Virtus's Reader
Võ Học Ta Tu Luyện Có Khả Năng Bạo Kích

Chương 487: CHƯƠNG 487: ĐÓ GỌI LÀ NGU NGỐC, NGU NGỐC VÔ CÙNG (5)

“Các vị, ta có thể gia nhập các ngươi sao?” Chu Nguyên Hi dò hỏi.

Tu vi của hắn gặp phải bình cảnh, cần phải đi ra ngoài rèn luyện tìm kiếm một thiên tài địa bảo, sau khi dùng mới có thể đột phá được. Nhưng nơi có thiên tài địa bảo kia có chút nguy hiểm. Đơn thương độc mã chắc chắn là không thể đi.

“Có thể, tu vi của ngươi là Huyết Khí tầng ba vừa vặn phù hợp với bọn ta, ngươi tên là gì?”

“Tại hạ Chu Nguyên Hi, đệ tử của Uyên Hành phong.”

“A!”

Nghe thấy đối phương là người của Uyên Hành phong, bọn họ cả kinh lui về phía sau, bảo trì khoảng cách với người này.

Chu Nguyên Hi kinh ngạc: “Các vị, làm sao vậy? Có gì không đúng sao?”

“Ngươi đừng có tới đây, cách bọn ta xa một chút. Bọn ta không mang ngươi theo.”

Bọn họ thật sự là bị dọa ngốc.

Không ngờ lại gặp được đệ tử của Uyên Hành phong không được chào đón nhất trong Thiên Hoang thánh địa.

Nếu như có quen biết, có quan hệ với đối phương, bọn họ sẽ hoàn toàn đánh mất quyền kén vợ kén chồng ở thánh địa. Từ đây chỉ có thể độc thân cả đời, đừng mong tìm được sư tỷ hay sư muội ở thánh địa.

Còn chưa chờ Chu Nguyên Hi nói thêm gì, bọn họ né tránh hắn ta như né ôn thần vậy, chạy thẳng.

“Thần kinh.”

Chu Nguyên Hi nhíu mày, không từ bỏ ý nghĩ tìm tổ đội, tiếp tục tìm đồng môn khác.

Nhưng rất nhanh, hắn ta phát hiện tình huống có chút không thích hợp.

Cơ bản, tất cả các đội ngũ khi nghe thấy hắn là người của Uyên Hành phong đều tựa như nhìn thấy ôn thần vậy, tránh ra thật xa.

Đậu!

Cuối cùng chuyện này là như thế nào?

Uyên Hành phong ăn hết gạo của nhà các ngươi nên các ngươi không thích ta sao?

Lạch cạch!

“Huynh đệ, đừng nghĩ nữa. Ngươi đi ra từ Uyên Hành phong cùng đừng mong tìm người ở thánh địa tổ đội với ngươi. Bọn họ tránh còn không kịp. Ta thấy hay là ngươi thôi đi.” Một vị nam tử vỗ bả vai của Chu Nguyên Hi.

“A, vì cái gì?”

“Ha ha, còn vì cái gì sao? Thánh tử Trần Uyên của các ngươi đắc tội với Lâm Phàm. Nếu có người tiếp xúc với Uyên Hành phong các ngươi, sợ là sau này đừng mong tìm được bạn đời ở thánh địa.”

“Này…”

Chu Nguyên Hi trợn tròn mắt. Hắn ta biết Lâm Phàm, nhưng mà thật sự không ngờ rằng sức ảnh hưởng của Lâm Phàm đáng sợ như vậy. Khiến cho tất cả mọi người tránh còn không kịp Uyên Hành phong.

Người này cũng không nói chuyện nhiều với Chu Nguyên Hi mà xoay người rời đi.

Gã cũng sợ bị người khác hiểu lầm.

Uyên Hành phong.

Trần Uyên còn chưa phát hiện tính nghiêm trọng của chuyện này mà vẫn luôn tu luyện. Rất nhiều chuyện ở Uyên Hành phong này đều là giao cho người trong tay hắn ta xử lý.

“Thánh tử, không tốt rồi.” Nghiêm Thụy vội vàng chạy tới. Hắn là người sư huynh tin tưởng nhất, cũng là quản gia của Uyên Hành phong, xử lý mọi chuyện từ lớn tới bé.

Hắn ta ra sức vì Trần Uyên như vậy cũng là một loại cá cược. Bất kỳ thánh tử thánh nữ nào cũng có khả năng trở thành Thánh chủ tương lai của Thiên Hoang thánh địa. Nếu như thánh tử nhà mình có thể trở thành Thánh chủ, vậy thì địa vị của bọn họ tất nhiên cũng là nước lên thì thuyền lên.

