Xoẹt!
Trường kiếm trong tay Trần Dịch chĩa thẳng vào yết hầu của Lâm Phàm, động tác cực kỳ nhanh, chỉ thấy ánh kiếm lóe lên.
“Ớ?”
Lâm Phàm nhìn Trần Dịch, hắn không ngờ đối phương lại ra tay.
Trần Dịch nói tiếp: “Lâm huynh đừng vùng vẫy nữa, tối qua ta đã lén đốt một mảnh gỗ Nhuyễn Cốt, khi đốt loại gỗ này lên sẽ khiến người ngửi không thể cử động, xương cốt cả người mềm nhũn ra không còn sức lực, không cách nào thu triển Huyết Khí hay Chân Nguyên, bây giờ ngươi đã không còn đường thoát nữa rồi, ta khuyên ngươi đừng có chống cự.”
“Ta đã cho ngươi chốn dung thân đó.” Lâm Phàm thản nhiên nói.
Hắn đã phát hiện Trần Dịch có vần đề từ trước, khi mùi hương từ mảnh gỗ lan tỏa vào không khí, Âm Dương Thần Tháp đã lập tức tạo ra hộ thể thần quang, hắn chỉ xem rốt cuộc đối phương muốn làm gì, nhưng không ngờ, sáng ra đã chuẩn bị rời đi rồi, thế mà lại định ra tay.
“Hừ, đừng nhiều lời, ngươi là đệ tử của Thiên Hoang thánh địa, trên người nhất định có đồ tốt, đi ra ngoài thì đừng có tin ai, tại sao tướng mạo của ngươi cũng được mà đầu óc thì lại ngu xuẩn như vậy?” Trần Dịch lạnh lùng nói.
Lâm Phàm bình tĩnh đáp lại: “Ngươi không sợ trưởng bối của ta giết chết ngươi sao?”
Trần Dịch cười nói: “Ha, ngươi hù dọa ai đấy, có nhìn thấy là bùa trên tay ta không? Bùa dịch chuyển đó, chỉ cần ta vò nát nó là có thể dịch chuyển đi bất cứ đâu trong phạm vi ngàn dặm, đừng nhiều lời nữa, nhanh…”
Vù!
Chính vào lúc này, Trần Dịch lộ ra vẻ mặt hết sức kinh hãi, là bùa cổ trong tay hắn lại nằm trong tay Lâm Phàm, hắn sợ đến mức mặt tái mẹt lại như vừa nhìn thấy quỷ.
“Thứ này cũng không tồi, bây giờ đã là của ta rồi.” Lâm Phàm cất bùa dịch chuyển đi, mỉm cười nhìn Trần Dịch, ngay lập tức, Trần Dịch cầm kiếm lao tới, tốc độ rất nhanh, ánh kiếm lóe lên trước mặt Lâm Phàm.
Lâm Phàm nhảy bật lên, Huyết Khí dày đặc tập trung vào một điểm trên chân, đạp mạnh vào trước ngực của Trần Dịch, khiến hắn ta bắn ra ngoài. Nhìn thấy Trần Dịch bay ra ngoài, Lâm Phàm lập tức đuổi theo.
Bên ngoài.
Trần Dịch lộn người trên không trung rồi đáp mạnh xuống đất, mảnh áo trước ngực bị nổ tung, lộ ra nội giáp, đây là hộ giáp mà hắn phải trả cái giá rất lớn mới có được, nó có thể chịu được sát thương rất lớn, nhưng dù vậy thì phần ngực của hắn vẫn cảm thấy rất đau, đối phương dùng Huyết Khí để đánh, sức mạnh không hề nhỏ.
“Tiểu tử thối, trả bùa lại cho ta.” Trần Dịch giận dữ gào thét, con ngươi nổi đầy những tia máu, đây là thứ mà hắn ta không dễ gì mới lấy được trong một phế tích cổ.
Hắn ta coi nó như vật để bảo toàn tính mạng, nếu đem đi bắn thì chắc chắn giá trị không hề nhỏ. Nhưng hiện tại, hắn ta đã không lấy được thứ gì lại còn bị tên tiểu tử này cướp mất bùa, việc này khiến hắn không thể nhẫn nhịn thêm được nữa.
Lâm Phàm thản nhiên nói: “Bên ngoài thật nguy hiểm, đã có tâm cho ngươi ở trong cùng một sơn động, thưởng thức vẻ đẹp thượng thế của ta, vậy mà không ngờ ngươi lại muốn ra tay với ta.”
