Bất cứ thiên tài địa bảo nào, ắt đều có hung vật bảo hộ, một khi lấy được cây trưởng thành, có thể dùng để tu luyện, gia tăng sức mạnh bản thân.
“Hầy, chán quá đi.”
Tiểu lão đầu ôm đầu, nếu đồ đệ kiêu căng của mình còn sống, nhất định lão đang rong ruổi gây ra sóng to gió lớn bên ngoài, cực kỳ thích thú, đáng tiếc, hiện giờ lão chỉ có thể co rút ở đây.
Khi này.
Lão nhìn vào căn phòng kia, bên trong có hương đan dược tảo ra, còn có cả sóng năng lượng của tuyệt học phát ra nữa
“Bây giờ ta là người bảo hộ của thằng nhóc, lấy vài viên đan dược, xem vài cuốn tuyệt học, chắc là không quá phận đâu.”
Tiểu lão đầu tự mình biện hộ.
Lão cứ cảm giác có chuyện chẳng lành.
Tiểu lão đầu đến trước cửa phòng.
Giơ tay đẩy cửa, ngay khi đôi tay vừa chạm vào cửa gỗ, lão lập tức thấy cửa gỗ hiện lên hoa văn phát sáng, một đốm lửa vàng bao trùm hai tay lão, sau đó hóa thành cái lồng vàng thiêu đốt toàn thân lão.
“Ây da, cháy, đừng thiêu, ta không vào mà.”
Tiểu lão đầu quơ chân múa tay, muốn phủi ngọn lửa vàng trên người xuống, lão đã cảm nhận được ngọn lửa vàng này không hề gây ra tổn hại gì cho thân thể mình, nhưng đối với hồn phách của lão thì lại tạo thành một loại tra tấn.
Có lẽ ngọn lửa vàng hiểu được suy nghĩ của lão.
Nó dần lụi đi.
Tiểu lão đầu thầm run sợ phủi phủi cơ thể, ngó trái ngó phải, xác định không có bất kì ai thì mới từ từ thở phào ra, lão nhìn về phía căn nhà thần bí được được sương mù bao phủ ở phương xa kia, tự nhủ trong lòng.
“Chết dở thật.”
Tiểu lão đầu đặt mông lên tảng đá ở đằng xa ngồi thở phì phò, nhìn phía chân trời xa xăm.
Một người bảo hộ như lão, thật đúng là thất bại, tính đến hiện giờ đã là qua hơn mấy chục ngày, thế mà lão lại chẳng làm nên trò trống gì, chẳng làm được gì cả, như một kẻ bị vứt bỏ, không ai thèm để mắt tới.
Cảm giác bản thân thật là quá thất bại
…
Một hôm nọ.
Lâm Phàm đẩy cửa phòng bước ra.
Tiểu lão đầu thấy Lâm Phàm ra tới, định nói ngươi tên nhóc thối này cuối cùng cũng chịu ra rồi sao, nhưng mà lão lại phát hiện tình trạng của thằng nhãi này hơi không đúng lắm, làn da lấp lánh sáng, trong cơ thể tựa như có bếp lò thiêu đốt.
Quá chấn động rồi.
“Thay máu thành công rồi ư?”
Tiểu lão đầu hết sức khiếp sợ, không có trái cây Thánh sơn, thế mà Lâm Phàm vẫn tu luyện nhanh chóng như vậy, lão thoáng không tưởng tượng nổi, không thể tin được, sau đó lão nhớ đến sư phụ của hắn là Đường Phi Hồng, bừng tỉnh hiểu ra.
Nhất định là Đường Phi Hồng đã cho hắn thánh quả nào đó, giúp hắn thay máu, nếu không làm sao có thể nhanh như vậy được?
“Vậy cũng được hả?” Tiểu lão đầu muốn nói chuyện với Lâm Phàm vài câu, nhưng lão không ngờ rằng thằng nhóc thối này chỉ liếc nhìn mình một cái, sau đó xoay người đi thẳng đến phòng chứa đan dược.
Một câu cũng chẳng thèm nói.
Hoàn toàn coi lão như không khí.
“Thằng ranh con ngạo mạn này.” Tiểu lão đầu bị Lâm Phàm xem nhẹ như không, một chút lễ phép cũng không có, cho dù ta có bị sư phụ ngươi trấn áp, trở thành người bảo hộ của ngươi đi chăng nữa, ít ra ngươi cũng phải cho ta vài tương tác chứ.
