Bạo kích tiểu phụ trợ đã dần phóng thích hoàn toàn, bội số bạo kích từ từ tăng lên, thậm chí còn xuất hiện rất nhiều lần bạo kích gấp ngàn lần, nếu đổi lại là trước kia thì chuyện này thật nằm ngoài tưởng tượng.
Tuy rằng việc tu luyện cần sự thông thạo hơn là nhảy cóc.
Nhưng bội số bạo kích cũng tăng vọt kinh khủng.
Thật sự rất là nhanh.
Nếu trước kia Lâm Phàm có thể có bội số bạo kích như vậy, dựa vào sự nỗ lực của hắn, e rằng chưa cần tới một năm là đã có thể đạt tới đỉnh Tẩy Tủy rồi.
…
Từ sau khi Lâm Phàm ru rú mãi ở U Tử phong, những vị sư tỷ đó của thánh địa cũng đã nhớ đến sắp phát điên luôn rồi.
Cả ngày bọn họ chỉ toàn trông về phía U Tử phong.
Thiếu điều muốn hóa thành hòn vọng phu luôn.
Các nàng thật sự rất muốn nhìn thấy mặt Lâm sư đệ, dù là liếc mắt một cái thôi cũng được, các nàng vẫn luôn chờ đợi mỏi mòn ở đây, nhưng đã đợi không nổi nữa rồi, thật sự rất khó chịu.
Lúc này trong Thiên Hoang thánh địa.
Lương Uyển, Tiêu Lạc Lạc, Thôi Mộng chính là thế lực tam phương, đã tạo thành vòng thế lực không nhỏ, trái lại cũng không có ý gì khác, chính là muốn tranh giành xuất hiện trước Lâm sư đệ.
Loại hành vi này của các nàng có sức ảnh hưởng rất lớn đối với các nữ đệ tử cấp thấp trong thánh địa.
Rất nhiều nữ đệ tử đều ái mộ Lâm sư đệ.
Gương mặt đó, mị lực đó, có sư tỷ ban đêm một mình một người nằm trên giường, trong đầu nhớ đến dung mạo của sư đệ, hai chân cũng vì thế mà kẹp chặt, cơ thể uốn éo như mãng xà trên giường.
Thậm chí.
Đôi khi những nữ đệ tử trong thánh địa này còn nảy sinh vài xung đột nhỏ với nhau.
Chuyện này khiến rất nhiều nam đệ tử cực kì tức giận.
Từ khi Lâm Phàm xuất hiện, xác suất ghép cặp thành công của thánh địa đã hạ thấp đến cực hạn.
Trước kia cứ mười người thì sẽ có năm ghép đôi thành công.
Thế nhưng bây giờ, tỉ lệ chỉ còn có hai ba đối.
Mà nguyên nhân của tất cả những chuyện này, đều là vì Lâm Phàm.
Vài nam đệ tử nói xấu Lâm Phàm, hễ là bị đám bà khùng kia nghe được, đều bị kéo đến Thiên Hoang đài một hai đòi làm cho ra lẽ, vấn đề này đã gây ra ảnh hưởng rất khủng khiếp cho Thiên Hoang thánh địa.
Trưởng lão Hình Phạt đường hay tin trật tự của thánh địa thế mà lại xảy ra hỗn loạn, vô cùng nghi hoặc, muốn lôi cổ tên đầu sỏ phía sau ra, đến khi biết được đó là do một tên nam đệ tử có dáng vẻ quá tuấn tú, quá quyến rũ gây ra.
Ông ta chỉ có duy nhất một ý nghĩ.
Tai họa như thế hà tất còn giữ, trực tiếp đá văng ra khỏi Thiên Hoang thánh địa là vừa, dù cho ngươi có sai hay không, để ổn định trật tự của Thiên Hoang thánh địa, tuyệt không hối tiếc.
Thế nhưng sau khi lão ta biết được hắn là đệ tử của Đường trưởng lão.
Chuyện này lập tức không còn được trưởng lão của Hình Phạt đường nhắc tới nữa.
Thậm chí đến cả nghĩ cũng không nghĩ tới.
Một ngày này!
Một vị nữ tử chậm rãi đi tới U Tử phong, đứng trước bậc thang, cung kính nói vào không khí: “Đệ tử được U Liên thánh nữ căn dặn, đến mời Lâm sư đệ tới Liên Hoa phong, đặc biệt bẩm báo trưởng lão.”
