Rõ ràng một câu cũng không nhiều lời.
Lại sớm có tình huống như vậy.
Thật bất đắc dĩ.
“Lâm công tử, hắn ta thật sự rất đáng ghét, có ta ở đây, tuyệt đối sẽ không để hắn ta xúc phạm tới ngươi.” Vẻ mặt Lý Niệm kiên định, muốn thể hiện bản thân ở trước mặt Lâm Phàm, khiến ấn tượng của Lâm Phàm đối với ả ta càng thêm khắc sâu một chút.
Lâm Phàm mỉm cười nói: “Được.”
Mộc Thanh rất bực bội, càng thêm cảm thấy Đoàn Ý thật đáng ghét, luôn cho rằng đây là phiền phức do chính nàng ta trêu chọc, nói vậy chắc chắn Lâm công tử cảm thấy nàng ta thật biết chế tạo phiền phức.
Ngay lúc trong lòng Mộc Thanh rất bất an.
Nàng ta phát hiện Lâm Phàm mỉm cười nhìn nàng ta.
Tươi cười như vậy làm cho lòng nàng ta mềm yếu.
…
“Đoàn huynh, đó là người quen của ngươi?” Một nam tử mặc áo trắng dò hỏi, ánh mắt gã dừng trên người Lâm Phàm, trong lòng kinh ngạc, thế gian lại có nam tử như vậy.
Trong đầu chỉ có một loại ý tưởng.
Không thể so sánh được.
Giữa hai bên có một ranh giới rất lớn.
Đoàn Ý trầm giọng nói: “Người quen? Ai là người quen với hắn, nhìn thấy gương mặt này của hắn thì ta lập tức giận sôi máu.”
“Khốn khổ vì tình?”
Mặt Đoàn Ý lộ ra vẻ giận dữ, biết bị đối phương nhìn ra.
“Đoàn huynh, nữ nhân đều nông cạn, tầm mắt các nàng lại không cao, rốt cuộc tên kia có lai lịch gì?”
“Nghe nói là đệ tử của Thiên Hoang thánh địa.”
“Chưa từng gặp qua, đệ tử của Thiên Hoang thánh địa cực kỳ nhiều, không tính là cái gì, bây giờ Hắc Nguyên Thảo sắp thành thục, theo ta thấy, trải qua lễ rửa tội đêm nay phối hợp với mây tía vào sáng sớm là có thể thành thục, đến lúc đó sẽ xảy ra tranh đoạt.” Trần Bách chậm rãi nói.
Thứ gã để ý nhất chính là Hắc Nguyên Thảo.
Hắc Nguyên Thảo có công hiệu rất lớn, thuộc về loại đồ vật rất tốt đối với bọn họ ở giai đoạn trước, hợp tác với Đoàn Ý làm hắn ta trợ giúp mình đạt được Hắc Nguyên Thảo, mà gã thì đưa cho Đoàn Ý thứ tốt khác.
Lẫn nhau trao đổi, hợp tác mà thôi.
Đoàn Ý nói: “Trần huynh yên tâm, tất nhiên Hắc Nguyên Thảo là của chúng ta, ai cũng đừng nghĩ cướp đoạt từ trong tay chúng ta.”
Trần Bách nhìn bốn phía.
“Đoàn huynh, không thể chủ quan, ngươi xem bên kia, nếu không nhìn lầm thì đó hẳn là Phong Dương, người có chút uy vọng trong số những người trẻ tuổi ở phía Đông gần đây.”
Đoàn Ý nhìn theo hướng chỉ.
Cách đó không xa, một vị nam tử đứng ở nơi đó, từng nghe qua danh hiệu Phong Dương, hình như là tán tu không có bất kỳ thế lực nào chống lưng, nhưng tu vi không yếu, quét ngang mười tám đạo tặc, mỗi một vị đạo tặc đều có tu vi Huyết Khí tầng hai, chính là cao thủ thay đổi máu trong cơ thể.
Lâm Phàm quan sát bốn phía.
Rất nhiều người đều đang chờ đợi.
Ánh mắt bọn họ đều dừng trên Hắc Nguyên Thảo.
Nhìn rất chăm chú, xem ra đều đã chuẩn bị sẵn sàng, chờ đợi ngay lúc Hắc Nguyên Thảo thành thục thì lập tức ra tay, cũng không biết khi bọn người kia giao chiến sẽ là cảnh tượng cỡ nào.
Rất tò mò, cũng khá chờ mong.
Màn đêm buông xuống.
