“Không biết tự lượng sức mình… Tháp này bản tọa thu.”
Vẻ mặt lão già thản nhiên, càng già càng yêu cầu da mặt, sao có thể biểu hiện ra một mặt chính mình không được, giơ tay niết chỉ ấn, ấn ký tỏa ra uy thế kinh người, vỗ mạnh một cái, ấn ký va chạm với thần tháp.
Ầm vang!
Uy thế do va chạm sinh ra hình thành dao dộng kinh người, Âm Dương Thần Tháp hơi hơi chấn động.
“Sư phó thật lợi hại.” Thiếu niên kinh hô.
Lão già thản nhiên cười nói: “Tất nhiên, Thánh Tuyệt Ấn của vi sư cũng không phải là nói giỡn.”
Mọi người vây xem đều bị chấn động bởi luồng uy thế này, mặt lộ vẻ kinh hãi, đây là thực lực của kẻ mạnh ư, thật sự quá đáng sợ, bọn họ tu luyện tới bây giờ tất nhiên là hy vọng càng tu càng mạnh, cũng trước sau tin tưởng một ngày nào đó trong tương lai, bọn họ cũng có thể tu luyện đến cảnh giới như thế.
Tâm sinh hướng tới.
“Lão bất tử thật là lợi hại.” Lâm Phàm nhíu mày, Âm Dương Thần Tháp không thể trước tiên đập chết đối phương, xem ra thần tháp sư tôn cho hắn không đủ sắc bén, cũng không đủ bá đạo, nếu có thể đạt tới cái loại lấy ra thần tháp là có thể đập chết đối phương này, đó mới là bá đạo chân chính.
Nhìn tình hình của Âm Dương Thần Tháp.
Hắn có loại cảm giác thần tháp tùy lúc đều có thể ngăn không được.
Rất kỳ quái.
Cũng rất bất đắc dĩ.
Lão già nhìn thần tháp như thế mà lại có thể ngăn cản Thánh Tuyệt Ấn của lão, không khỏi có chút bực bội lên, lập tức thấy đôi tay lão già kết ấn.
Thánh Tuyệt Ấn!
Thiên Pháp Ấn!
Dung hợp lẫn nhau hình thành một loại ấn càng thêm kinh khủng.
“Đi!”
Ầm vang!
Thế công lần này còn mãnh liệt hơn lúc trước vô số lần, Âm Dương Thần Tháp bùm một tiếng, phảng phất như đã bị thương nặng, nở rộ ra thần quang ảm đạm rất nhiều.
“Không ổn…”
Lâm Phàm thấy một màn như vậy, biết rõ sợ là Âm Dương Thần Tháp ngăn không được, thực lực lão nhân này quá mạnh, vào thời điểm hắn đang bất đắc dĩ thì ánh mắt sửng sốt, phát hiện một bóng người xuất hiện.
Bóng người đó lặng yên không một tiếng động mà xuất hiện ở trên không lão già.
Động cũng không động.
Giống như dừng hình ảnh ở giữa không gian.
“Sư tôn…”
Hắn liếc mắt một cái đã nhìn thấy sư tôn, trong lòng không khỏi nhẹ nhàng thở ra, xem ra giống như mình nghĩ, sư tôn có thể cảm nhận được mình gặp nguy hiểm.
Có sư tôn xuất hiện thì hắn không sợ hãi gì cả.
Tùy ý lão già phát động thế công đối với Âm Dương Thần Tháp của hắn.
Trái lại lão già dường như không phát hiện sư tôn xuất hiện, hắn vô cùng kinh ngạc, rốt cuộc lão già này là chuyện thế nào, thoạt nhìn thì rất mạnh, nhưng một vị cường giả xuất hiện mà lại chưa cảm giác được.
Loại tình huống này rất quái dị.
Muốn nói này lão già đích xác rất mạnh, nhưng cũng không thể nói quá mạnh, nếu thật là quá mạnh thì không thể một chút phản ứng cũng không có chứ.
“Tiểu tử, sợ là tháp của ngươi ngăn không được.” Lão già cười, chỉ là vẻ tươi cười này có chút lạnh, thoạt nhìn rất dọa người.
Ngăn không được?
Lâm Phàm tùy ý liếc nhìn lão già một cái, không để ở trong lòng mà đi tới bên cạnh Mộc Thanh và Lý Niệm, thản nhiên trò chuyện, hắn đã từ bỏ mọi chống cự.
Sư tôn ở đây… Ta còn sợ ngươi con mẹ gì nữa.
Trước để ngươi tiếp tục sung sướng.
