Đoàn Ý xuất thân từ một thế gia phía đông, tuy rằng không bằng được Thiên Huyền thánh địa, nhưng lão tổ của gia tộc này là một cường giả chân chính, vì vậy trong phạm vi đông bộ thì rất có tiếng.
“Mộc tiên tử, chúng ta cùng đi nhớ.” Đoàn Ý nhẹ giọng nói.
Mộc Thanh nhìn Lý Niệm, vẻ mặt bối rối, Lý Niệm khẽ cau mày, dậm chân xuống, đánh ra một quyền, đẩy lùi Đoàn Ý.
Đoàn Ý nổi giận, muốn chửi đổng một trận, nhưng nghĩ rằng đối phương là chị em của Mộc Thanh, nên miễn cưỡng nhẫn nhịn.
Vừa định mở miệng, nhưng không ngờ, Lý Niệm đã nói trước: “Cút cho ta, nếu ngươi còn không cút đi, đừng trách ta mạnh tay.”
Đoàn Ý có chút tức giận, muốn quở trách, nhưng lại nhìn thấy Lý Niệm giơ nắm đấm được Huyết Khí bao bọc, nghĩ lại thì không nên nói ra, khua tay rồi quay người rời đi.
“Hừ!” Lý Niệm khinh bỉ nói: “Mộc Thanh, loại đàn ông hèn hạ này chẳng có gì tốt, không cần quan tâm, còn dám đến nữa, chẳng cần biết hắn đẹp trai như nào.”
…
Lúc này, tại một bãi đất hoang, một hòn đá bị đánh vỡ đoàng một tiếng, Lâm Phàm một tay ấn vào eo của con man thú, tay còn thì cầm đầu của nó, dí mạnh vào hòn đá đến khi nó vỡ toang, đầu của man thú cũng nát bét, máu chảy bắn khắp nơi, nhưng đến gần Lâm Phàm lại bị Huyết Khí chặn lại.
Hắn cũng không nhớ đã gặp bao nhiêu man thú, đã giết bao nhiêu con, thủ đoạn cũng càng ngày càng ác liệt, hắn không dùng Huyết Khí đánh bừa bãi, quét sạch không có mục đích mà tập trung Huyết Khí vào một vị trí sau đó bạo phát ra.
Có tiếng bước chân đi đến từ phía xa, Lâm Phàm thả đầu con man thú xuống, ngẩng đầu lên nhìn về phía xa, bên đó có hai bóng người đi đến với tốc độ rất nhanh, di chuyển liên tục trên những tảng đá, nhanh chóng quan sát tình hình xung quanh rồi lại tiếp tục đi.
Rất nhanh, hai người đến trước mặt Lâm Phàm, bọn họ dừng lại, ánh mắt nhìn về phía Lâm Phàm. Ánh mắt bình tĩnh của bọn họ hơi thay đổi, biểu cảm lộ hắn ra bên ngoài không hề che giấu, Lâm Phàm nhìn sơ qua hai người trước mặt, đều là nữ, hắn nhìn thấy phụ nữ không hiểu sao lại có cảm giác an toàn.
“Xin chào, tại hạ Lâm Phàm, đệ tử của Thiên Hoang thánh địa, cho hỏi danh tính hai vị được không?”
Lâm Phàm mỉm cười, nụ cười nhìn rất chân thành, hơn nữa sắc mặt rất dịu dàng, tạo cho người ta cảm giác rất ấm áp, hắn nhìn thấy trong mắt của hai người này thay đổi rất nhiều.
Bọn họ kinh ngạc trước dung mạo của Lâm Phàm, sau đó là thích thú, với dung mạo như vậy, bọn họ chắc chắn hắn phải là đệ tử của một thế lực. Thật có mị lực!
Bọn họ không nói gì, nhìn chằm chằm Lâm Phàm, trong lòng chỉ có một suy nghĩ.
“Bọn ta đến từ Thiên Huyền thánh địa.”
“Mộc Thanh (Lý Niệm)!”
Đến cả người chưa từng có cảm xúc với đàn ông như Lý Niệm cũng phải thu lại khí tức ngang ngược của mình, mà tỏ ra rất dịu dàng, trên mặt cười rất tươi.
Nếu như Đoàn Ý nhìn thấy vẻ mặt ấy, chắc sẽ tức chết mất… Cái đồ đàn bà thối chết tiệt.
Lâm Phàm biết Thiên Huyền thánh địa, đây là thế lực sát cánh với Thiên Hoàn thánh địa, đều có lịch sử lâu dài, hơn nữa đằng sau còn có cường giả chống lưng, duy trì sự cường thịnh của thánh địa.
