Virtus's Reader
Võ Học Ta Tu Luyện Có Khả Năng Bạo Kích

Chương 484: CHƯƠNG 484: ĐÓ GỌI LÀ NGU NGỐC, NGU NGỐC VÔ CÙNG (2)

Cũng có người đồn rằng Trần Uyên tự nhận bản thân là thánh tử đẹp trai nhất thánh địa, nhưng vì sự xuất hiện của Lâm sự nên hắn ta chịu ảnh hưởng, lúc này hắn ta mới muốn hủy diệt Lâm sư đệ để củng cố địa vị của bản thân.

Các loại lời đồn nghiêm trọng lại có chút sai lệch bốc lên, nhưng những cái đó đã không quan trọng nữa. Chuyện quan trọng nhất chính là tất cả mọi lời đồn này đều nhằm vào Trần Uyên.

Nơi núi rừng hoa đào nở rộ ở thánh địa.

Rất nhiều cặp đôi vừa đi dạo ở nơi này vừa nói chuyện với nhau, ngắm phong cảnh xung quanh, hưởng thụ thời gian yên lặng, ấm áp mà thánh địa mang tới.

Một cặp đôi đi song song với nhau.

Trên khuôn mặt nam tử luôn luôn có nụ cười tươi. Trái lại, người nữ đệ tử lại có khuôn mặt bình tĩnh, khó có thể nhìn ra nàng có cái gì gọi là vui vẻ. Giống như nàng ta đã trải qua một chuyện nào đó làm hạ cảm xúc, không hề có chút tâm trạng nào.

“Thục Hoa sư tỷ, sao sư tỷ lại không vui? Có phải sư tỷ có chuyện gì trong lòng không?” Trần Côn hỏi dò.

Hắn ta cảm giác bản thân chính là người hạnh phúc nhất, cũng là người may mắn nhất ở Thiên Hoang thánh địa này. Hắn ta trải qua đủ loại khốn cảnh mới có thể theo đuổi được sư tỷ, khiến hắn ta có cảm giác bản thân đã đứng ở đỉnh cao cuộc sống.

Sư tỷ trợ giúp hắn rất nhiều, giới thiệu cho hắn ta rất nhiều mối quan hệ.

Lúc trước, cho dù hắn ta muốn tiếp xúc đến những người ở tầng lớp này chính là chuyện không có khả năng. Vì địa vị của hắn ta ở thánh địa cũng không cao, khó có thể tiếp xúc với bọn họ.

Nhưng hiện tại, bây giờ hắn ta xuất môn rèn luyện hay tầm bảo đều sẽ đi cùng với vài vị sư huynh sư tỷ có mối quan hệ mật thiết với sư tỷ của mình. Bọn họ sẽ nể mặt của sư tỷ mà chiếu cố hắn ta, do đó hắn ta được hưởng rất nhiều ưu ái.

Thục Hoa dừng chân, nàng ta nhìn Trần Côn đầy hờ hững: “Nghe nói gần đây sư đệ có hơi thân thiết với phía bên thánh tử Trần Uyên?”

Nghe thấy câu hỏi của sư tỷ, Trần Côn lộ ra nụ cười đắc ý: “Sư tỷ thật sự là thần thông quảng đại, tin tức thật sự nhanh nhạy. Ta còn chưa nói chuyện này mà sư tỷ đã biết rồi. Ta có chút quan hệ với một sư huynh trong tay thánh tử, huynh ấy nguyện ý giúp giới thiệu ta cho thánh tử, tham gia vào phe của bọn họ. Sau này nếu như đoàn đội có rèn luyện, có thể tính cho ta một suất, đến lúc đó sư tỷ có thể đi cùng ta.”

Hắn ta đắc ý dào dạt, cảm giác đây chính là việc sáng suốt nhất trong đời hắn ta.

Lôi kéo quan hệ với phe phái của thánh tử.

Có thể có biểu hiện thật tốt trước mặt sư tỷ, để sư tỷ có thể nhìn thấy sự ưu tú của hắn ta, vậy sư tỷ mới có thể yên tâm giao thân mình cho hắn. Kể từ khi biết đến sư tỷ, tuy rằng quan hệ của cả hai đã là bạn lẽ, nhưng cả hai nhiều nhất cũng chỉ cầm tay nhau mà thôi.

Ngay cả môi còn chưa hôn qua.

Đây là chuyện khiến hắn ta cảm giác thất bại nhất.