Xem như trả giá tất cả để đặt cược một lần.

“Từ khi nào ngươi hoảng loạn như vậy?” Trần Uyên nhíu mày.

Nghiêm Thụy trả lời: “Thánh tử, đoạn thời gian gần đây, có rất nhiều đệ tử rời khỏi Uyên Hành phong chúng ta. Đệ tử ở bên ngoài đều kéo khoảng cách với Uyên Hành phong chúng ta, bọn họ không muốn giao lưu với chúng ta là vì chuyện của Lâm Phàm mà ra.”

“Hử?” Trần Uyên trừng mắt, đột nhiên đứng phắt lên: “Tên kia lại chửi bới Uyên Hành phong chúng ta ở ngoài kia sao?”

“Không có. Tên kia vẫn luôn chưa ra khỏi U Tử phong. Mà là một đám nữ đệ tử hình thành liên minh, chèn ép Uyên Hành phong chúng ta ở mọi nơi. Hình như bọn họ nói như thế này, ai thân cận với Uyên Hành phong sẽ là kẻ địch của các nàng. Khiến cho rất nhiều đệ tử đều chọn kéo khoảng cách với Uyên Hành phong chúng ta.” Nghiêm Thụy rất bất đắc dĩ.

Ban đầu thật ra hắn ta cũng không để ý, cảm giác chuyện này sẽ không tạo nên bất kỳ phiền toái nào cho Uyên Hành phong.

Nhưng bây giờ, hắn ta mới nhận ra, cái này đâu là không có phiền toái? Quả thực chính là muốn mạng!

Đám nữ nhân kia cũng quá đáng sợ rồi đấy!

Còn có cả các sư đệ nữa, kể cả như vậy cũng không thể phản bội Uyên Hành phong chứ. Không lẽ là nữ nhân còn quan trọng hơn cả tu luyện sao?

Đột nhiên, Nghiêm Thụy cảm nhận được một khí thế đáng sợ đang bao trùm hắn ta.

Thình lình, hắn ta phát hiện khuôn mặt thánh tử âm trầm đến mức sắp tích ra nước.

“Sư huynh, nhịn xuống.” Nghiêm Thụy vội vàng khuyên bảo.

Hắn ta thật sự sợ sư huynh một khi không nhịn được sẽ đi tìm Lâm Phàm gây phiền toái. Lâm Phàm là đệ tử của Đường trưởng lão, nếu sư huynh thật sự đến U Tử phong, đó chính là hành vì tìm chết.

“Phù!”

Trần Uyên thở hắt ra, cố nén phẫn nộ trong lòng: “Ta biết, yên tâm. Ta sẽ không làm loại chuyện ngu ngốc như vậy đâu.”

“Sư huynh, bây giờ mấu chốt nhất là phải bình ổn tâm của bọn họ. Bằng không, nếu chuyện này tiếp tục tiếp diễn, e là sẽ có chuyện lớn.” Nghiêm Thụy nói.

Các vị thánh tử, thánh nữ thực lực không chênh nhau bao nhiêu. Dù cho có chênh lệch thì cơ bản vẫn có thể bắt kịp được. Lúc lựa chọn thánh tử tương lai, nếu các vị thánh tử thánh nữ có thực lực đồng dạng, thì sẽ không chỉ xem tu v mà còn phải xem số lượng các đệ tử trong thánh địa ủng hộ.

Bây giờ Uyên Hành phong xảy ra chuyện như vậy, chỉ sợ số ủng hộ sẽ thấp đến đáng sợ.

Ánh mắt của tiểu lão đầu dừng lại ở gian phòng của Lâm Phàm.

“Khí tức này là…”

Khuôn mặt lão trở nên nghiêm túc.

Lão có thể cảm nhận được một hơi thở cường đại mà lại huyền diệu được truyền ra từ trong phòng.

“Hay là hắn đã lĩnh ngộ được, bắt đầu nhập môn rồi?”

Lão rất hâm mộ.

Có thể tu luyện được tuyệt học này chính là chuyện mà bao nhiêu người đều mơ ước trong lòng. Nhưng lại có thể thấy nhưng không thể đạt được. Phàm là loại tuyệt học này xuất thế, tất nhiên sẽ có một đợt chiến tranh tranh đoạt kịch liệt.

Trong phòng.

Lâm Phàm tu luyện Thiên Long Thần Nguyên trong Trấn Long Kinh.

Chương 487 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!