Virtus's Reader
Võ Học Ta Tu Luyện Có Khả Năng Bạo Kích

Chương 481: CHƯƠNG 481: NỔI TRẬN LÔI ĐÌNH (3)

Nghe được lời của sư tỷ, Lâm Phàm thở dài một tiếng, tỏ vẻ phiền não, trầm giọng nói: “Ta xuất thân ở phế địa, một thân một mình đến Thiên Hoang thánh địa, cho nên chỉ muốn kết thân với các sư huynh sư tỷ, thậm chí đến đâu ta cũng đều rất lễ phép, vậy mà không ngờ các sư huynh còn ghét bỏ ta, ta cũng chẳng biết mình đã làm gì sai nữa.”

Lời nói tràn ngập sự thương tâm.

Thấy Lâm sư đệ phiền muộn như vậy, U Liên thánh nữ cũng rất đau lòng, nhìn trái phải rồi đứng lên, đi đến trước mặt Lâm Phàm, đỡ lấy đầu hắn rồi kề sát vào lòng.

“Sư đệ đừng có đau lòng, sau này nếu như cảm thấy bị hắt hủi, cứ đến tìm sư tỷ, ta nguyện ý sưởi ấm cho trái tim của đệ.”

Nàng ghì đầu sư đệ vào trong lòng, tâm trạng của U Liên thánh nữ rất kích động, tim đập cực nhanh. Còn Lâm Phàm hít lấy hít để mùi thơm trên người sư tỷ, hai lỗ mũi phình to lên.

Nhưng…

Thánh nữ không hổ là thánh nữ, những sư tỷ khác chỉ dám trò chuyện cùng hắn, nhưng thánh nữ thì động tay động chân ngay lập tức, dù sao thì địa vị của thánh nữ ở Thiên Hoang thánh địa cũng cao.

Hắn nhấc tay lên, ôm lấy eo của thánh nữ, vòng eo đúng là rất nhỏ, hắn cảm nhận một cách rõ ràng, thân hình của thánh nữ phải nói là cực phẩm, hắn nhúc nhích cái đầu, muốn nhìn rất biểu cảm của sư tỷ,

Nhưng hai quả đồi đáng chết, che hết tầm nhìn của hắn, thật quá hùng vĩ, quá bá đạo.

“Cảm ơn sư tỷ đã quan tâm, tâm trạng của ta tốt hơn nhiều rồi.” Lâm Phàm nói.

Ầm!

Lúc này, cửa cung điện đột nhiên bị mở toang ra.

“U Liên sư muội, vi huynh đến thăm ngươi đây.”

Trần Uyên biết tin U Liên sư muội mời Lâm Phàm đến làm khách, trong lòng rất khó chịu nên vội vàng đến đây, vượt qua cản trở mà xông vào, chỉ vì muốn biết sư muội nghĩ cái gì, đồng thời cũng để cảnh cáo sư muội hãy tránh xa người này, hắn không có gì tốt đẹp.

Nhưng vừa mở cửa…

Cảnh tượng trước mắt khiến Trần Uyên ngây người, tên tiểu tử này lại đang vùi đầu vào trong lòng sư muội, hai tay còn đang quấn chặt eo của sư tỷ, vòng eo mà đến ngay cả hắn ta cũng chưa từng chạm vào.

“A! Đáng chết, bỏ U Liên sư muội ra ngay…” Trần Uyên nổi điên, hung hăng lao đến tung một chưởng, định ép chết Lâm Phàm ngay tại chỗ, hắn ta đã hết sức chịu đựng rồi.

Khí thế trong phòng sôi sục, rất áp bức. Lâm Phàm cảm nhận được cỗ khí tức này có áp lực rất lớn, nhưng hắn không hề hoảng sợ, trong tình huống này, kẻ không kiềm chế được bản thân thì đã thua ngay từ đầu rồi.

Ầm!

U Liên thánh nữ quay người lại, giơ tay lên đánh một chưởng, đẩy lùi Trần Uyên.

“Sư huynh định làm gì?” U Liên thánh nữ tức giận nhìn hắn ta nói, nàng đang trò chuyện cùng với sư đệ, Trần Uyên lại xông vào khi chưa có sự cho phép của nàng, liệu có còn coi nàng ra gì không.

“Sư muội, ngươi và hắn đang làm gì?” Trần Uyên giận dữ nói

Hắn ta không ngờ lại xảy ra chuyện như vậy, bình thường có nhiều nữ đệ tử vây quanh hắn thì đã đành, đằng này đến cả sư muội cũng bị mê hoặc, hắn ta không thể bỏ qua việc này được.