Hắn ta vẫn luôn nghĩ dựa vào sự nỗ lực của bản thân để sư tỷ có thể nhìn thấy sự ưu tú của hắn, do đó có thể toàn bộ tin tưởng vào hắn ta, không hề để lại chút nào mà vào trình tự giao lưu sâu.

“Chúng ta không phù hợp với nhau, sau này đừng gặp mặt nữa.”

Ngay khi Trần Côn đang đắc ý, một câu của Thục Hoa đánh cho hắn ta phát ngốc.

“Thục Hoa sư tỷ, ta làm sai chuyện gì? Vì sao sư tỷ phải nói như vậy?”

Khuôn mặt Trần Côn lộ vẻ khiếp sợ, hắn ta đã hoàn toàn há hốc mồm.

Vất vả lắm hắn ta mới có thể có được sư tỷ.

Bây giờ sư tỷ vậy mà lại chủ động muốn chia tay với hắn.

Không thể chấp nhận được.

Càng là chuyện hắn ta không thể chịu nổi.

“Ngươi không sai.”

“Vậy thì vì lý do gì?”

“Ngươi nên tự biết đi.”

Trần Côn có chút kích động: “Ta thật sự không biết, nếu như ta biết chắc chắn ta sẽ sửa.”

Kể cả bây giờ hắn ta có thật sự kích động đi nữa, nhưng đối mặt với sư tỷ, hắn ta vẫn không dám hét lớn như lúc trước.

Thục Hoa nói chậm rãi: “Thánh tử Trần Uyên đê tiện vô sỉ, âm hiểm hạ tiện, ức hiếp Lâm sư đệ. Ngươi muốn tham gia vào phe của Trần Uyên, tiếp xúc với người của Trần Uyên khiến ta vô cùng buồn nôn. Ta không muốn nhìn thấy ngươi. Vừa nhìn thấy ngươi đã khiến ta thấy ghê tởm.”

Nói xong, Thục Hoa xoay người muốn bước đi, không cho Trần Côn chút cơ hội nào.

“Không…” Trần Côn thấy sư tỷ phải đi, hắn ta hình như cảm giác được người quan trọng nhất trong cuộc đời mình phải rời xa hắn. Hắn ta nằm gục trên đất, túm chặt chân của sư tỷ, ngẩng đầu, nói vô cùng đáng thương: “Sư tỷ, xin sư tỷ đừng rời khỏi ta. Ta nguyện ý sửa. Ta thề bảo đảm sau này sẽ không tiếp xúc với bọn họ.”

Nếu như sư tỷ rời khỏi hắn ta, hắn ta khó có thể tưởng tượng tổn thất của bản thân.

“Buông ra…”

“Ta không buông…”

Trần Côn bây giờ còn muốn chết. Sao hắn ta có thể nghĩ ra cái nguyên nhân này chứ? Hắn ta biết Lâm Phàm, tên kia gần đây rất nổi tiếng ở thánh địa.

Nhưng đối với loại người này, hắn không có hứng thú gì cả.

Loại người vô danh.

Cũng chỉ có khuôn mặt là đẹp chút mà thôi, có gì đáng để quen biết chứ? Huống hồ ta cũng có sư tỷ, chỉ cần đối phương không đụng vào sư tỷ của hắn ta, hắn ta cũng không muốn để ý tới Lâm Phàm.

Hắn ta còn từng nhục mạ đối phương.

Giống như những sư huynh trong tay Trần Uyên vậy, phát biểu cái nhìn, lựa chọn chỗ đứng.

“Cút ngay… Càng nghĩ càng giận. Ngươi lại cùng phe với Trần Uyên, quả thực ghê tởm.” Thục Hoa một chân đá văng Trần Côn, rời khỏi nơi đó ngay lập tức, đầu không hề ngoái lại nhìn, thậm chí nàng ta còn không muốn nhiều lời vô nghĩa với Trần Côn thêm câu nào nữa.

“Không…”

Trần Côn duỗi tay về phía trước, nắm bắt lại nàng ta nhưng chỉ có thể nắm lấy không khí. Thực sự là bi thương, cảm giác cả thế giới không đối xử tốt với hắn ta.

“Aaaaa…”

Hắn ta hít sâu một hơi, ngửa mặt lên trời thét dài.

Chỉ khoảng nửa khắc sau.

Cách đó không xa đã có nhiều người tức giận mắng chửi.

“Má, ai đang nổi điên vậy??”

“Cuối cùng hôm nay nơi này có chuyện gì vậy? Sao toàn nghe tiếng quỷ kêu?”

Chương 484 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!