“Thủ đoạn thật bá đạo.”
Đám người vây xem run lên bần bật, không ngờ người này thật sự có lai lịch khủng, hơn nữa hắn còn hơi vô lại, rõ ràng là người kế nhiệm, cớ sao phải tỏ ra vô cùng yếu ớt, lại còn để hai nữ tử bảo vệ mình nữa chứ?
Đúng là cái bẫy tinh vi, ai ham hố thì chết.
“Má nó!”
Đoàn Ý hết sức sợ hãi, tay chân lạnh ngắt. Hắn ta nhớ đến hành vi tìm chết trước kia của mình, cảm giác bản thân chưa chắc có thể sống sót. Thừa dịp không ai để ý tới, hắn ta rón rén, âm thầm rời khỏi như chính cái cách mà bản thân đã lặng lẽ đến, không để lại chút dấu vết, thậm chí không khiến bất kì ai phát hiện.
Hèn mọn để giữ tính mạng chờ ngày phất lên mới là đạo khôn.
Hắn ta không muốn chết ở đây.
Chờ sau khi sư phụ của Lâm Phàm giải quyết lão già này xong, nếu lòng dạ hắn hẹp hòi, ghi thù trong lòng, thế thì sẽ thật sự có phiền phức lớn.
“Đồ đệ yêu dấu của ta…”
Lão già thấy đồ đệ bị đối phương trừng mắt đe dọa, lão nổi đóa lên. Một kẻ tán tu như lão, có thể có được một đứa đồ đệ đã là không dễ dàng rồi, dù sao lão cũng không có gia thế, không có bất cứ chỗ ở ổn định nào, có thể tìm được một đứa đồ nhi cam tâm tình nguyện chịu khổ với mình, thật sự là quá khó.
Tuy tên đồ đệ này bị chiều hư, có hơi kiêu ngạo, nhưng đồ nhi được nuông chiều và kiêu ngạo như vậy cũng là dựa vào bản lĩnh của lão ta.
Dù thế nào đi chăng nữa, đồ đệ ngông cuồng chó má, không phải cũng là vì người sư phụ này sao?
Hiện giờ…
Lão cực kì tức giận, nhưng lại chỉ bất lực không làm được gì.
Lão già nhìn chòng chọc vào Đường Phi Hồng.
Ngay lúc này lão thật sự rất phẫn nộ, lửa giận bùng lên, hận không thể hóa thành ngọn lửa thật, thiêu đốt triệt để Đường Phi Hồng.
Nhưng dần dần…
Lão già cảm thấy gương mặt này hơi quen, hình như đã từng gặp ở đâu rồi, nhưng mà nhất thời lão lại không nhớ ra, người có thể được lão nhớ kỹ mặt, tuyệt đối là người rất nguy hiểm.
Tán tu ấy à?
Ngoại trừ phải biết tìm bảo bối ra, lão còn phải học được cách nhớ mặt người khác.
Thần Võ giới quá lớn, cường giả quá nhiều, bước ra khỏi cửa, cho dù là một nơi khỉ ho cò gáy, đều có thể ẩn giấu cường giả đáng sợ.
Bởi vậy, chỉ cần là người khiến lão có cảm giác hơi quen, vậy thì đối với lão, người này ắt hẳn chính là cao thủ, tuyệt đối không phải người lão có thể đắc tội.
Đột nhiên.
Ánh mắt lão già lóe lên, gương mặt trước mắt này đang từ từ khớp với gương mặt trong đầu lão.
Hình như lão đã nhớ ra đối phương là ai rồi.
Nội tâm bất chợt cả kinh, lão ngẩng đầu, khiếp sợ chỉ vào đối phương nói:
“Ngươi… Ngươi là Đường Phi Hồng.”
Lão già nhớ ra rồi, lão đã biết đối phương là ai, trưởng lão chỉ đứng sau Thánh chủ của Thiên Hoang thánh địa, đồng thời cũng chính là vị cường giả đứng đầu Thần Võ giới.
“Một Âm Dương tiểu cảnh thấp hèn mà cũng có thể biết ta là ai, ừm, xem ra cũng có hiểu biết đó.” Đường Phi Hồng nói mỉa.