“Ta làm gì cùng sư đệ thì liên quan gì đến sư huynh, mời sư huynh rời khỏi đây, Liên Hoa phong không chào đón sư huynh.” U Liên thánh nữ đứng ra bảo vệ Lâm Phàm, như hổ mẹ bảo vệ con.

Lâm Phàm trốn đằng sau, mặt lộ nụ cười khiêu khích, Trần Uyên nhìn thấy nụ cười ấy, trong lòng tức giận, chỉ muốn nghiền nát Lâm Phàm ngay lập tức.

“Sư muội, hắn không phải người tốt, dựa vào chút sắc đẹp đi làm xằng làm bậy, lừa gạt các nữ đệ tử, muội đừng để hắn lừa.”

Trần Uyên thấy Lâm Phàm cứ trốn mãi sau lưng sư muội làm trò mèo, thực sự rất tức giận, hắn ta không ngờ trên đời lại có kẻ vô liêm sỉ như vậy.

U Liên thánh nữ lạnh nhạt nói: “Trần Uyên, sư huynh đừng bôi nhọ danh dự của sư đệ trước mặt ta, sư đệ từ phương xa đến đây, không quen sinh hoạt ở nơi này, huynh thân là thánh tử của thánh địa, đồng thời cũng là sư huynh, không biết quan tâm mà lại đi chửi rủa sư đệ, lúc trước ta còn nghĩ con người sư huynh không tồi, nhưng không ngờ lòng dạ sư huynh hẹp hòi như vậy, muốn bắt nạt sư đệ thì hãy bước qua người ta trước.”

“Cho dù phải đến đài Thiên Hoang đấu, ta cũng đi cùng sư huynh.”

Lâm Phàm lặng lẽ cho U Liên thánh nữ một like, nói rất hay, hắn thực sự rất cảm động.

“Khốn nạn, rốt cuộc ngươi đã cho sư muội uống thứ thuốc mê gì, các sư muội chọn ngươi, trưởng lão cũng chọn ngươi, ta thấy ý định ngươi nhất định là muốn làm đảo lộn cả Thiên Hoang thánh địa.”

Trần Uyên tức giận đến mức ngực không ngừng rung chuyển, hắn ta đã tức đến mức không thể bình tĩnh được nữa rồi, từ trước đến nay chưa từng gặp kẻ nào lại có thể khiến sư muội bảo vệ hắn đến vậy.

Thấy tình hình trở nên căng thẳng, Lâm Phàm vội vàng ôm lấy eo sư tỷ, “Sư tỷ, ngươi và sư huynh đừng đấu đá nữa, đều do ta sai, ta không nên đến đây rồi khiến sư huynh hiểu lầm, bây giờ ta sẽ rời khỏi ngay lập tức, hai người đừng cãi nhau nữa.”

“A…” Trần Uyên thấy Lâm Phàm lại ôm eo sư muội, tức đỏ cả mặt, gào thét nói: “Buông ra…”

Lâm Phàm nhanh chóng thu tay lại. U Liên thánh nữ nhìn thấy bộ dạng bị kinh động của sư đệ, vẻ mặt rất tức giận, sau đó nàng nắm lấy tay Lâm Phàm, bắt hắn ôm vào ôm của nàng lần nữa, mắt nhìn thẳng về phía Trần Uyên.

“Trần Uyên, ngươi đừng lo chuyện bao đồng, nơi này không đón tiếp ngươi, sư đệ ôm eo ta, ta không có ý kiến gì, nếu như ngươi còn dám bắt nạt sư đệ, vậy thì chắc chắn chúng ta phải lên đài sống mái một phen.”

Lúc này, áp lực trong phòng cực kỳ áp bức. Lâm Phàm đặt cằm lên vai sư tỷ, hướng về phía Trần Uyên với vẻ diễu cợt, sau đó áp sát vào tai sư tỷ nói nhỏ: “Sư tỷ, đâu cần vì một kẻ tiểu tốt như ta mà gây chuyện với sư huynh, không đáng mà, ta vẫn nên quay về thôi, sư tôn đã đợi ta rất lâu rồi.”

Nhìn cảnh trước mắt, Trần Uyên hoàn toàn sụp đổ, hắn ta chưa bao giờ lộ ra vẻ tức giận, nhưng lần này lại vì Lâm Phàm mà mất đi hình tượng vốn có.

Khốn Khiếp.

“Được, ngươi cứ đợi đấy…” Trần Uyên chỉ về phía Lâm Phàm, thấy sư muội đã không còn tin tưởng những gì hắn ta nói nữa, đành quay người rời đi, hắn ta biết, nếu tiếp tục nói cũng chẳng có ích gì.

Chương 481 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!