Sư tôn đều không có chủ động mở miệng, đương nhiên hắn cũng không cần quá gấp, dù sao ngồi chờ sư tôn giả ngầu là được rồi.
Tất cả những người ngẩng đầu đều thấy được bóng người kia. Bọn họ rất kinh ngạc, không biết đối phương là ai.
Nhưng đột nhiên nhìn thấy Lâm Phàm từ bỏ việc chống cự, vẻ mặt nhẹ nhàng thì bọn họ lập tức biết… Người tới rất có khả năng chính là trưởng bối của hắn, bởi vậy mới có thể làm hắn không kiêng nể gì mà nhẹ nhàng lên như thế.
“Tiểu tử này giỏi, thế mà không để bản tọa vào mắt, ngươi sẽ hối hận…” Lão già tức giận nói.
“Tiếp tục…” Lâm Phàm mỉm cười nói.
Lão già bị chọc tức đến mức lông tóc nổ tung, tàn nhẫn ra tay đánh Âm Dương Thần Tháp, vật ấy là bảo bối, nhưng muốn dựa vào vật ấy để áp chế lão thì hoàn toàn chính là kẻ điên nằm mộng.
Thiếu niên bên cạnh lão già nhìn thấy một đám người phía dưới ngửa đầu trợn mắt há hốc mồm, khóe miệng lộ ra tươi cười đắc ý, thấy được chưa, sư phó của ta lợi hại đến cỡ nào, trực tiếp làm các ngươi xem đến trợn tròn mắt.
Ha hả!
Nghĩ đến việc một lát là có thể ôm mỹ nhân về, tâm trạng của gã lập tức trở nên rất tốt.
Có loại hưng phấn nói không nên lời.
Ầm vang!
Nhưng vào lúc này.
Lão già dùng thủ đoạn tuyệt đối, hao hết sức của chín trâu hai hổ, rốt cuộc cũng áp chế được Âm Dương Thần Tháp, giơ tay một chiêu thì thần tháp rơi xuống lòng bàn tay, kiêu ngạo vuốt râu.
“Thế nào, bảo tháp hộ ngươi có thể đã thuộc quyền sở hữu của bản tọa.”
Ngay sau đó, một giọng nói truyền đến.
“Ngươi thật sự muốn lấy?” Đường Phi Hồng chậm rãi nói.
Lão già cười nói: “Vô nghĩa, có thứ gì bản tọa không thể lấy.”
Lập tức.
Vẻ mặt lão già khiếp sợ, rõ ràng phát hiện tình huống không đúng, âm thanh này không phải của tiểu tử kia, mà là…
Lão vội vàng xoay người.
Ngẩng đầu thì lập tức phát hiện có một bóng người đứng ở trên không lão, yên lặng chú ý lão.
“Ngươi xuất hiện khi nào.” Lão già kinh hãi dò hỏi.
Đường Phi Hồng nói: “Rất lâu rồi, không tệ, Âm Dương Thần Tháp mà ta tặng cho đồ nhi ngươi cũng dám đánh, rất không tệ.”
Nghe Đường Phi Hồng nói lời này.
Nội tâm lão già sợ hãi, vô cùng lạnh lẽo.
Trong lòng thật lạnh, giống như đã chịu kích thích nào đó.
Lão nhìn thấu tu vi đối phương, nhưng mà đối phương mang lại mang cho lão cảm giác rất nguy hiểm, hoàn toàn nhìn không thấu.
“Sư tôn, lão đánh tháp của ta, còn muốn giết ta.” Lâm Phàm hô.
Lão già vội vàng nói: “Không có, ta chỉ nghĩ đạt được Hắc Nguyên Thảo, không có ý khác.”
Đường Phi Hồng lẩm bẩm: “Xảy ra chuyện như vậy cũng tốt, Âm Dương Thần Tháp quả nhiên ngăn không được, một khi đã như vậy thì ngươi làm người hầu cho đồ nhi của ta đi.”
“Láo xược! Ngươi nói chuyện với sư phó ta kiểu gì vậy.” Thiếu niên ngạo nghễ nói.
Đường Phi Hồng liếc mắt nhìn về phía đối phương một cái, ầm một tiếng, máu thịt của thiếu niên nổ tung.
Trong lòng mọi người nhìn thấy đều run sợ.
Thật đáng sợ.
Lâm Phàm cũng bị chấn động bởi thủ đoạn của sư tôn.
Hắn chỉ biết tính nết sư tôn kỳ lạ, lại không nghĩ rằng sát tâm sư tôn nặng như thế, chỉ bởi vì một câu không dễ nghe mà đã trực tiếp trừng chết đối phương, thế này…
Có chút đáng yêu, ta thích.
Chương 472 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]