“Hả!”
Nữ đệ tử đột nhiên phản ứng lại, biết chính mình thất lễ, sau đó nghĩ đến Lâm sư đệ thế mà lại gõ trán mình, loại động tác thân mật này, thật khiến nàng ta ngại ngùng, khuôn mặt thoáng chốc đã đỏ như quả cà chua.
“Ta… Là U Liên thánh nữ tìm ngươi.”
Nàng ta cúi đầu e thẹn, trong lòng hoảng loạn, không dám ngẩng đầu nhìn về phía Lâm Phàm, trước nay nàng ta chưa từng gặp tình huống như vậy, thậm chí nàng ta còn không biết nên nói gì với Lâm sư đệ.
Thật là hối hận.
Hôm nay bộ y phục nàng ta mặc không đẹp lắm.
Cũng không tô son trót phấn gì cả.
Có khi nào sẽ để lại ấn tượng xấu trong mắt Lâm sư đệ hay không?
Phiền não quá đi mất.
Tiểu lão đầu đứng một bên quan sát thấy nàng ta như vậy, lão trợn trắng mắt, cái lùm mía, vừa thấy đã động tình, không ngờ rằng nữ đệ tử của Thiên Hoang thánh địa cũng chỉ có nhiêu đó.
Nhưng lão cũn có thể hiểu.
Dung mạo của thằng nhóc thối này quá yêu nghiệt, ngay cả lão cũng cực kì ganh tị và hâm mộ, phàm là hồi trẻ có thể đẹp bằng một nữa thằng oắt con này, lão phu cũng sẽ không đến mức đơn chiếc lẻ bóng, càng không có chuyện đến cả nắm tay nhỏ cũng chưa từng được thử.
Tiểu lão đầu nhớ đến đứa đồ đệ lườm chết kia của mình, hầy…May là ngươi đã chết, nếu không một khi ngươi đi làm người hầu cho người ta với vi sư, sợ là ngươi sống chưa được bao lâu mà đã có thể vì tức mà chết tươi tại chỗ.
“U Liên thánh nữ?” Lâm Phàm nghi hoặc, hắn và thánh nữ của thánh địa thật sự không có bất kì liên can gì với nhau, vị thánh nữ này tìm mình làm gì?
Hay nàng ta cũng là một nữ nhân nông cạn?
Tham luyến nhan sắc của?
Rất có thể là như vậy.
Ngoại trừ lý do này ra, hắn không thể nghĩ ra nguyên nhân nào khác.
Vốn dĩ hắn không muốn đi.
Nhưng Lâm Phàm chợt nghĩ đến đối phương là thánh nữ, nhất định không tầm thường, trái lại hắn cũng chưa được thánh nữ liếm quá, không biết được thánh nữ liếm sẽ có mùi vị như thế nào, người trẻ tuổi sao, cần phải biết tận dụng tuổi trẻ để trải nghiệm nhiều hơn, phòng khi lúc về già, muốn trải nghiệm thì cũng đã không thể.
“Ồ, nếu là U Liên sư tỷ mời, vậy nhờ cô dẫn đường cho.” Lâm Phàm mỉm cười nói.
Nụ cười của hắn có lực sát thương cực mạnh.
Trực tiếp làm vị nữ đệ tử này mê mệt đến mức té xỉu.
Tiểu lão đầu nói thầm.
Xí!
Cười lên thật đẹp đó.
Quả thật chính là đại sát khí.
Nữ nhân này e là khó có thể chạy thoát rồi.
“Ngươi đi theo làm gì?”
Lâm Phàm thắc mắc nhìn tiểu lão đầu, thánh nữ hẹn ta cơ mà, ông đi theo là có ý đồ gì, chẳng lẽ muốn đi cùng mình để ăn nốt chút đồ thừa sao?
Tiểu lão đầu đáp: “Đi cùng để nhỡ đâu ngươi cần ta giúp chuyện gì.”
Lâm Phàm hờ hững nhìn đối phương.
“Không cần!”
Câu trả lời rất dứt khoát.
“Ngươi cứ ở đây chăm sóc hoa cỏ đi.”
Nói xong hắn quay người rời đi cùng nữ đệ tử, tiểu lão đầu nhìn theo bóng lưng của Lâm Phàm, ánh mắt đầy giận hờn. Lão ở đây lâu đến mức sắp nổi mốc rồi, nên muốn ra ngoài chơi, thuận tiện mở mang tầm mắt xem thánh nữ của Thiên Hoang thánh địa rốt cuộc như nào, lão cũng tò mò xem mị lực của tên tiểu tử này lợi hại ra sao.