Sủa một tiếng ‘gâu’ cũng được mà.
Không lâu sau.
Lâm Phàm cầm lấy mấy lọ đan dược đi ra, lúc đi ngang qua tiểu lão đầu, hắn dừng bước lại, tiểu lão đầu thấy một màn như vậy thì thoáng chờ mong, muốn nhìn thử xem rốt cuộc là Lâm Phàm muốn nói gì với mình.
Thế nhưng…
Lâm Phàm có chuyện nói, thế rồi dường như hắn lại nghĩ đến chuyện gì đó, khẽ lắc đầu, xoay người rời đi.
“Ta nói thằng nhóc nhà ngươi sao lại không thèm nhìn người khác vậy chứ, chừng nào mới định ra ngoài rèn luyện, cứu ở mãi trong phòng, trái lại không có triển vọng nào đâu.” Tiểu lão đầu hô, lão đã ức chế đến phát run, nếu có thể ra ngoài, còn có thể nhìn ngắm thế giới ngoài kia, nhất định sẽ thoải mái hơn.
Lão thật không hiểu nổi tên nhãi này.
Tuổi còn trẻ, lại là đệ tử của Đường Phi Hồng, cho dù tu vi hiện tại có điểm yếu, nhưng dựa vào danh tiếng của sư phụ ngươi, miễn là ngươi không trêu chọc vào những thứ đáng sợ kia, thế nào cũng sẽ trở thành tâm điểm mà thôi.
Cảm giác đó, thực sự rất sảng khoái.
Nào ngờ, thằng cún con này thế mà lại không hề có đầu óc.
Khiến cả lão cũng không biết nói gì hơn.
Lâm Phàm dừng chân, xoay người.
“Không cần, ta tu luyện rất nhanh, nếu lão rảnh rỗi sinh nông nổi thì có thể trồng trọt vài ba cây hoa ở đây, nơi nây trông quá hiu quạnh, không có điểm nhấn gì cả.”
Hắn nói xong thì lập tức quay lưng đi.
Để lại một mình tiểu lão đầu ngơ ngác nhìn hắn.
Xí…
Trong phòng.
Lâm Phàm lấy đan dược ra, bước tiếp theo là Huyết Khí tầng ba, cô đọng huyết mạch.
Đây chính là bước quan trọng nhất.
Ảnh hưởng đến tương lai về sau.
Dù là kẻ nào có Huyết Mạch đi nữa, căn cứ vào đoạn giới thiệu ghi trong 《 Thần Võ 》, những danh gia vọng tọc có thể có nền móng vững chắc ở Thần Võ giới đó, đều là nhờ có Huyết Mạch lưu truyền, tổ tiên từng là cường giả, theo sự gia tăng của thực lực, Huyết Mạch cũng sẽ mạnh lên theo, rồi những thế hệ sau cứ theo cấp số nhân đó mà có thể kế thừa huyết mạch thiên phú như vậy.
Hiện giờ sau khi Lâm Phàm đã trải qua giai đoạn thay máu xong, máu trong cơ thể hắn đã khác đi hẳn so với người thường, tuy lúc này thực lực của hắn vẫn rất yếu, hiệu quả máu không mạnh, nhưng đối với người thường mà nói, cũng là một loại thuốc bổ, trong máu ẩn chứa sức mạnh.
Hắn uống đan dược vào bụng.
Bắt đầu ngưng tụ Huyết Mạch chi lực.
Bước này cần có Long Cốt.
Căn nguyên của Huyết Mạch chi lực là được ẩn chứa sâu trong chín đoạn Long Cốt.
Rèn luyện Long Cốt càng viên mãn.
Huyết Mạch chi lực lúc mới đầu cũng sẽ càng mạnh.
Quả nhiên, tu hành là dựa vào nền móng, thông thường nền nóng hùng hậu có thể mang đến lợi ích rất lớn.
Sau khi Lâm Phàm tiến vào tu luyện.
Máu trong cơ thể hắn sôi trào lên, toàn bộ bám vào mặt ngoài Long Cốt, dần dần, một giọt máu thẩm thấu từ mặt mặt ngoài của Long Cốt, dung nhập vào bên trong, một giọt máu đó chính là khởi đầu của Huyết Mạch.
【 Nhắc nhở: Phát động bạo kích gấp tám mươi tám lần! 】
【 Nhắc nhở: Độ thông thạo Huyết Mạch +88(5)! 】
Chương 476 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]