Hắc Nguyên Thảo cắm rễ trên tảng đá lớn, hấp thụ tinh hoa nhật nguyệt nở rộ ra u quang, hình thành ánh sáng rực rỡ lóa mắt, những người đó nhìn không chớp mắt, có người còn đang điều dưỡng sinh khí, chuẩn bị sẵn sàng vì một khắc tranh đoạt vào sáng sớm đó.
Mộc Thanh và Lý Niệm đã sớm chuẩn bị sẵn sàng, các nàng đã quên chính mình cũng muốn Hắc Nguyên Thảo, trong đầu chỉ nghĩ cướp đoạt vì Lâm công tử, chẳng sợ có rất nhiều kẻ địch mạnh.
Có gì mà sợ hãi, từng có giận dữ vì hồng nhan, bây giờ cũng có hồng nhan đánh nhau vì người.
Sáng sớm.
Trong mảnh trời đất ở phương xa, mây tía dâng lên từ phía đông, Hắc Nguyên Thảo hấp thu mây tía, chiếc lá rực rỡ tươi tốt, u quang tạo thành sương mù bao phủ.
“Thành thục.”
Không biết ai hô to một tiếng.
Nháy mắt, mấy bóng người âm thầm lao ra với tốc độ cực nhanh, hóa thành từng đạo tàn ảnh, nhào về hướng Hắc Nguyên Thảo.
Ra tay.
Không có bất kỳ báo trước nào, vào một khắc thành thục này không ai có thể nhịn được.
Tranh đoạt bắt đầu.
Mộc Thanh và Lý Niệm đối mặt giống nhau, nhìn như bình tĩnh, thật ra đều ganh đua sức lực, muốn nhìn thử xem ai có thể cướp được và đưa Hắc Nguyên Thảo cho Lâm Phàm.
Trái lại Lâm Phàm giữ vẻ mặt thản nhiên nhìn tình hình phương xa, hắn không hoảng hốt chút nào, thậm chí không hề dao động, chưa bao giờ gặp qua cảnh tượng một đám người đại chiến. Hơn nữa đều là cao thủ như vậy.
Ít nhất đối với hắn vào bây giờ mà nói, thực lực mấy tên này đều rất không tệ, không hổ là người của Thần Võ giới, có tài nguyên cực kỳ phong phú nên tu vi tăng lên rất nhanh chóng.
Hắn không có hứng thú quá lớn với Hắc Nguyên Thảo, chỉ muốn ở lại một tháng, rồi sư tôn dẫn hắn về để hắn chuyên tâm tu luyện, mà không phải chạy đến nơi này phân cao thấp với một đám người.
Hiện trường.
“Đoàn Ý, ngươi muốn làm gì?” Mộc Thanh vô cùng tức giận, Đoàn Ý xuất hiện ngang trời ở trước mặt nàng ta, ngăn lại đường đi còn cản trở nàng ta đạt được Hắc Nguyên Thảo, làm nàng ta nổi giận đến mức trực tiếp ra tay.
Đoàn Ý nói: “Ngươi lấy được Hắc Nguyên Thảo là muốn cho ai?”
“Liên quan gì tới ngươi.”
“Có phải ngươi muốn đưa cho tiểu tử kia không?”
“Thì sao chứ?”
“Hừ, ngươi cho rằng ta sẽ để ngươi làm được ư?”
Đoạn Ý thở hổn hển, chưa từng nghĩ nữ thần mà chính mình theo đuổi lại liều mạng vì nam nhân khác, trong lòng hắn ta rất đau, đau đến nói không nên lời, hận không thể trút nỗi tức giận này lên trên người Lâm Phàm, chặt hắn thành tám khối.
Bây giờ Đoàn Ý ngăn cản Mộc Thanh khắp nơi.
Lý Niệm nhìn thấy loại tình huống này thì trong lòng mừng thầm, vung vẩy hai quyền, đánh lui mấy tên tới gần Hắc Nguyên Thảo, chỉ là người cướp đoạt thật sự quá nhiều, trong thời gian ngắn ả ta cũng khôn có cách nào cướp tới tay.
Nhưng ả ta có niềm tin tuyệt đối.
Giống như có buff thêm vào vậy, nghĩ đến chuyện đưa Hắc Nguyên Thảo cho Lâm Phàm sẽ để lại ấn tượng sâu sắc trong lòng đối phương thì ả ta hoàn toàn điên cuồng, không ngừng tung ra sát chiêu, hoàn toàn chính là tới gần về phía Hắc Nguyên Thảo.
“Nữ tử này thật hung tàn.”
Trong lòng mọi người cướp đoạt Hắc Nguyên Thảo kinh hãi.
Chương 468 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]