Lâm Phàm khoanh tay, mỉm cười nói: “Ngươi đúng là không có não, ta đã nói rồi, ta bị trưởng bối bắt đến đây, mà trưởng bối đó chính là sư tôn của ta, hơn nữa bà ta là nữ trưởng bối, ngươi nghĩ xem với dung mạo và mị lực của ta thì sư tôn sẽ để ta ra ngoài tay không sao?”
“Cũng đúng, sớm muộn gì ngươi cũng chết thôi.”
Hắn bước đến cạnh Trần Dịch, nhìn bộ dạng thảm hại của đối phương, lắc lắc đầu, có chút tiếc nuối. Trần Dịch tức giận nhìn Lâm Phàm, vừa thù hận, vừa đố kỵ với dung mạo của hắn.
Tình trạng hiện tại của hắn ta không ổn chút nào, sau khi va chạm với Âm Dương Thần Tháp, gân mạch trong người hắn ta đứt vỡ rất nhiều, thương thế rất nghiêm trọng, đến đầu ngón tay cũng không cử động được, thực lực của hắn ta không thể nào đối đầu được với pháp bảo này.
Lâm Phàm than vãn, hai tay bắt đầu mò xác, Trần Dịch vẫn còn chưa chết nhưng tình trạng của hắn thì cũng chẳng khác gì.
“Nghèo thật, lá bùa đó không phải là cả gia tài của ngươi đâu nhỉ.”
“Ố…”
“Tốt lắm, còn có đan dược nữa, nhưng sư tôn đã cho ta rất nhiều đan dược rồi, cái gì cũng có, loại đan dược này của ngươi chắc phẩm chất rất kém, chỉ có thể làm thức ăn cho heo mà thôi.”
Khụ khụ!
Nghe vậy, Trần Dịch trợn tròn mắt, ho lụ khụ, mỗi lần ho đều ho ra rất nhiều máu, khí tức ngày càng yếu ớt, cuối cùng, do bị Lâm Phàm sỉ nhục quá nhiều, đã chết vì không cam lòng, hai con mắt vẫn còn mở trừng trừng kia là đủ để chứng minh hắn ta uất ức đến mức nào.
Lâm Phàm nhìn cái xác một cái rồi quay người rời đi. Không nên ở lại nơi này quá lâu, Trần Dịch đã dạy cho hắn biết Thần Võ giới rất nguy hiểm, tàn nhẫn hơn nơi mà hắn từng ở rất nhiều, tối hôm trước vẫn còn tán gẫu vui vẻ, ngày hôm sau đã muốn nâng kiếm giết người.
Âm Dương Thần Tháp mà sư tôn cho thật lợi hại, đây có thể coi là pháp bảo giữ mạng cho hắn, cho dù gặp phải kẻ địch mạnh cũng chẳng cần sợ, Trần Dịch có thực lực không hề thấp, có lẽ đã bôn ba rất nhiều nơi, thủ đoạn rất tinh vi, ít nhất thì khi nhận một đấm vào eo của hắn mà chỉ thét lên một tiếng chứ không chịu thương thế quá lớn, điều này chứng tỏ đối phương có thực lực.
Ban đêm!
Gió gào thét, nơi nào cũng cảm nhận được sự nguy hiểm. Hắn muốn tìm một nơi khác để tiếp tục ẩn trốn, nhưng ngoài sơn động ở đó ra, thì vẫn chưa có nơi nào khác, ban đêm man thú hoạt động rất nhiều, hắn sợ sẽ gặp phải nguy hiểm.
Đột nhiên, một bóng đen to lớn lao đến, hắn đấm về phía cái bóng, cảm giác giống như đấm vào một tấm thép, cái bóng bị hắn đánh bay đi, kêu gào thảm thiết như tiếng của lợn rừng, hắn còn chưa kịp phản hắn gì, tiếng chân nặng nề lại tiếp tục hướng về phía hắn.
Hắn nhón chân nhảy lên trên người con man thú, nắm vào hai túm lông trên đầu của nó, lông có nó cứng như sắt thép, hắn giơ cao nắm đấm, vận chuyển Huyết Khí, đánh thật mạnh xuống.
Ầm!
Chi trước của con man thú chịu một lực lớn, ngã khuỵu xuống đất, đất bùn bắn tung toé, trượt thành một đường dài.
