Virtus's Reader
Võ Học Ta Tu Luyện Có Khả Năng Bạo Kích

Chương 479: CHƯƠNG 479: NỔI TRẬN LÔI ĐÌNH (1)

“Người khác có thể sợ Liên Hoa bộ các ngươi, nhưng chúng ta thì không, các chị em, chúng ta nhất định phải đoàn kết lại, chiến đấu công bằng, bảo vệ Lâm sư đệ.”

“Bảo vệ Lâm sư đệ…”

Không khí rất căng thẳng, với tình hình như này, bọn họ có thể đánh nhau bất cứ lúc nào. Vẻ mặt Lâm Phàm thản nhiên, có chút bất đắc dĩ, có lẽ việc này phải trách mị lực của bản thân, lúc chưa nâng mị lực, hắn chưa từng gặp phải phiền phức như thế này, nhưng bây giờ hắn cảm nhận được một cách sâu sắc, sau khi mị lực đạt đến một mức độ nhất định thì sẽ đáng sợ như thế nào, thậm chí cho dù là nam nhân cũng không thể không để ý đến hắn.

Thôi Mộng cùng đội tuần tra lao đến, nhìn thấy tình hình trước mắt, cau mày, nàng ta có chút tức giận. Nhưng nhìn thấy Lâm sư đệ đang ở đây, nàng ta nhất định không được để lộ ra bộ dạng gắt gỏng của mình, phải khiến cho Lâm sư đệ có ấn tượng tốt về mình.

“Các ngươi muốn làm gì vậy? Đội tuần tra ở đây, các ngươi tụ tập như thế này, là muốn làm trái với quy định của thánh địa sao?” Thôi Mộng trách mắng nặng nề, đội tuần tra này có nam có nữ, mặt mày ai cũng nghiêm nghị, ánh mắt lạnh lùng.

Trong đó, các nam chấp pháp giả cũng hiểu chuyện đang xảy ra, lại là tên Lâm sư đệ đáng chết, hắn xuất hiện làm cả Thiên Hoang thánh địa loạn hết cả lên, mê hoặc đến mức tinh thần của các nữ đệ tử đảo điên, đúng là loại người mang tai hoạ cho chúng sinh.

Còn về các nữ chấp pháp giả, nhìn thì không thấy có biểu hiện gì, tuy nhiên ánh mắt thỉnh thoảng lại liếc nhìn Lâm Phàm, đã rất lâu không nhìn thấy Lâm sư đệ, trong lòng bọn họ nhớ nhung muốn chết, nhưng vì trách nhiệm trên vai không thể có những biểu hiện không đúng chừng mực.

Sau khi Thôi Mộng đến, tình hình bớt căng thẳng hơn, dù sao thì bọn họ cũng rất dè chừng đội tuần tra, chấp pháp đường rất hà khắc với các đệ tử làm trái quy tắc.

Phía xa.

“Sư huynh, ngươi nhìn tình hình bên đó đi, trông thật hỗn loạn, nếu để người ngoài biết được thì chắc Thiên Hoang thánh địa sẽ bị cười cho thối mũi mất.” Một vị đệ tử cảm thấy ngưỡng mộ, nhưng cũng chẳng thế làm gì, đành nói vu vơ cùng thánh tử.

Tâm trạng của Trần Uyên không tốt, hắn ta thân là thánh tử của Thiên Hoang thánh địa, luôn khiến mọi người phải ngước nhìn. Trước đây, khi gặp những sư muội trong thánh địa, bọn họ sẽ dừng lại để hành lễ với hắn. Nhưng bây giờ thì khác xưa rồi, từ khi Lâm Phàm xuất hiện và giành hết tất cả sự chú ý, thì chẳng còn ai làm vậy nữa, cùng lắm chỉ có vài đệ tử, gặp hắn thì sẽ cung kính gọi một tiếng thánh tử.

Tuy bên ngoài hắn không nói gì nhiều, nhưng trong lòng nhất định rất khó chịu. Trần Uyên đáp lại bằng lời nói chua chát: “Không có thực lực thì mãi là kẻ yếu, cho dù được trưởng lão nâng đỡ thì sao, đợi đến cuối cùng thì bọn họ sẽ hiểu, chẳng có vẻ ngoài nào tồn tại mãi mãi được.”

“Thánh tử nói đúng.”

