Hắn nghĩ tới nghĩ lui vẫn lựa chọn bí pháp tu luyện trước.
Cũng không biết bí pháp nói là thật hay giả.
Có thể ngưng tụ Thiên Long chi khí, vô cùng kỳ diệu. Thân thể, Huyết Khí sẽ được rèn luyện, có thể bộc phát uy lực gấp mấy chục lần, mấy trăm lần bản thân/
Hắn cũng chỉ vừa mới tu luyện mà thôi.
Chưa đạt tới loại cảnh giới đó, cũng không biết tình huống thật sự như thế nào.
【Hệ thống nhắc nhở: Phát động bạo kích gấp ba mươi nghìn lần! 】
【Hệ thống nhắc nhở: Điểm thuần thục của Thiên Long Thần Nguyên +30000! 】
“Ai da đậu má!”
Lâm Phàm đã bị chỉ số bạo kích này dọa cho ngây người.
Không ngờ vừa mới tu luyện đã cho bội số như vậy rồi, thật sự không tệ.
Nên thế chứ, chút điểm cộng của bạo kích nay đã hoàn toàn quật khởi, để cho những người coi khinh chúng ta nhìn một cái xem xem, chúng ta lợi hại như thế nào.
Năm tháng như thoi đưa, thời gian trôi nhanh.
Trong chớp mắt, đã mấy tháng trôi qua.
Các sư muội ở Thiên Hoang thánh địa trông mòn con mắt. Mỗi ngày bọn họ đều nhìn về U Tử phong. Các nàng hận chết Trần Uyên, nếu như không phải vì hắn ta, Lâm sư đệ cũng sẽ không khổ sở như vậy.
Các nàng cũng sẽ không nhìn không được dung nhan của Lâm sư đệ.
Sự tức giận bọn họ dành cho Trần Uyên cũng không vì thời gian trôi đi mà nhạt nhòa, ngược lại, nó lại càng gia tăng.
Có một vài thánh tử tụ tập lại với nhau, tiến hành một lần xem xét, bình luận toàn diện cho những gì mà Uyên Hành phong gặp phải.
Quan điểm tổng kết ra được chính là…
Cái đầu của Trần Uyên chắc chắn có chút không bình thường.
Không bình thường nên mới không hiểu chuyện như vậy.
Cứ một hai phải đắc tội với người ta làm gì? Không biết khuôn mặt của hắn đã hoàn toàn bắt các sư muội thành tù bia của hắn à?
Đắc tội các sư muội chính là đắc tội sư đệ.
Bình thường các sư đệ tu luyện cũng thích nói chút chuyện nhà, chuyện vui với các sư muội. Bây giờ lại hoàn toàn trở mặt, ai có thể chịu được?
Cho dù bọn họ cũng cảm thấy bất đắc dĩ với khuôn mặt của Lâm Phàm nhưng chắc chắn bọn họ sẽ không ngốc như Trần Uyên.
Dám khiêu khích đối phương ngay trước mặt nhiều nữ đệ tử như vậy, đây không phải là tự mình tìm chết sao?
Buồn cười!
Muốn cười to!
Thật là ngốc không lối thoát mà.
Ngẫm lại cũng đúng, thật sự là ngốc. Dù sao Trần Uyên còn dám phản bác ý của Đường trưởng lão trước mặt mọi người, não úng cũng không chắc chắn có thể làm được chuyện như vậy.
Tiếp tục tu luyện, sau khi tu luyện Thiên Long Thần Nguyên đến cảnh giới cao, hắn gặp chút vấn đề.
Ngoài cửa, tiểu lão đầu nhàn nhã pha trà.
Lão xử lý hoa cỏ cả ngày, sắp nhàn đến hư người rồi. Thật sự muốn đi ra ngoài, đáng tiếc lão là người hộ đạo, cần phải bảo vệ Lâm Phàm.
Chỉ khi nào đối phương đi ra ngoài, lão mới có thể đi cạnh đối phương để xem thế giới bên ngoài. Trong lòng lão rất bất đắc dĩ, cũng không biết tiểu tử này cuối cùng có phải là người trẻ tuổi hay không mà lại không thích đi ra ngoài như thế.
Suốt ngày vùi mình trong phòng tu luyện.
Có cái gì thú vị vậy?
