Virtus's Reader
Võ Học Ta Tu Luyện Có Khả Năng Bạo Kích

Chương 483: CHƯƠNG 483: ĐÓ GỌI LÀ NGU NGỐC, NGU NGỐC VÔ CÙNG (1)

Sau khi Trần Uyên rời khỏi, các sư tỷ thốt ra những lời lẽ còn kinh khủng hơn… Chỉ là Trần Uyên không nghe thấy mà thôi, nếu mà nghe được có lẽ hắn ta sẽ bùng nổ luôn mất.

Ngay sau đó, bọn họ lại nhớ đến Lâm Phàm, hắn bị sỉ nhục như vậy, có lẽ bây giờ rất buồn, bọn họ tình nguyện dùng cả tâm huyết để an ủi Lâm Phàm.

Chỉ là… Bọn họ không có cách nào đến gần Lâm Phàm nữa, tất cả là lỗi của Trần Uyên.

Lúc này, hình tượng của Trần Uyên trong lòng các nữ đệ tử ở thánh địa đã không thể cứu vớt được nữa, hơn nữa việc này vẫn còn chưa được lan truyền khắp nơi… Đợi đến lúc đó, e là mọi việc sẽ đáng sợ đến mức khó mà tưởng tượng được.

U Tử phong.

Tiểu lão đầu thấy Lâm Phàm nhanh như vậy đã trở về, lão rất kinh ngạc. Lão còn tưởng rằng Lâm Phàm định ở qua đêm bên thánh nữ, cọ xát đả động nhau.

Bây giờ hắn đã trở lại rồi.

Xem ra kỹ thuật còn chưa tới.

Hoặc là vì thánh nữ của Thiên Hoang thánh địa đúng là có chút năng lực, không bị khuôn mặt của đối phương hấp dẫn, có thể có tâm thái ổn định. Không hổ là thánh nữ thánh địa, tâm thái thật sự rất tốt.

Lại nghĩ về ái đồ chết sớm của mình, quả thực là không thể so sánh với người ta.

Chênh lệch giữa hai người thật sự quá lớn.

Nhưng mà lão lại đâu biết rằng thánh nữ suýt nữa đã liếm chết Lâm Phàm. Quá trình thì không cần nhiều lời, nói ra lại sợ rước lấy ghen ghét.

“Đã quay về rồi?”

Tiểu lão đầu biết rõ còn cố hỏi, tựa như lão nếu như không nói cái gì thì cả người không thoải mái.

Lâm Phàm mỉm cười: “Đúng vậy, đã về rồi.”

“Không ở lại chỗ đó ăn bữa cơm sao?”

“Có gì ăn đâu. Trở về tu luyện còn tốt hơn. Huống hồ ăn mà ngươi nói lại khác với ăn của ta.” Lâm Phàm cười, hắn từ trong mắt tiểu lão đầu có thể thấy được một chút ánh sáng lập lòe bất thường.

Cũng không biết lão nghĩ tới gì.

Đối với hắn, những cái này cũng không phải chuyện gì quan trọng. Hắn cũng không nói thêm nhiều với tiểu lão đầu. Hắn quay về phòng mình, đun nước, lấy lá trà U Liên thánh nữ ra, xa xỉ vốc nguyên nắm bỏ vào trong ấm trà.

U Liên thánh nữ có nói loại trà này chỉ cần một lá là được, nhưng sao hắn có thể keo kiệt với bản thân chứ? Cần phải uống trà giống như lúc trước vậy, phải một nắm lá trà mới đủ vị.

Nghĩ tới thánh tử Trần Uyên, hắn cười nhếch khóe môi.

Thật đúng là một đứa trẻ thành thật, dám đứng trước mặt nhiều sư tỷ như vậy mà nhục nhã ta, tuyên bố muốn làm ta. Chỉ sợ là hắn ta không biết cái gì gọi là người nhiều lực lượng lớn, uy lực của mấy người đó rất nhanh sẽ bùng phát. Hắn ta sẽ cảm nhận được ác ý trong cuộc đời đáng sợ biết bao nhiêu.

Hắn uống trà xong, điều chỉnh tâm thái cho tốt rồi tiếp tục tu luyện.

Huyết mạch hắn bây giờ ngưng tụ có thể nói là huyết mạch của Lâm thị. Căn cứ vào Thần Võ, sau khi tu luyện tới Thiên Nhân cảnh, đời sau lâu truyền cho đến nay sẽ có được huyết mạch Thiên Nhân.