“Đừng nhìn mà cho rằng ta lịch sự, lúc đánh người khác thì ta lại rất tàn nhẫn đấy.”
Vừa dứt lời!
Lâm Phàm lướt đi, thi triển Chí Dương Huyền Võ Công, dùng tinh lực bạo phát ra một sức mạnh to lớn, hai cách tay đánh về phía đối phương.
Ầm!
Trần Dịch cảm nhận được một luồng tà khí nồng đặc trên người đối phương, hắn định đỡ lấy đòn tấn công này nhưng lại tránh đi, sau đó chỉ thấy mặt đất bị đánh tạo ra một cái hố sâu, hắn ta kinh ngạc, may mà không sơ ý nếu không hậu quả rất nghiêm trọng.
Quả đúng như hắn ta nghĩ, thực sự rất nguy hiểm. Trần Dịch cau mày, hắn ta có thể nhìn ra rằng tu vi của đối phương không cao, nhưng không hiểu vì sao, sức mạnh của hắn lại kinh khủng đến như vậy.
“Thiên Kiếm!”
Trần Dịch đột nhiên thét lên, hai tay cầm kiếm, kiếm mang ngút trời, lao thẳng về phía Lâm Phàm, Lâm Phàm đánh ra một quyển, Huyết Khí sôi sục, sức mạnh kinh người bùng phát dữ dội, đánh bay kiếm mang.
“Hừ…”
Trần Dịch kinh ngạc, liên tiếp tấn công không thành, khiến hắn ta nghi ngờ sức mạnh của bản thân, Huyết Khí của tên này thâm hậu đến mức vượt qua cả tưởng tượng của hắn ta. Trong khoảnh khắc hắn ta đang lơ đễnh, Lâm Phàm đạp chân, mặt đất lõm xuống, hắn lao đi như một viên đạn.
Trần Dịch đã chuẩn bị để đánh chặn, nhưng lúc này, người Lâm Phàm đột nhiên hạ xuống, đổi tư thế rồi xuất hiện bên cạnh Trần Dịch, đấm mạnh vào eo hắn ta, Trần Dịch hự một tiếng.
“Diệu Quang Quyết!”
Hắn bật lên trên không, chập hai ngón tay lại thi triển tuyệt học, thanh kiếm quay quanh người hắn, phân thành vô số các kiếm quang sắc bén, rơi xuống xung quanh Lâm Phàm.
“Chết cho ta.”
Trần Dịch tức giận thở hồng hộc, rõ ràng đã chuẩn bị rất kỹ, hơn nữa thủ đoạn cũng rất kín đáo, nhưng không ngờ lại xảy ra chuyện như vậy.
Khói bụi mù mịt, Trần Dịch lơ lửng trên không trung, chân đạp lên kiếm đồng thời duy trì Chân Nguyên, ngự kiếm phi hành. Cảnh giới của hắn ta cao hơn Lâm Phàm một chút, nhưng hắn ta cũng không ngờ Lâm Phàm lại khó đối phó như vậy.
Hắn ta quan sát cẩn thận, một làn gió thổi đến khiến khói bụi tản dần ra, vốn tưởng rằng sẽ nhìn thấy Lâm Phàm tổn thương nặng nề, nhưng trước mắt hắn ta lại không phải như vậy. Sao có thể…
Hắn ta đột nhiên hiểu ra, trước mắt hắn ta là hư ảnh một tòa bảo tháp lơ lửng trên đầu của Lâm Phàm, chính nó đã chặn đòn đánh của hắn ta lại.
“Đây là bảo bối gì?”
Trần Dịch rất thắc mắc, đột nhiên mắt hắn ta sáng lên, với thực lực của đối phương thì có lẽ sẽ không phát huy được hết toàn bộ bảo bối này.
“Bảo bối mà sư tôn cho là tốt thật.” Lâm Phàm cười, sau đó cầm Âm Dương Thần Tháp bay lên, đánh về phía đối phương với tốc độ rất nhanh, Trần Dịch bất ngờ, nhanh chóng chống đỡ.
Lúc hai bên va chạm, Trần Dịch phun ra một miệng máu, rơi xuống từ không trung, khí tức yếu ớt như sắp chết.
“Thật lợi hại…”
Lâm Phàm nhìn thấy rất rõ, Âm Dương Thần Tháp vẫn chưa chạm vào đối phương mà chỉ có uy thế nó toả ra đã đủ khiến Trần Dịch thổ huyết, thật là đáng sợ. Hắn đáp ầm xuống đất, Âm Dương Thần Tháp quay lại trong người hắn.
Chương 462 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]