Lâm Phàm lại giơ nắm đấm lên đấm liên tục vào đầu con man thú, mặt đất rung chuyển, máu me be bét nhưng hắn vẫn không dừng, mãi cho đến khi cái đuôi vẫn đang vùng vẫy của con man thú từ từ rơi xuống, hắn mới dừng lại.
“Tìm đường chết.”
Hắn xuống khỏi người con man thú, nhìn diện mạo của con man thú được ánh trăng chiếu vào, nó có cái răng nanh nhọn hoắc, không khác gì một con lợn rừng.
Đối phó với loại man thú này không có gì khó, chỉ có điều đêm hôm tự nhiên xông đến, dọa chết người.
Hắn nhảy lên một cành cây, nhìn bốn hướng xung quanh, không phát hiện động tĩnh gì, xem ra bây giờ chỉ có thể ở lại đây cho qua đêm, sư tôn bắt hắn ở đây trong một tháng, là muốn hắn đối đầu với man thú sao? Có lẽ là không phải.
Hay là muốn ta tiếp xúc với nhiều người hơn, ví dụ như là Trần Dịch kia, nếu như không có Âm Dương Thần Tháp, thì phiền phức to. Ngoài việc tu luyện, sư tôn còn muốn dạy hắn biết lòng người hiểm ác, bên ngoài thì cười nói thân thiện, thực ra bản chất vô cùng nham hiểm?
Lúc này, ở phía xa có một dị ảnh kỳ lạ thu hút sự chú ý của hắn, ánh trăng chiếu thẳng vào một nơi, hoá thành từng chùm bao phủ nơi đó, có lẽ là do Hắc Nguyên Thảo đang hấp thu ánh trăng tịnh hoá, có rất nhiều người muốn hái thứ này.
Nhìn một lúc, dù sao cũng chẳng có gì dị thường nữa, hắn ngồi khoanh chân, tiếp tục tu luyện, thả lỏng cơ thể, hắn để ánh sáng của Âm Dương Thần Tháp bao phủ lấy mình, tránh bị đánh lén.
Theo như tình hình trước mắt, với Âm Dương Thần Tháp trong tay thì có lẽ hắn sẽ trở thành bất bại ở nơi này, cho dù bản thân không đánh bại được đối phương, thì cũng không sợ bị đối phương giết chết. Sư tôn kỳ quái của hắn, cũng rất quan tâm đến hắn, cho hắn pháp bảo để tự bảo vệ bản thân mình.
Nửa tháng sau, Lâm Phàm gặp phải rất nhiều man thú trong Hắc Ngạc Chi Địa, tu luyện đến bây giờ, hắn không hề muốn phải mượn những sức mạnh bên ngoài mà muốn tự dùng sức mình hơn.
Sau khi tu luyện Huyết Khí, hắn càng thêm mạnh mẽ, gặp được đối thủ là phải khiêu chiến ngay, có những con man thú có thực lực không tầm thường, phải xoay sở rất lâu mới có thể giết chết được, trải qua bao nhiêu cuộc chiến, hắn cũng đã hiểu được dụng ý của sư tôn, trong lúc đối kháng có thể thấy rõ được những thiếu sót của bản thân.
…
Cũng trong Hắc Ngạc Chi Địa. hai nữ tử đang đi cùng nhau, bọn họ từ Thiên Huyền thánh địa đến đây tìm Hắc Nguyên Thảo, tốc độ của bọn họ rất nhanh.
“Đợi ta với.”
Nghe thấy tiếng gọi, hai người dừng lại, nhìn về phía giọng nói phát ra, một cậu công tử tay cầm quạt giấy đi đến, khí chất bất phàm, mặc áo choàng dài, dáng người khôi ngô tuấn tú.
“Đoàn Ý, ngươi không cần mặt mũi nữa sao, đến Hắc Ngạc Chi Địa mà cũng muốn đi cùng bọn ta, nếu còn dám quấy rối bọn ta thì đừng có trách.” Người nói chuyện có tướng mạo không tồi, trên người toả ra khí chất của một người chững chạc, hai tay đeo bao, nhìn thì có vẻ chỉ là kim loại bình thường, nhưng thật ra là một loại pháp bảo.
Đoàn Ý cười, ánh mắt nhìn về phía người còn lại, đây mới là người con gái mà hắn muốn đi theo.
Chương 463 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]