Rõ ràng chính là một loại đấu pháp không muốn sống, dường như nhập ma vậy.
Lâm Phàm nhìn thấy có vài người cướp đoạt Hắc Nguyên Thảo bị một chưởng đánh bay, thực lực giữa những người này có chênh lệch, trong đó có vài vị hấp dẫn lực chú ý của Lâm Phàm.
Thực lực của bọn họ rất không tệ.
Trổ hết tài năng giữa đám người, đã tới gần Hắc Nguyên Thảo, dựa theo tình hình bây giờ, rất có khả năng Hắc Nguyên Thảo chính là bị một người trong số bọn họ đoạt được.
Nhưng rất nhanh.
Một màn làm Lâm Phàm khiếp sợ xảy ra, Lý Niệm và Mộc Thanh lại bộc phát ra lực lượng mà hắn đều cảm thấy không thể tưởng tượng, Đoàn Ý ngăn cản Mộc Thanh lúc trước thế mà thật sự bị ép lui, có lẽ là nghĩ đến sự tàn nhẫn của Mộc Thanh khi nổi điên, thực sự có người bị kinh sợ không dám tiếp tục tiến lên.
Lý Niệm cứng rắn mở ra một đường máu, ngay cả Phong Dương đều bị hai quyền của Lý Niệm áp chế đến có chút sững sờ, chỉ hơi lui về phía sau mấy bước đã bị Lý Niệm cướp được Hắc Nguyên Thảo.
“Giao ra đây.”
Phong Dương muốn cướp lại, nhưng mọi chuyện đều đã chậm, Lý Niệm bắt được Hắc Nguyên Thảo trực tiếp lui mạnh về sau, lòng tràn đầy vui mừng mà trở lại bên người Lâm Phàm, tuy rằng quá trình rất nguy hiểm, cũng rất khó, nhưng cuối cùng vẫn là bắt vào trong tay.
“Lâm công tử, ta đã lấy được Hắc Nguyên Thảo.” Lý Niệm tự tay giao Hắc Nguyên Thảo cho Lâm Phàm.
Mộc Thanh cách đó không xa vô cùng chán nản, không nghĩ lại là Lý Niệm đoạt được, rất mất mát mà xoay người trở lại bên cạnh Lâm Phàm.
“Lý cô nương, vất vả cho ngươi rồi.”
Lâm Phàm nhận lấy Hắc Nguyên Thảo, đụng vào chỉ khoảng nửa khắc đã có thể cảm nhận được lực lượng ẩn chứa bên trong Hắc Nguyên Thảo, không ngượng ngùng chút nào mà thản nhiên nhận lấy, nếu từ chối đồ người ta tặng, sợ là không cho người ta mặt mũi.
Nhìn xem Lý cô nương người ta đã trả giá nỗ lực lớn đến cỡ nào, nếu không nhận lấy chẳng phải là làm uổng phí nỗ lực của người ta à.
Mộc Thanh vội vàng nói: “Lâm công tử, chúng ta tranh thủ thời gian rời khỏi nơi này, nếu không bọn họ sẽ không từ bỏ ý đồ.”
Mộc Thanh không làm được một chút việc nào, không muốn bản thân ngay cả một chút cảm giác thành tựu cũng không có.
Bởi vậy nàng ta quyết đoán nhắc nhở Lâm Phàm rời khỏi nơi này.
Bây giờ các nàng cướp đoạt Hắc Nguyên Thảo, lưu lại nơi này chắc chắn không có kết quả tốt, những người này cũng tới vì Hắc Nguyên Thảo, làm sao có thể để các nàng đạt được đồ vật rồi rời đi.
“Chậm rồi!”
Mấy bóng người vây quanh đám người Lâm Phàm, nhìn chằm chằm Hắc Nguyên Thảo trong tay Lâm Phàm như hổ rình mồi, một đám người tranh đoạt lại bị một vị nữ tử từ trong hưởng lợi, mấy người lúc nãy còn tranh đoạt lập tức đạt được thỏa thuận, trước tiên đoạt lại vật từ trong tay đối phương rồi nói sau.
Bọn họ nhìn thấy dung mạo Lâm Phàm thì trong lòng sửng sốt.
Nam tử này thật có mị lực, cảm nhận được sâu sắc ác ý của thế giới, một ít người ngoài mặt không nói gì thêm, nhưng trong lòng lại nghĩ đợi lát nữa nên hủy diệt đối phương ra sao.
