Virtus's Reader
Võ Học Ta Tu Luyện Có Khả Năng Bạo Kích

Chương 474: CHƯƠNG 474: TA MUỐN THỬ CẢM GIÁC ĐƯỢC THÁNH NỮ LIẾM (2)

Việc làm người hầu không hay ho gì cả.

Đặc biệt là làm người hầu cho đệ tử của Thiên Hoang thánh địa, tên nhãi này có Đường Phi Hồng là sư phụ, sau này mạng lưới xã giao sẽ thật sự rất rộng, càng sẽ gặp được những người vô cùng mạnh, lỡ đâu gặp được cường giả, vẫn là lão phải đứng mũi chịu sào trước.

Có khi còn chưa chắc có thể chịu được.

Đường Phi Hồng cúi đầu nhìn Lâm Phàm, không nói nhiều lời, bà ta phất tay, lập tức thấy Lâm Phàm bị mất khống chế bay lên trời.

“Hai vị tiên tử, hẹn ngày gặp lại…” Lâm Phàm biết đã đến lúc phải trở về thánh địa, hắn vẫy tay xuống phía dưới chào tạm biệt Mộc Thanh và Lý Niệm, may là trên chặn đường này có các nàng săn sóc, hắn không phải chịu gian khổ gì.

Lý Niệm và Mộc Thanh lưu luyến nhìn Lâm Phàm.

Tình yêu các nàng dành cho Lâm Phàm đã đạt tới cực hạn.

Hiện giờ chia ly.

Thật không nỡ.

“Lâm công tử…”

Các nàng duỗi tay quơ vào không trung, muốn níu giữ bóng dáng kia, nhưng đáng tiếc, bóng hình đó đã biến mất không còn dấu vết, khoảng thời gian ngắn ngủi ở chung với Lâm công tử, cả đời này các nàng thật khó có thể quên.

Mộc Thanh và Lý niệm nhìn nhau.

Ánh mắt hai bên đều rất kì lạ, ường như đã nhìn thấu đối phương.

Lý Niệm giả vờ đáng thương trước mặt Mộc Thanh, chiếm được lòng tin của Mộc Thanh, nhưng hiện tại, có lẽ Mộc Thanh đã cẩn thận nghĩ lại.

“Lý Niệm, trước kia ta thật sự nhìn không ra.”

Chờ sau khi bóng dáng Lâm Phàm đã biến mất giữa trời đất, Mộc Thanh mới thâm thúy nhìn Lý Niệm, tuy nàng ta không nói thêm lời nào đay nghiến, nhưng ý tứ kia đã biểu đạt vô cùng rõ ràng.

Lý Niệm nhìn Mộc Thanh nghi hoặc, ả ta còn định lừa Mộc Thanh tiếp, vừa chuẩn bị nói gì đó, Mộc Thanh lại xoay người rời đi.

Dáng đi của Mộc Thanh hết sức chán nản, tựa như sợi dây tình cảm cuối cùng đã bị cắt đứt.

Tình bạn giữa hai người đã xuất hiện vết nứt sâu hoắm.

Vết nứt này rất khó cứu vãn.

Có lẽ… Đây là cặp chị em tốt đầu tiên bị Lâm Phàm chia rẽ sau khi đi vào Thần Võ giới.

Tình chị em gắn bó như keo sơn có lẽ cũng chỉ có vậy mà thôi.

Lúc này, mọi người đang vây xem đều trố mắt nhìn nhau.

“Không có gì hay ho để xem cả, năm sau lại tiếp tục tìm Hắc Nguyên thảo đi.”

“Hầy, ỷ lớn hiếp nhỏ, Thiên Hoang thánh địa này thật quá đáng, để cho đệ tử đến thì thôi đi, lại còn tùy tiện chuẩn bị pháp bảo cho hắn, chơi kiểu đó ai chơi lại nổi.”

“Có gì đáng hâm mộ đâu, ai bảo người ta có sư phụ làm gì.”

“Nhan sắc tên kia trông có vẻ yêu nghiệt, sau này ta và sư muội phải tránh xa hắn mới được.”

“Thấy chưa, hình như hai vị đệ tử của Thiên Huyền thánh địa cũng vì tên chó má này mà nảy sinh mâu thuẫn rồi đó.”

Không có gì đẹp đẽ hết.

Mọi người đều giải tán.

Thiên Hoang thánh địa.

U Tử phong.

Sau khi sư phụ đem hắn trở về, một câu cũng không nói, bà ta đã xoay người rời đi, khiến Lâm Phàm vô cùng bất đắc dĩ, chẳng biết nói gì hơn, làm gì có sư phụ nào như vậy đâu.

