“Sao hả?” Lão già thấy Lâm Phàm tỏ ra thoáng ngạc nhiên, mỉm cười hỏi.
Lão chính là đang khoe khoang.
“Như nhau thôi, sư phụ ta tương đối lợi hại, hơn nữa tu vi của ngươi cũng mới chỉ đạt tới Âm Dương, ta thử tính toán, chỉ cần thêm vài năm nữa, hẳn là ta cũng sẽ đạt tới tu vi đó.” Lâm Phàm nói.
Nghe Lâm Phàm nói vậy, lão già ngây ra, sau đó cười lên ha hả: “Tên ranh con nhà ngươi đúng là ngu si, thế mà lại dám nói cần mấy năm để đạt tới Âm Dương. Ngươi có biết tu luyện khó khăn đến cỡ nào không? Lão phu phải tốn chừng mấy trăm năm mới đạt tới được Âm Dương tầng hai, hơn nữa càng về sau tu luyện lại càng khó. Lão phu vì muốn hồn phách dung hợp, đã tìm kiếm không biết bao nhiêu thiên tài địa bảo, nhưng đều không thành công, ngươi đúng thật là tấm chiếu mới chưa trải sự đời mà.”
Đối với lão mà nói, đây quả thật chính là chuyện buồn cười nhất trên đời.
Thật khiến lão cười lộn ruột mà.
Lâm Phàm nhìn lão không chớp mắt, mặt vô cảm, vẻ mặt dửng dưng, cứ nhìn chăm chú như vậy.
Lão già đang cười lăn cười bò thì cảm nhận được ánh mắt ấy, nghĩ đến bản thân sau này còn phải bị sai vặt trong tay tên ranh con, mình cười chọc quê hắn lộ liễu như thế, e là không tốt lắm.
Lão tắt cười, nhìn Lâm Phàm thật cẩn thận, há miệng, phun ra một câu.
“Ta tin ngươi là tuyệt thế thiên tài ngàn năm khó tìm của Thần Võ giới, tuyệt đối có thể đạt cảnh giới này của ta chỉ trong vài năm.”
“Quên đi, hầu như khi ta nói thật với người khác, thứ nhận lại cũng chỉ sự coi thường.” Lâm Phàm lắc đầu ngao ngán, chẳng buồn nói thêm, tùy hứng nói thật với người khác, đổi lại chỉ toàn nhận sự nghi ngờ: “À, đúng rồi, ngươi nói xem Chân Nguyên lợi hại, hay là Huyết Khí lợi hại?”
Lão già đáp: “Không thể phân biệt, điểm khác biệt duy nhất chính là sự lựa chọn sau khi đột phá Tẩy Tủy mà thôi, chờ đạt tới Thần Linh cảnh, khi ngưng tụ Thiên Địa Nhân Tam Hỏa, cả hai đều như nhau, tu luyện đến cảnh giới nhất định, giơ tay lên trời sập đất lỡ, tất cả đều không chạm được đến ngươi.”
Lâm Phàm đứng dậy: “Ê, sau này ta sẽ kêu lão là tiểu lão đầu, lão ở lại đây ngắm phong cảnh đi, ta đi tu luyện đây, không có chuyện gì thì đừng quấy rầy ta, cho dù có chuyện cũng đừng quấy rầy ta, chắc chắc ta sẽ không để ý tới lão đâu.”
Lâm Phàm nói xong thì vội xoay người rời đi.
“Thằng nhóc thúi không biết lễ độ.” Tiểu lão đầu nhìn theo bóng lưng đang đi vào trong nhà, lắc đầu, sau đó cười nói: “Đường Phi Hồng à, tu vi của ngươi cao như vậy, thế mà lại đi tìm một tên đệ tử còn chẳng bằng đệ tử của ta, mẹ nó ngươi không hiểu bản thân gì cả, ể, hu hu… Tên đồ đệ hiếu thuận mà lại kiêu căng đó của ta, ngươi chết thật thảm, vi sư đã không dạy ngươi quy tắc không được làm càn gặp cường giả, hại ngươi để cả hài cốt cũng không còn.”
Sắc mặt tiểu lão đầu thay đổi ba trăm sáu mươi độ.
Mới vừa nãy còn cười, thoắt cái vẻ mặt đã như đưa đám.
Trong nhà.
“Tiểu lão đầu này bị khùng rồi.”