“Các ngươi muốn làm gì?” Lý Niệm giận dữ mắng mỏ mọi người, ngay sau đó tỏ rõ thân phận nói: “Chúng ta là đệ tử của Thiên Huyền thánh địa, vị này chính là đệ tử của Thiên Hoang thánh địa, bây giờ Hắc Nguyên Thảo đã bị chúng ta đoạt được, hay là các ngươi còn muốn cướp đi từ trong tay chúng ta?”
Mọi người vây quanh Lâm Phàm liếc mắt với nhau.
Không nghĩ tới bọn họ đều là người đi ra từ thánh địa, quả thực thánh địa là quái vật khổng lồ, đối với bọn họ mà nói, cho dù thế lực sau lưng bọn họ cũng không dám đắc tội.
Nhưng…
Đoàn Ý trầm giọng nói: “Mọi người tới Hắc Ngạc Chi Địa đều vì Hắc Nguyên Thảo, cho dù các ngươi là thánh địa thì sao chứ, kỹ không bằng người, bị người đoạt đi cũng là do các ngươi tu luyện không đến nơi đến chốn mà thôi, các vị, chỉ cần chúng ta giữ lại tính mạng của bọn họ thì cho dù thánh địa của bọn họ biết cũng tuyệt đối sẽ không nói gì thêm.”
Mọi người nghe vậy, lập tức cảm thấy nói có lý.
Phong Dương nói: “Giao Hắc Nguyên Thảo ra đây, có thể tha cho các ngươi rời đi.”
Trần Bách cười nói: “Ở đây đều là cao thủ thanh niên kiệt xuất của Thần Võ, vẫn là chớ nên chống lại nhiều.”
Mộc Thanh và Lý Niệm che chở Lâm Phàm ở sau lưng: “Lâm công tử, chúng ta bảo vệ cho ngươi rời đi, đợi lát nữa chúng ta triền đấu với bọn họ thì ngươi tìm cơ hội lui lại.”
Lâm Phàm được bảo vệ, cảm nhận được sâu sắc thiện ý mà nữ tính ở thế giới này mang đến cho hắn.
Cô nương bây giờ thật tốt.
Nhìn xem đám nam tính hung hãn độc ác này, lại vì Hắc Nguyên Thảo mà phải báo đền cô nương, loại hành vi này thật sự rất ác liệt.
“Lý cô nương và Mộc cô nương đoạt được Hắc Nguyên Thảo vì ta, lại muốn trợ giúp ta ngăn cản mọi người, trong lòng ta rất cảm động, ta có tài đức gì mà lại có thể được hai vị cô nương coi trọng.”
“Hôm nay Lâm Phàm ta sẽ cùng hai vị cô nương chống lại bọn họ, không cầu sinh cùng năm nhưng cầu chết cùng ngày cùng tháng cùng năm, có thể có hai vị cô nương mỹ lệ như thế làm bạn, Lâm Phàm ta chết cũng không tiếc.”
Lâm Phàm thông báo một phen rất có cảm tình, hoàn toàn đánh tan nội tâm của hai vị cô nương, lập tức thấy Lý Niệm và Mộc Thanh vô cùng cảm động, liếc mắt đưa tình nhìn Lâm Phàm.
Ánh mắt kia quá mềm mại, quá ôn hòa.
“Đáng giận.” Đoàn Ý nghiến răng nghiến lợi, giận đến cả người phát run mà rống giận: “Tiện nhân, chịu chết đi.”
Hắn ta thật sự nổi điên rồi, xông mạnh đến, trên quyền ẩn chứa tràn đầy huyết khí mà hung hăng đập tới, bây giờ hắn ta chỉ nghĩ dùng thực lực mạnh nhất của bản thân đánh nát Lâm Phàm, hung hăng đánh nát, chỉ có như vậy mới có thể trút hết nỗi hận trong lòng hắn ta.
“Ta tới chăm sóc ngươi…” Lý Niệm gầm lên một tiếng, sao có thể để Đoàn Ý thương tổn đến lang quân như ý trong lòng ả ta, hung hãn ra tay, huyết khí dồi dào đột nhiên tràn ra từ trong cơ thể.
Tu vi Lý Niệm đã đạt tới Huyết Mạch cảnh Huyết Khí tầng ba.
Thậm chí đã sắp đột phá.
Huyết khí càng hùng hậu đến mức tận cùng.
Chương 469 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]