Không thấy ta cướp được Hắc Nguyên thảo sao, dù thế nào thì ít nhất cũng phải khen ta vài câu đi chứ.

Ai mà ngờ sư phụ lại lạnh nhạt tới vậy, hoàn toàn không để hắn vào mắt.

Lúc bấy giờ.

Lâm Phàm và lão già mắt to trừng mắt nhỏ, lúc mới thánh địa lão già hơi dè dặt, dường như tràn đầy hoang mang với tương lai mù mịt phía trước.

“Ngươi nhìn ta làm gì?” Lâm Phàm hỏi.

Lão già nói: “Ta không nhìn ngươi mà.”

“Còn nói không nhìn, đôi mắt ngươi trừng lớn chẳng khác gì con cá thòi lòi, thế mà nói không nhìn, chọc mù mắt ngươi bây giờ.” Lâm Phàm làm bộ giơ tay, chĩa ngón tay ra, tựa như thật sư muốn chọc thủng mắt lão.

Lão già quay đầu đi, thở dài thườn thượt, ngẩng đầu nhìn lên không trung, biểu cảm có vẻ mất mát. Đúng là chơi dao có ngày đứt tay, chịu thôi, tu vi của lão ở Thần Võ giới xem như là có bản lĩnh, trời đất bao la, nơi nào mà lão không thể đi.

Ai ngờ đâu thế mà lão lại phải cắm cọc ở chỗ này.

Sư phụ của đối phương đến, khiến lão không hề có sức kháng cự, vậy mà lại gặp phải nữ ma đầu đáng sợ đến thế.

Đừng chỉ thấy vẻ mặt bà ta lạnh nhạt, thật ra thủ đoạn tàn nhẫn bá đạo vô cùng.

“Sau này ngươi chính là người hầu của ta.” Lâm Phàm khẳng định.

Lão già phàn nàn: “Người hầu nghe không được hay lắm, sư phụ ngươi để ta lại bên cạnh ngươi, thật ra là muốn ta làm người bảo hộ cho ngươi, giúp đỡ ngươi tu hành, dù sao với tu vi của ta, ngươi gặp vấn đề gì khó, ta cũng đều có thể giải đáp giúp ngươi.”

“Sư phụ ta nói, ngươi chính là người hầu, người bảo hộ cái đách gì.”

“Ê thằng nhóc, dựa vào số tuổi thì ta già nua hơn ngươi nhiều, còn xét về tu vi, ta cũng mạnh hơn ngươi gấp bội, cách xa nhau một trời một vực, bên ngoài gặp ta, ngươi còn phải cung kính xưng một tiếng tiền bối, ngươi trực tiếp gọi ta là người hầu, cách gọi này thật không ổn gì cả.” Lão già càm ràm.

Lão rất muốn đập cho Lâm Phàm nằm bẹp dí trên đất, nhưng lại nhớ đến hồn phách của mình còn đang nằm trong tay sư phụ hắn, chỉ cần bản thân có ý nghĩ xấu, lão lập tức có thể bị nghiền chết, thầm suy ngẫm lại, lão tạm thời nhẫn nại để gió yên sóng lặng, lùi một bước biển rộng trời cao, không cần phải đôi co với tiểu bối làm gì.

Lâm Phàm cười khẩy: “Tu vi hiện giờ của ngươi là gì?”

Nghe Lâm Phàm hỏi vậy, lão già ngạo nghễ, có vẻ đắc ý đáp: “Tu vi của lão phu không tính là cao, nhưng ở Thần Võ giới cũng không phải là yếu, nếu có thể ổn định tinh thần, khai tông lập phái ở một nơi nào đó cũng là thừa khả năng.”

“Rốt cuộc tu vi ngươi là gì?” Lâm Phàm cảm thấy lão già này không hề đáng yêu như lão Quách gì cả, hầy, nhắc đến lão Quách, thật là nhớ quá đi, cũng không biết tình hình bên lão thế nào rồi.

Hắn biết, với tình hình hiện tại, e là lão Quách sẽ không thể đợi hắn trở về.

“Âm Dương tầng hai.” Lão già vô cùng đắc ý.

Lâm Phàm trầm tư.

Âm Dương tầng hai.

Hắn biết thứ tự cảnh giới của Thần Võ giới.

Huyết Khí / Chân Nguyên, Thần Linh, Quy Nguyên, Âm Dương, Thiên Nhân, Đạo Cảnh.

Lâm Phàm không ngờ tu vi của lão già này đã đạt tới Âm Dương.

Thật không tồi.

Chương 474 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!