Bởi vậy rất nhiều người sẽ nhân lúc thực lực của bản thân mạnh nhất hoặc là khi thực lực đạt tới Thiên Nhân cảnh sẽ lưu lại đời sau. Đời sau sẽ có được tiềm lực và thiên phú mà người bình thường không có được.

Hành vi của Trần Uyên đã tạo nên sóng to gió lớn ở Thiên Hoang thánh địa. Một ít nam đệ tử biết chuyện này nghe nói thánh tử bá đạo như vậy cũng sùng kính vạn phần.

Tuy rằng bọn họ còn chưa tiếp xúc gì với Lâm Phàm nhưng cũng đã cảm nhận được bản thân là người bị hại nên sớm đã có oán hận rồi.

Mãi đến sau khi nghe chuyện này, bọn họ không thể không bội phục Trần Uyên. Cảm giác thánh tử đang hung hăng giúp bọn họ xả giận.

Sự tình lên men, ở một vài nơi trong Thiên Hoang thánh địa, thời khắc nào cũng có một đám nữ đệ tử tụ tập với nhau.

“Ngươi có nghe chưa? Lâm sư đệ vậy mà bị Trần Uyên uy hiếp, bởi vì hắn ta ghen ghét Lâm sư đệ quá được hoan nghênh nên mới muốn hủy diệt thể diện của Lâm sư đệ. Lời ta nói là thật đấy, lúc ấy ta có mặt tại hiện trường mà.”

Đây là lời đồn lúc đầu.

Còn chưa tới trình độ đáng sợ đâu.

Ngày hôm sau!

Sáng sớm!

Đệ tử của Thiên Hoang thánh địa đều sẽ tụ tập ở nơi linh khí nhất trong thánh địa để tu luyện.

Lúc trước, sau khi tu luyện kết thúc, mọi người đều sẽ rời đi.

Nhưng hôm nay, rất nhiều người tụ tập ở bên nhau, nói chuyện phiếm với nhau.

“Thánh tử Trần Uyên ỷ vào địa vị và thân phận của bản thân nên bắt nạt Lâm sư đệ. Lâm sư đệ cảm giác bản thân đã chịu nhục nhã nên sau này sẽ luôn ở trong U Tử phong, không có ý định xuất sơn.”

“Cái gì? Trần Uyên thân là thánh tử vậy mà lại làm ra chuyện như vậy.”

Thánh địa, giữa đường.

“Trần Uyên nói nữ nhân chúng ta đều nông cạn, như là nô tài của Lâm sư đệ vậy.”

“Cái gì? Hắn ta thật sự nói như vậy sao?”

“Vô cùng xác thực. Thực ra hắn nói những cái khác, ta lại không tức giận. Đáng giận nhất là hắn vậy mà lại bắt nạt Lâm sư đệ.”

“Không ngờ Trần Uyên lại là loại người như vậy.”

Mấy ngày sau.

Chuyện này đã được truyền đi càng ngày càng rộng, truyền đi tam sao thất bản, hoàn toàn không giống với những gì đã xảy ra. Chỉ có một điều duy nhất không thay đổi chính là tất cả mọi người đều nói Trần Uy là loại người đại gian đại ác.

Thánh tử từng được hoan nghênh, sau khi trải qua chuyện này hắn ta dường như trở thành thánh tử khiến người chán ghét nhất.

Các nàng có thể chịu đựng bất kỳ loại nhục nhã nào.

Dù sao đối phương là thánh tử, kể cả hắn ta có thật sự nói như vậy các nàng cũng không có cách nào, chỉ có thể yên lặng thừa nhận. Nhưng bây giờ, thánh tử Trần Uyên nhục nhã Lâm sư đệ trong lòng các nàng, bắt nạt Lâm sư đệ các nàng yêu nhất, đó là chuyện mà mọi người không thể chịu đựng.

Chẳng sợ đối phương có quyền cao chức trọng, các nàng cũng không hề cảm thấy sợ hãi.

Dần dần, có người đồn rằng Trần Uyên tham lam dung mạo của Lâm sư đệ, muốn Lâm sư đệ trở thành người tình của hắn ta. Nhưng hắn ta bị Lâm sư đệ từ chối, Trần Uyên giận tím mặt nên mới tuyên bố muốn hủy diệt Lâm sư đệ.

Cũng có người đồn Trần Uyên tự nhận là thánh tử đẹp trai nhất thánh địa, nhưng bởi vì có Lâm sư đệ nên hắn ta bị ảnh hưởng, muốn hủy diệt Lâm sư đệ để củng cố địa vị của bản thân.

Chương 483 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!