“Hoá ra là hai vị tiên tử của Thiên Huyền thánh địa.” Lâm Phàm mồm lưỡi ngọt như mía lùi, gọi bọn họ là tiên tử, lập tức khiến cho nụ cười trên mặt bọn họ càng thêm rạng rỡ.
“Lâm công tử đến Hắc Ngạc Chi Địa để lấy Hắc Nguyên Thảo đúng không?” Lý Niệm biết bản thân không xinh đẹp xuất chúng, nhưng ai mà không yêu cái đẹp, gặp phải nam nhân như Lâm Phàm, ả ta cũng muốn tỏ ra dịu dàng một chút.
“Tới thăm thú thôi.” Lâm Phàm trả lời.
Lý Niệm nói: “Nếu Lâm công tử không để bụng, hay là đi vùng bọn ta, nghe nói có rất nhiều người đến đây tranh đoạt, càng có nhiều người càng nắm chắc phần thắng.”
Mộc Thanh đứng bên cạnh không nói gì, nhìn Lý Niệm, tuy rằng không thể hiển ra ngoài, nhưng trong lòng có chút không vui, sao ngươi nhiều lời quá vậy, ta vẫn chưa kịp nói gì mà.
Lâm Phàm vui vẻ chấp nhận lời mời.
"Được."
Nhiều người dễ làm việc.
Nếu là lời mời của nam giới, e là hắn sẽ đấm người nói một phát chết tươi. Ta vừa bị người ta lừa gạt tình cảm mà ngươi còn muốn tới đây bắt chước theo, coi Lâm Phàm ta mới vào đời sao?
Bây giờ, người nói là con gái nên hắn rất yên tâm.
Nếu phải nói giới tính nào có thể khiến hắn yên tâm nhất thì tất nhiên là con gái.
Cũng không phải hắn có bất kỳ hiểu lầm nào với nam giới đồng bào.
Mà là vẻ ngoài và mị lực của bản thân rất khó làm cho những người đàn ông khác có thiện cảm với hắn. Không ai có thể xác định, người luôn cười hì hì với hắn sẽ làm ra chuyện gì ở sau lưng.
Mặt Lý Niệm lộ vẻ vui mừng: "Lâm công tử, ngươi một thân một mình từ Thiên Hoang thánh địa đến đây sao?"
"Đúng vậy đó." Lâm Phàm trả lời. Hắn thích một mình đi khắp nơi, hơn nữa sư tôn vốn chưa có được sự đồng ý của hắn đã mang hắn tới đây, trực tiếp cưỡng ép ném hắn ở chỗ này.
"Ta đến cùng Mộc Thanh, bây giờ ba người chúng ta cùng đi tìm Hắc Nguyên Thảo, khả năng thành công rất lớn."
Lý Niệm cảm thấy lúc trao đổi với đối phương, trong lòng sẽ trở nên rất bình tĩnh, có cảm giác yên bình khó tả. Đây là cảm giác hiếm khi cô ta có được. Cho dù ở cùng bạn tốt là Mộc Thanh thì cô ta cũng rất ít khi có cảm giác như vậy.
Lâm Phàm nói: "Chẳng phải các ngươi đến đây cũng vì Hắc Nguyên Thảo sao?"
Hắn rất ngạc nhiên.
Nghe giọng điệu của đối phương như là tìm Hắc Nguyên Thảo cho hắn.
Điều này khiến Lâm Phàm lại bắt đầu hoài nghi mị lực của bản thân, có phải thật sự mạnh đến cực hạn rồi thì có thể làm cho con gái chủ động nhường lại đồ tốt, hết lòng giúp hắn tìm kiếm Hắc Nguyên Thảo.
Ánh mắt Lý Niệm rơi trên mặt Lâm Phàm, nhìn mê mẩn, sau đó đỏ mặt nói: "Ta cảm thấy ngươi cần Hắc Nguyên Thảo hơn bọn ta. Mộc Thanh, ngươi nói xem đúng không?"
Từ đầu tới cuối, Mộc Thanh đều nhìn Lý Niệm nói chuyện với Lâm Phàm, mặt không đổi sắc nhưng trong lòng lại rất bất mãn với Lý Niệm.
Ngươi quấn lấy người ta nói lâu như vậy.
Đến giờ lại hỏi ta những lời này?
Mộc Thanh mỉm cười nói: "Đúng vậy."
Chương 464 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]