Đợi sau khi Trần Uyên rời khỏi, Lâm Phàm buông tay khỏi eo của sư tỷ: “Sư tỷ, ta không ngờ sẽ xảy ra chuyện như vậy.”
Ồ!
Lúc nói ra những lời này, Lâm Phàm cảm thấy bản thân thật khốn nạn, không khác gì nữ phụ giả tạo trong các bộ phim, giả vờ giúp đỡ nam chính, sau đó tiến sát gần nam chính, nữ chính trở về, nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, nổi trận lôi đình, cãi nhau to với nam chính.
Cuối cùng, nữ phụ trà xanh sẽ nói một câu… Ta không ngờ lại xảy ra chuyện như vậy.
Lâm Phàm càng cảm thấy sau khi nâng hết mị lực lên, hắn đã thay đổi chút ít.
Thật là!
Mong rằng vai nam phụ này của ta sẽ có được một kết thúc đẹp, không giống như trong phim.
“Sư đệ, chuyện này không liên quan gì đến ngươi, bản thân hắn ta có vấn đề, ngươi không cần suy nghĩ nhiều làm gì.” U Liên thánh nữ động viên Lâm Phàm.
“Sư tỷ, không còn sớm nữa, ta về đây, sau này có cơ hội lại đến thăm sư tỷ.” Lâm Phàm nói.
U Liên thánh nữ không ngờ thời gian lại trôi qua nhanh như vậy, nhưng cũng hết cách, cũng chỉ có thể trách Trần Uyên, nếu như không phải hắn ta xuất hiện thì chắc chắn nàng có thể tìm hiểu kỹ hơn về sư đệ.
…
Liên Hoa phong.
Sắc mặt Trần Uyên vô cùng u ám, các đệ tử đi qua nhìn thấy thánh tử, vốn muốn chào một tiếng, nhưng lúc tiến lại gần, cả người trở nên run rẩy, bọn họ nhận ra sắc mặt của thánh tử rất đáng sợ, ai cũng không dám lại gần, cũng không biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, lại có thể khiến thánh tử nổi điên, khiến cho vẻ anh tuấn biến mất, thay vào đó là vẻ ngoài hung dữ.
Hắn ta không rời đi ngay lập tức mà đứng dưới chân núi chờ. Không lâu sau, Lâm Phàm thong thả bước xuống từ Liên Hoa phong, xung quanh là các nữ đệ tử đi theo hắn, lúc sắp đi qua Trần Uyên, Lâm Phàm ôm quyền cung kính nói: “Bái kiến thánh tử Trần sư huynh.”
Thái độ rất thành khẩn, rất lễ độ.
Trần Uyên tức giận nói: “Lâm Phàm, ngươi bỏ cái bộ dạng đó đi, ngươi có thể lừa được người khác, nhưng không lừa được ta đâu, ngươi tưởng rằng U Liên sư muội bảo vệ ngươi là ngươi có thể diễu võ dương oai trước mặt ta sao, hừ, nói cho ngươi biết, trong mắt Trần Uyên ta, ngươi mãi mãi chỉ là…”
Hắn ta giơ ngón út lên trắng trợn làm nhục Lâm Phàm, các sư tỷ xung quanh nghe vậy ai cũng tức đỏ mặt, bọn họ đều rất quý mến Lâm Phàm, há lại để hắn bị sỉ nhục như vậy, cho dù đó có là thánh tử đi chăng nữa.
Sắc mặt Lâm Phàm khó hiểu nói: “Sư huynh, tại sao ngươi lại sỉ nhục ta như vậy, nếu ta có làm gì sai, vẫn mong sư huynh có thể nói ra để ta sửa đổi.”
“Hừ, vẫn còn giả vờ giả vịt, ỷ mình có chút nhan sắc đi lừa gạt tình cảm của các sư muội, dùng để ngắm thì cũng được thôi, nhưng ngươi tưởng rằng ngươi chỉ cần dựa vào chút nhan sắc ấy mà sống được ở Thiên Hoang thánh địa sao, đừng có mộng tưởng hão huyền nữa.” Trần Uyên cực kỳ giận dữ, hắn ta xả hết vào mặt Lâm Phàm, đến ngay cả những sư muội xung quanh cũng không thèm để ý.