Đây là quy tắc.
Trước kia U Tử phong không có ai tới, dù là có người tới, đều chỉ đứng bẩm báo ở bậc thang, mặc cho Đường trưởng lão có nghe được hay không, đều chỉ như vậy.
Trên núi.
Tiểu lão đầu thật sự đã đi trồng cây, những cây hoa cỏ này đều là được lão hái từ khắp nơi, lão thật sự rất nhàn rỗi không có việc gì, thật không giống như lão nghĩ, dù sao thì bất cứ người trẻ tuổi nào có địa vị như vậy, đều khó có thể kìm nén nỗi xúc động trong lòng, chính là cần phải ra ngoại làm màu càng lố càng tốt.
Càn quét một đợt danh tiếng.
Hãy nhìn xem những thanh niên tài tuấn ở ngoại giới mà xem, kẻ nào cũng như thế mà, rõ ràng tu vi chẳng ra gì, nhưng lại thích đi làm loạn khắp nơi, đồng thời còn trêu chọc không ít chuyện.
Nhưng nhờ có người bảo hộ che chở.
Trái lại cũng không nảy sinh bất cứ nguy hiểm gì.
Tuy là sẽ đắc tội một số người, nhưng như thế sẽ càng khiến nhiều người biết danh tiếng của hắn hơn, thế cho nên ở phía đông có lan truyền, thậm chí khi vài danh sách được viết ra, người liệt kê danh sách, đều sẽ nghĩ đến bọn họ.
Có tiếng bước chân truyền đến.
“Xin hỏi… Có Lâm sư đệ ở đây không?”
Tiểu lão đầu nhìn về phía đối phương: “Có chuyện gì?”
“Tại hạ là đệ tử của Liên Hoa phong, nhận mệnh lệnh của thánh nữ, đến đây mời Lâm sư đệ tới Liên Hoa phong …” Nữ đệ tử cung kính đáp, tuy nàng ta không biết lão già trước mắt này là ai, nhưng có thể ở lại U Tử phong này, tuyệt đối không phải người thường.
Nàng ta chỉ là một đệ tử tầm thường, nào dám làm càn lung tung trong thánh địa.
“Ranh con, có người tìm ngươi kìa…” Tiểu lão đầu hô.
Lúc này, cửa phòng mở ra.
Lâm Phàm không biết là ai tới tìm hắn, đang tu luyện mà bị quấy rầy, hắn thoáng chút không vui, chốn đất khách quê người, hắn cũng chẳng quen được mấy người bạn hữu, rốt cuộc là có chuyện gì đây?
Nữ đệ tử nhìn thấy Lâm Phàm, ngây người đứng tại chỗ, nàng ta chưa từng gặp Lâm Phàm, nhưng có nghe qua về Lâm sư đệ, lúc ấy suy nghĩ trong đầu là cảm thấy có hơi nói quá, cảm giác đám người đó đang khuếch đại sự việc lên thôi.
Dù ưu tú, tuấn mỹ, rất có mị lực, thì cũng chỉ như những thánh tử kia thôi.
Tuy nhiên…
Sau khi tận mắt chiêm ngưỡng.
Nàng ta mới nhận ra, bản thân đúng là ếch ngồi đáy giếng, trong mắt nàng ta, mọi thứ xung quanh đều đã không còn đáng để tâm nữa, chỉ có bóng dáng của Lâm sư đệ là in thật sâu trong tâm trí nàng ta.
Mãi không phai mờ.
Cũng chẳng thể quên.
Đôi mắt nàng ta lấp lánh, si mê nhìn Lâm Phàm, nếu vị Lâm sư đệ trước mắt này mở miệng nói với nàng ta một câu, hay là cùng nhau song tu đi, nàng tuyệt đối sẽ không chút do dự, điên cuồng mà gật đầu đồng ý.
Tuyệt đối không khước từ.
“Cô tìm ta sao?” Lâm Phàm hỏi.
Nữ đệ tử u mê, không đáp lời.
Lâm Phàm đã quá quen với loại tình huống thế này, hắn đi đến trước mặt đối phương, vươn tay, nhẹ nhàng gõ lên trán nữ đệ tử: “Tỉnh lại, có phải cô tìm ta không?”
Chương 477 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]