Dưới U Tử phong.
Nữ đệ tử đi cạnh Lâm Phàm, việc này khiến nàng vô cùng sung sướng, cảm giác ấm áp như được mặt trời rọi thẳng vào người.
Khi Lâm Phàm lại xuất hiện, những nữ đệ tử nhìn thấy hắn đều trở nên bấn loạn điên cuồng.
“A! Là Lâm sư đệ, Lâm sư đệ ra khỏi U Tử phong rồi.”
“Cái gì? Lâm sư đệ ra ngoài rồi.”
Càng lúc càng có nhiều người tụ tập lại, lan truyền tin tức Lâm Phàm ra ngoài cho nhau.
Ngay khi nghe được tin tức, các vị sư tỷ lập tức xông về phía bên này. Các sư tỷ này đều là fan hâm mộ của Lâm Phàm, hội những người hâm mộ Lâm Phàm có lẽ đã đủ để lập đầy một góc của Thiên Hoang thánh địa rồi, chỉ cần là nữ đều sẽ phải khen Lâm Phàm một tiếng, Lâm sư đệ thật cuốn hút đầy mị lực.
“Quào!… Lâm sư đệ.”
“Bên này, bên này.”
“Lâm sư đệ nhìn ta rồi, ta sướng chết mất.”
“Xin ngươi đấy, xấu thì đừng có làm trò được không, buồn nôn.”
“Ngươi câm mồm đi.”
Cảnh tượng vô cùng hỗn loạn.
Lâm Phàm mỉm cười nhìn mọi người vẫy tay chào, mỗi cái vẫy tay lại khiến các chị em hò hét điên đảo, chưa từng có ai được yêu thích hoan nghênh đến như vậy, thậm chí có thể coi là đây một việc vô tiền khoáng hậu, mỗi lần hắn xuất hiện là lại gây ầm ĩ như một quả bom nổ tung khắp Thiên Hoang thánh địa.
Hắn đi đến đâu là đám sư tỷ này lại đi theo đến đó.
Trong lòng nữ đệ tử dẫn đường rất kinh hãi, nàng ta biết Lâm sư đệ được rất nhiều nữ đệ tử của Thiên Hoang thánh địa yêu thích, nhưng nàng ta không ngờ lại đến mức độ này, quả thực đáng sợ.
Nhận phải nhiều ánh mắt như vậy, nàng ta cảm thấy một áp lực vô hình khổng lồ đang đè ép lên mình. Hơn nữa nàng còn nghe thấy thầm thì bàn tán của một vài người, hình như có chút không hài lòng với việc nàng ta đi bên cạnh Lâm sư đệ, nàng ta còn chưa làm gì đã bị đồng môn ghét bỏ, đúng là rất áp lực.
Đường phía trước đã đông nghịt người, nàng ta bèn mở miệng nói: “Các vị sư tỷ sư muội, U Liên thánh nữ có lời mời Lâm sư đệ đến Liên Hoa phong làm khách, xin các vị sư tỷ sư muội nhường đường.”
Tình hình hiện tại rất xấu, ánh mắt của các đồng môn đều nhìn chằm chằm vào nàng, rõ ràng là do nàng đứng quá gần Lâm sư đệ, vì để mọi chuyện được thuận lợi, nàng chỉ còn cách đem thánh nữ ra. Không liên quan đến ta, là thánh nữ mời Lâm sư đệ, các ngươi muốn làm gì thì làm, dù sao cũng không liên quan gì đến ta, muốn kiếm chuyện thì hãy tìm đến thánh nữ.
Trong đám đông, Lương Uyển sai người của Liên Hoa bộ mở một con đường, Liên Hoa bộ là do thánh nữ U Liên lập ra, thuộc một trong số những bè phái ở Thiên Hoang thánh địa, chỉ có nữ đệ tử được gia nhập.
Hành động của bọn họ lập tức khiến một đám người không hài lòng.
“Người của Liên Hoa bộ có ý gì vậy, dựa vào đâu mà dám dọn đường hả.”
“Đúng vậy, Liên Hoa bộ thật quá quắt, U Liên thánh nữ bình thường cao quý lạnh nhạt, không ngờ cũng chỉ là một kẻ thèm muốn dung mạo của Lâm sư đệ.”
Chương 478 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]