Lâm Phàm làm bộ như đang bị đả kích, cúi đầu xuống, giọng khàn khàn nói: “Thì ra là như vậy, các vị sư huynh ghét ta như vậy là do ta có bộ dạng dễ gây hiểu lầm như này, các vị sư tỷ ở đây hãy làm chứng cho ta, tuy Lâm Phàm ta đến từ phế địa, nhưng từ trước đến nay chưa từng bắt nạt, cũng như chưa từng cám dỗ bất cứ vị sư tỷ nào.”
“Ài! Không ngờ lại bị sư huynh sỉ nhục như vậy, cũng đành thôi, dù sao ta cũng đã được sư tôn thu nhận, từ nay trở đi ta sẽ chỉ ở trong U Tử phong tu luyện mà thôi.”
“Các vị sư tỷ, sư huynh, xin cáo từ.”
Nói xong, hắn chạy một mạch về phía U Tử phong, trong chớp mắt đã biến mất khỏi tầm mắt, các sư tỷ còn chưa kịp có phản ứng gì.
Trần Uyên cau mày, Lâm Phàm định giở trò gì, nhưng đột nhiên, hắn ta cảm thấy một ánh mắt đầy phẫn nộ đang nhắm vào mình.
Chuyện gì vậy? Sau đó hắn ta nhận ra các sư muội xung quanh, ánh mắt hừng hực lửa hận đang lườm mình, sau đó cuối cùng có người tức quá phải thốt ra.
“Trần sư huynh, ngươi là thánh tử có địa vị rất cao trong thánh địa, bọn ta tôn trọng ngươi, nhưng ngươi đâu thể sỉ nhục Lâm sư đệ của chúng ta như vậy, hắn đến từ phế địa, lẻ loi một mình, không có bạn bè người thân, hơn nữa hắn cũng chưa từng chủ động dụ dỗ bọn ta, hay ngươi cho rằng bọn ta thấy dung mạo của Lâm sư đệ tuyệt thế vô song nên mới thèm muốn dung nhan của hắn?”
“Không ngờ Trần sư huynh đường đường là thánh tử của thánh địa, lại coi bọn ta là đám nữ nhân nông cạn như vậy.”
“Không sai, Trần sư huynh thân làm thánh tử, sư huynh của người người, theo lý thì phải khoan dung độ lượng, nhưng không ngờ chỉ vì sư đệ đẹp trai hơn mình mà sinh ra đố kỵ, ỷ vào thực lực và địa vị bắt nạt sư đệ, sỉ nhục sư đệ, bọn ta tuy không có thực lực, nhưng cũng không thể nhắm mắt làm ngơ được.”
“Đúng vậy, không đáng làm sư huynh thánh tử của thánh địa.”
“Không phục!”
Trần Uyên nghe được những lời này, phẫn nộ, loạn rồi, thực sự loạn rồi.
“Ai nói, đứng ra đây cho ta.”
Xoạt!
“Là ta, ta nói, sư huynh làm sai, bắt nạt Lâm sư đệ, ta không chịu được, nếu như sư huynh muốn đánh chết ta ngay bây giờ vậy thì cứ ra tay đi, nhưng ta vẫn sẽ không rút lại lời vừa rồi đâu.” Một nữ đệ tử ngẩng cao đầu, đã chuẩn bị tinh thần hi sinh bất cứ lúc nào.
Ngay lập tức, từng người rồi từng người vùng lên.
“Ta nữa!”
“Ta cũng thế!”
“Ta cũng nói.”
“Muốn giết thì giết hết bọn ta đi.”
Trần Uyên bị cảnh tượng trước mắt làm cho tức đến bốc khói, nếu như Lâm Phàm ở đây, chắc chắn sẽ cảm động đến mức khóc thút thít, đồng thời cũng khuyên nhủ Trần Uyên. Đây là các sư tỷ với cú đấm có sức mạnh tiềm tàng, ngươi lại dám đắc tội với bọn họ, e là ngươi chưa được trải nghiệm cú đấm của phụ nữ rồi.
“Được, được, các ngươi được lắm…”
Trần Uyên tức đến mức không nói thành câu, chưa nói xong đã quay người rời đi, hắn ta cảm thấy đám nữ nhân này đúng là điên hết rồi, bị Lâm Phàm mê hoặc đến mức trái phải cũng không phân biệt được nữa rồi.
Hắn ta không có suy nghĩ gì khác, nhưng lại càng thêm hận tên Lâm Phàm.
Chương 482 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]