Trong số các thánh tử ở Thiên Hoang thánh địa, Trần Uyên là thánh tử có thành kiến lớn nhất với Lâm Phàm, mặc dù hai bên chưa từng tiếp xúc, nhưng đố kỵ có thể khiến con người ta thay đổi hoàn toàn, có thể Lâm Phàm vẫn chưa biết Trần Uyên là ai, nhưng sợ là Trần Uyên đã khắc cốt ghi tâm vị đệ tử này.

“Thôi sư tỷ, lâu rồi không gặp, gần đây khỏe chứ.” Lâm Phàm mỉm cười chào Thôi Mộng .

Thôi Mộng nhìn thấy Lâm Phàm, hởi lòng hởi dạ, miệng khẽ cười, “Lâm sư đệ, ngươi cứ ở mãi trong U Tử phong không ra ngoài, sư tỷ có chút nhớ ngươi đó.”

“Ài, sư tôn đưa ta đến Hắc Ngạc Chi Địa để lịch luyện, vừa mới trở về chưa được bao lâu.” Lâm Phàm nói.

“Hả, sao đến Hắc Ngạc Chi Địa mà không nói cho sư tỷ một tiếng để ta đi cùng, dù sao lúc đó ta cũng đang rảnh, nếu đi cùng thì ta có thể giúp đỡ rất nhiều cho đệ.” Thôi Mộng vô cùng tiếc nuối, nếu như lần đó có thể đi cùng sư đệ, thì quan hệ giữa nàng ta và sư đệ có thể càng thêm thân thiết rồi, nhưng đáng tiếc.

Lâm Phàm chỉ có thể nói với Thôi Mộng, việc này là do sư tôn sự quyết định, hơn nữ cũng không cho hắn chút thời gian chuẩn bị nào đã đưa hắn đến đó rồi, lần sau nếu có cơ hội sẽ đi cùng sư tỷ.

Hắn sớm đã nhìn thấu tâm can của đám nữ nhân này rồi, không phải chỉ là chỉ là muốn chơi đùa cùng cơ thể hắn thôi sao, tuy rằng Lâm Phàm ta không còn trong trắng gì, nhưng cũng là người đứng đắn, chưa từng làm chuyện gì bừa bãi, sao có thể tuỳ tiện chiếm tiện nghi của người khác được.

“Sư đệ, U Liên thánh nữ mời ngươi đến, nhưng cũng cần phải chú ý một chút, tuyệt học mà U Liên thánh nữ tu luyện có khả năng mê hoặc, cần phải hấp thụ đủ cả hai khí âm dương, ngươi cần cẩn thận.” Thôi Mộng nhỏ giọng, không muốn để vị đệ tử của Liên Hoa phong nghe thấy.

Việc nàng ta đang làm là nói xấu sau lưng người khác, tuy nàng ta là người của đội tuần tra, nhưng cũng không thể so với thánh nữ được.

Lâm Phàm bán tín bán nghi, dù sao thì nữ nhân tranh đấu rất ác liệt, ai biết được liệu lời nói của bọn họ có đáng tin hay không.

“Được, cảm ơn sư tỷ đã nhắc nhở.” Lâm Phàm nói.

Sau việc này, hắn tin chắc rằng hình tượng U Liên thánh nữ trong mắt các nữ đệ tử của thánh đệ sẽ xấu đi rất nhiều, thậm chí còn có thể trở thành kẻ thù của tất cả nữ nhân.

Tại Liên Hoa phong.

Nơi này tràn ngập hương hoa thoang thoảng mê hoặc lòng người, một mùi hương làm tinh thần người ngửi trở nên sảng khoái. Xung quanh Liên Hoa phong, đâu đâu cũng thấy những hồ sen, hoa sen nở rộ từng đoá, thi nhau khoe sắc, đẹp không tì vết. Cũng chính vì vậy mà nơi này được gọi là Liên Hoa phong.

“Sư tỷ, phong cảnh ở đây thật đẹp.”

“Đương nhiên, tất cả sen ở đây đều được thánh nữ đích thân chọn lựa kỹ càng.”

“Sao U Liên sư tỷ lại thích hoa sen như vậy?” Lâm Phàm hỏi han.

Người xưa có câu “biết người biết ta, trăm trận trăm thắng”, tuy hắn chưa từng nhìn thấy U Liên thánh nữ và cùng không biết đối phương là người như nào, nhưng hắn chắc chắn rằng, cho dù tính cách của đối phương có như nào đi chăng nữa nhưng chỉ cần hắn ở trong Thiên Hoang thánh địa thì chắc chắn có thể được an toàn.

Chương 479 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!