Lão già sượng đỏ mặt, khổ sở nói không nên lời, cái gì mà Âm Dương tiểu cảnh, ngươi đang sỉ nhục ai vậy chứ, lão phu chính là cao thủ Âm Dương tầng hai, đã là cao thủ luyện phách, không bao lâu nữa lão sẽ dung hợp hồn phách, đạt tới cường giả tuyệt thế Thiên Nhân cảnh, thế mà lại bị sỉ vả như vậy.
Lão khó có thể nuốt trôi cơn tức này.
Nhưng đáng tiếc lão lại chẳng làm được gì.
Lão đã nhớ lại hết mọi chuyện từng xảy ra trong tâm trí của mình, khi đó mụ già này đã từng tay không bóp chết một vị cường giả Thiên Nhân cảnh, lúc ấy, lão cũng có mặt ở hiện trường.
Tuy đứng ở khoảng cách rất xa, nhưng lão vẫn có thể thấy được một màn đó.
Lúc vị cường giả Thiên Nhân cảnh kia hấp hối, người đó còn định để thần hồn xuất ra chuyển thế đầu thai, thế mà nữ ma đầu đáng sợ này, căn bản là không để đối phương có cơ hội, thẳng tay tận diệt.
Trực tiếp dọa cho lão choáng váng.
Sau khi lão già biết được đối phương là ai.
Lão có vẻ rất e dè, cực kì sợ hãi.
Đường Phi Hồng nói: “Làm người hầu cho đồ nhi của ta, ngươi thấy sao?”
“Ta còn có lựa chọn sao?”
Lão già bất lực hỏi, mẹ nó ai mà khùng đi tình nguyện làm người hầu người ta chứ, chỉ có thằng hèn mới làm được chuyện đó, thế nhưng với tình hình hiện tại, lão đâu còn cách nào khác.
“Không có lựa chọn.” Đường Phi Hồng thản nhiên trả lời.
Lão già muốn giành lấy chút quyền lợi cuối cùng cho chính mình, cũng không phải phải là quyền lợi, mà chính là cơ hội, hèn mọn xin xỏ: “Có thời hạn không…”
Lão nghĩ đến chuyện mình còn có tương lai rộng mở phía trước, sao có thể làm người hầu cho người ta cả đời được, khoảng chừng một trăm năm thì còn được, chứ mà lâu hơn nữa thì không khỏi hơi quá đáng rồi đó.
Lão vừa mở miệng hỏi, tức khắc, Đường Phi Hồng nhíu mày, một cổ uy áp bao phủ khắp trời đất.
Lão già cảm nhận được cổ uy áp này, trong lòng kinh sợ, dường như có cảm giác, chỉ cần không đồng ý, đối phương tuyệt đối sẽ động thủ đánh chết lão.
Lão bị dọa sợ, vội la lên.
“Ta đồng ý…”
Lão già cảm thấy cảm xúc của mụ già này hơi không ổn lắm, hình như sự từ chối của lão đã khiến cho đối phương bất mãn, đậu má nếu lão còn không biết điều, sợ là có thể sẽ bị đối phương ra tay đánh chết.
Với tu vi của Đường Phi Hồng, lão tuyệt đối không cản nổi.
Nhưng vào lúc này.
Một luồng sức mạnh lớn khủng khiếp bao trùm lấy lão già, khiến vẻ mặt lão dữ tợn, thống khổ tột cùng, trong cơ thể như có thứ gì đó đang bị rút ra.
“Hồn phách của ta…”
Lão già nhìn thấy hồn phách của mình bay ra, duỗi tay túm lấy, nhưng lại bị Đường Phi Hồng đẩy lui.
“Đối với ngươi thì một mảnh hồn phách sẽ chẳng gây ra bất kì tổn thương nào đâu, nhưng ta lại có thể tùy ý dùng hồn phách này để hành hạ ngươi.” Đường Phi Hồng dửng dưng nói.
Năm ngón tay bà ta siết lại, thu giữ một mảnh hồn phách của lão già vào trong.
Lão già thở dài tuyệt vọng, thôi toang rồi, sinh mệnh nằm ở trong tay người khác, chỉ hy vọng đối phương có thể giữ đúng lời hứa, chờ đến đúng hạn, nhanh chóng thả lão đi, lão lại nhìn xuống chỗ Lâm Phàm.
Chương 473 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]