của thế lực nào, nhưng với bề ngoài như vậy thì chắc chắn có lai lịch không nhỏ.
“Vẫn chưa danh tính của huynh đài là gì.” Trần Dịch chủ động mở lời.
“Lâm Phàm.”
“Không biết tại sao Lâm huynh lại đến Hắc Ngạc Chi Địa một mình?”
“Không phải ngươi cũng đến một mình sao?”
Lâm Phàm mỉm cười, nếu đã bị đối phương quấy rầy tu luyện, vậy thì đành tán gẫu với đối phương một chút.
Trong Thần Võ giới, Hắc Ngạc Chi Địa cũng không phải nơi cấm địa, dù sao thì cũng chẳng có đồ gì đáng để tìm kiếm, cũng chỉ là máu và xương của man thú nơi này là có chút giá trị. Đương nhiên cũng chẳng có gì là chắc chắn, nhìn Hắc Ngạc Chi Địa thì có vẻ không có gì đáng giá, nhưng ai mà biết được, nếu may mắn thì còn có thể tìm thấy đồ tốt.
Trần Dịch cười nói: “Đúng vậy ha, ban đêm đi lại ở đây đúng là nguy hiểm, ta gặp phải một đàn man thú, liều mạng chém giết may mà gặp được sơn động này nên vào đây tránh nạn, không ngờ lại gặp được Lâm huynh ở trong này. Lâm huynh cho hỏi, liệu có ai từng nói dung mạo và mị lực của ngươi, thế gian hiếm thấy không?”
“Có, hơn nữa không chỉ có một người.” Lâm Phàm không hề khách sáo với đối phương, thản nhiên trả lời, dù sao đây cũng không phải bí mật gì.
Trần Dịch cười, nhìn về phía cửa sơn động, trầm giọng nói: “Lâm huynh, chúng ta cứ trốn trong này cũng không an toàn, tuy nhiên man thú sợ lửa, ta ra cửa sơn động thắp một ngọn lửa, doạ man thú đi.”
Lâm Phàm gật đầu, hắn biết những gì Trần Dịch nói rất đúng, những thứ này cũng được ghi trong《Thần Võ》, man thú sợ lửa, đương nhiên điều này chỉ đúng với những man thú bình thường, còn đối với một số man thú có thực lực cao thì cũng chẳng có ích gì. Tuy nhiên chỗ của bọn họ không phải là trung tâm của Hắc Ngạc Chi Địa, cho nên có lẽ sẽ không gặp phải man thú có thực lực.
“Lâm huynh cũng đến tìm Hắc Nguyên Thảo sao?” Trần Dịch đứng trước cửa sơn động, cho thêm củi rơm lại để nhóm lửa, trong lúc Lâm Phàm không chú ý, một mảnh gỗ bé bằng đốt ngón tay cái rơi vào trong đống lửa, cháy rụi trong đó, không tạo một tiếng động nào, không ai để ý.
“Hắc Nguyên Thảo.”
Lâm Phàm nhớ lại những gì ghi trong sách, hình như là một loạt bảo vật tăng cường bản thân, thuộc vào những sản vật của Hắc Ngạc Chi Địa, nhưng số lượng rất ít, lại không có nơi sinh trưởng cố định, nhưng theo như ghi chép, vào sâu trong Hắc Ngạc Chi Địa, tại nơi mà Hắc Nguyên Thảo sinh trưởng sẽ có ánh trăng tịnh hóa bao phủ.
“Không phải, ta đến đây thăm thú mà thôi.” Lâm Phàm nói.
Hắn không hề hứng thú với Hắc Nguyên Thảo, có bạo kích bổ trợ, tốc độ tu luyện rất nhanh, chẳng cần đến những thứ đó, hơn nữa còn phải vào sâu trong Hắc Ngạc Chi Địa, nơi đó chắc chắn rất nguy hiểm. Trần Dịch xuất hiện nơi này, có nghĩa là cũng có những người khác, cho nên không cần mạo hiểm như vậy, độ nguy hiểm cao mà thu hoạch lại không xứng đáng.
“Ồ…”
Trần Dịch không tin lời của Lâm Phàm, hắn ta không tin lại có người đến Hắc Ngạc Chi Địa mà không phải vì Hắc Nguyên Thảo, bình thường khi Hắc Nguyên Thảo chưa sinh trưởng đến mức có thể hấp thụ được ánh trăng tịnh hoá, thì rất ít có ai đến đây.
Nhưng hắn ta cũng không nhiều lời, nói chuyện rất thân thiện với Lâm Phàm. Trần Dịch hỏi dò lai lịch của Lâm Phàm, vừa nhìn là biết đã từng trải, cách nói chuyện cũng không có vấn đề gì, lúc hắn ta biết Lâm Phàm đến từ Thiên Hoang thánh địa thì rất kinh ngạc, Thiên Hoang thánh địa là một trong những thế lực lớn trong Thần Võ giới, đồng thời cũng là thế lực to lớn nhất ở đông bộ.
“Ngươi không tin?” Lâm Phàm thấy nếu đã bị Trần Dịch làm phiền trong lúc tu luyện thì cứ khoác loác cùng với hắn ta cũng chẳng sao cả.
“Lời của Lâm huynh, ta đương nhiên tin.” Trần Dịch mỉm cười, nhìn vẻ ngoài của Lâm Phàm, hắn ta cũng đoán ra được phần nào nhưng sự thật còn vượt ra khỏi tưởng tượng của hắn.
Trong đầu hắn nghĩ… Nữ nhân như nào mới có thể bỏ qua mị lực như này, đúng là sát thương chí mạng.
Lâm Phàm nói: “Ta bị trưởng bối đưa đến đây để rèn luyện, ài, đúng là phiền phức, ta mới ra nhập thánh địa được mấy tháng đã phải đi rèn luyện rồi.”
“Ha ha, có gì đâu mà Lâm huynh phải sợ, vị trưởng bối đó chắc chắn đang âm thầm quan sát huynh.”
“Không đâu, tính cách của bà ta rất quái gở, không đối tốt với ai bao giờ, nói một tháng sau sẽ đến đón ta, nếu như ta chết ở đây, cũng không biết trách ai, vậy nên ta sẽ ở trong sơn động này đợi bà ta đến.” Lâm Phàm bất đắc dĩ.
Trần Dịch lộ vẻ mặt kinh ngạc, hoá ra là như vậy, thật không ngờ, đương nhiên hắn ta biết có tồn tại loại trưởng bối như vậy, đạo lý của Thần Võ giới vốn là cá lớn nuốt cá bé, những khi đoạt bảo thì đạo lý ấy càng đúng, không biết những năm trước có bao nhiêu người đã chết trong lúc đoạt bảo.
“Ừm… Quyết định của Lâm huynh rất sáng suốt.” Trần Dịch cảm thán.
Sáng sớm, mặt trời bắt đầu lên, bên ngoài đã không còn tiếng của man thú, Trần Dịch đứng dậy ôm quyền nói: “Lâm huynh, cảm tạ Lâm huynh đã cho ta ở lại trong này, Trần Dịch vô cùng cảm kích, để báo đáp Lâm huynh, mời Lâm huynh hãy giao đồ quý giá trong người ra, thì ta sẽ đảm bảo ngươi được an toàn.”
Chương 461 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]