Lâm Phàm nhìn xuyên qua khe cửa sổ, nhìn tiểu lão đầu bên ngoài, cảm giác kì quái, cũng không biết nên nói gì. Sư phụ tìm người hầu cho hắn, dù tiểu lão đầu có bệnh, hắn cũng phải đón nhận, mặt tốt duy nhất đó là về sau khi ra ngoài, hắn thật sự không còn gặp cường giả nào không địch lại nữa, có thể để đối phương chống đỡ cho hắn.
Trải qua tình cảnh đen tối hiểm ác.
Lâm Phàm hiểu ra sâu sắc một điều
Thực lực bản thân vẫn còn có điểm yếu.
Bên ngoài thì không có ưu điểm gì.
Đừng chỉ thấy hắn hiện tại đã đạt tới Huyết Khí tầng hai, thật ra đến cả Huyết Khí tầng hai còn chưa được viên mãn, đường còn rất xa, hơn nữa hắn còn muốn tu luyện một vài tuyệt học Thần Võ giới.
Lâm Phàm ngồi khoanh chân.
Hắn lấy ra Hắc Nguyên thảo ra, trực tiếp nuốt chửng.
Hắc Nguyên thảo ẩn chứa sức mạnh hùng hậu, có thể mang đến cho người ta lợi ích rất lớn.
Sau khi dùng Hắc Nguyên thảo xong.
Hắn cảm giác trong cơ thể xuất hiện rất nhiều điểm sáng, đó hẳn là tinh hoa ánh trăng do Hắc Nguyên thảo hấp thu, thể chất và tinh khí thần cũng được tăng lên rất nhiều.
Khó trách có người có thể tu luyện nhanh chóng như vậy.
Tuy rằng Hắc Nguyên thảo không được xem là thiên tài địa bảo hiếm có gì, nhưng ít ra cũng coi như là thiên địa chi vật, hấp thụ tinh hoa ánh trăng, tự mình phát triển.
Càng không cần phải nói đến những thiên tài địa bảo hiếm thấy kia.
Những món bảo vật công hiệu đó, sợ là rất khó tưởng tượng.
Tiếp tục tu luyện thôi!
【 Nhắc nhở: Phát động bạo kích gấp ba trăm năm mươi lần! 】
【 Nhắc nhở: Độ thông thạo Huyết Dịch tăng lên 350(20)! 】
Ồ!
Xem ra đây là do Hắc Nguyên thảo mang lại, không ngờ còn có thể có công dụng như vậy, thật không tồi, sau này gặp được bất cứ thiên tài địa bảo gì, có thể lấy được thì hắn sẽ lấy ngay, đối với hắn, thứ có công hiệu công hiệu, chứng tỏ là đồ tốt.
Ngày đêm đảo lộn, tu luyện dài lê lê, Lâm Phàm vùi đầu vào tu luyện, không hề có bất cứ hứng thú gì với chuyện của thế giới bên ngoài.
Tiểu lão đầu đã chuẩn bị sẵn sàng từ sớm, chính là giúp tên nhãi này ra ngoài làm màu, dù sao thì một người bảo hộ của hắn có thực lực như vậy, đi ở bên ngoài, ai dám trêu chọc, nhất định là sợ chạy mất dép.
Thậm chí, lão đều đã bưng trà rót nước xong xuôi, khom lưng uốn gối, phụ họa cho thẳng ranh này làm màu.
Chỉ là lão không ngờ.
Từ sau khi trở về Thiên Hoang thánh địa, thằng ranh này thế mà lại không ra khỏi cửa, vẫn luôn nhốt mình trong phòng, lão có chút cảm ứng, có thể nhìn ra đối phương đang tu luyện trong phòng.
“Hừm…”
Huyết Khí tầng hai, lúc này đang là giai đoạn thay máu.
Luồng sức mạnh này thật cuồn cuộn.
Tiểu lão đầu là định nói với Lâm Phàm, trong vùng Thánh sơn có một loại trái cây thánh vật, sau khi dùng xong, có thể rút ngắn thời gian, thay máu toàn thân nhanh gọn lẹ, đỡ phải khổ tu miệt mài.
Nhưng mối nguy hiểm duy nhất chính là…
Vùng Thánh sơn đó có man thú đáng sợ, còn có rất nhiều hiểm nguy không lường trước, dù lão có đi vào Thánh sơn, đi thật cẩn thận thì e là cũng sẽ gặp phải nguy hiểm, huống hồ là muốn hái loại trái cây thánh vật này, hiển nhiên sẽ không tránh khỏi bị man thú tấn công.
Chương 475 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]