Đi ra ngoài chơi, ra ngoài đi dạo đúng là sướng biết bao. Cuộc sống thú vị như vậy lại không biết hưởng thụ, cũng không biết trong đầu hắn nghĩ cái gì.
Nhưng vào lúc nào, Lâm Phàm từ trong phòng đi ra.
“Tiểu lão đầu, cùng ta ra ngoài một chuyến.”
“Ngươi có thể tôn trọng ta một chút hay không? Dù cho như thế nào đi nữa, tu vi, tuổi của ta còn đây, ngươi không kêu ta là tiền bối thì thôi, ít nhất cũng tôn trọng chút đi.”
Tiểu lão đầu rất kháng nghị, sao có thể ngờ được tiểu tử này không có chút lễ phép nào, khiến lão rất không vui.
“Nô bộc?”
Lâm Phàm hỏi ngược lại.
“Thôi kệ, không tôn trọng thì không tôn trọng. Lão phu vẫn thích ngươi gọi ta là tiểu lão đầu hơn, nghe thân thiết hơn chút.”
Tiểu lão đầu muốn khóc, người trong giang hồ không thể tự quyết định. Nói ví dụ như tiểu tử này đi, thực ra hắn cũng không càn rỡ. Nhưng mà không biết vì sao, hắn lại không quá tôn trọng lão lắm. Lão nhớ lại lão cũng là người có tên có họ, nhưng nghĩ lại, thôi, vẫn không nên nói tên họ lão cho đối phương.
Lão bây giờ là người hộ đạo của Lâm Phàm, đây là tự lão phong, nói thật, ảnh hưởng không tốt.
Lão không tính là quá nổi danh ở Thần Võ giới.
Nhưng mà lão cũng có chút thanh danh. Người khác mà biết lão vậy mà làm người hộ đạo cho một tiểu tử, chắc chắn thể diện của chính lão sẽ bị tổn hại. Cho dù không nhìn thấy lão, nhưng nghe thấy tên của lão cũng sẽ biết, nhưng mà “tiểu lão đầu” thì không giống vậy.
Người ta nghe thấy “tiểu lão đầu”, có quỷ mới biết là ai.
“Chuẩn bị ra ngoài?”
Tiểu lão đầu vô cùng chờ mong. Lão không biết đã chờ bao lâu, cuối cùng hắn cũng muốn đi ra ngoài sao? Lão đã chờ lâu lắm rồi, không chịu nổi tịch mịch nữa.
Lâm Phàm: “Ta muốn tìm một long mạch, ngươi biết nơi nào có chứ?”
Sau khi tu luyện đến cảnh giới nhất định của Thiên Long Thần Nguyên, nó cần phải có long mạch mới có thể tu luyện tiếp được. Vốn hắn định có tiểu bạo kích trợ giúp, gắng chịu một đợt hẳn là không có bất kỳ vấn đề gì.
Sau đó hắn phát hiện, hắn nghĩ quá tốt đẹp rồi.
Bí pháp Thiên Long Thần Nguyên trong Trấn Long Kinh không dễ tu luyện như trong tưởng tượng. Cần phải có long mạch mới có thể tiến hành. Hắn nhớ lại Tiếu Nhạc Nhạc thân là người đón tiếp, nhưng khi nhìn thấy long mạch, biểu cảm của nàng ta có chút vui vẻ, không phải là vô cùng vui sướng.
Chứng tỏ, long mạch ở Thần Võ giới thuộc dạng là đồ tốt, nhưng cũng không phải là cái gì khó có thể đạt được.
“Long mạch sao? Thứ này bây giờ không dễ tìm đâu. Theo ta được biết, tuyệt học Trấn Long Kinh này tuy rằng trước kia tu luyện cũng khó khăn nhưng cũng không phải là không có khả năng. Nhưng bây giờ thiên long mai danh ẩn tích, sợ rằng đã tuyệt chủng. Nếu muốn dùng long mạch loại này để thay thế, hiệu quả không tốt.”
“Hơn nữa, long mạch thật ra cũng không phải quá khó tìm, chỉ là người tìm có chút nhiều, mà số lượng thì lại rất ít.”
Tiểu lão đầu nói tình huống cho Lâm Phàm, dù sao lão cũng không xem trọng Lâm Phàm. Dùng long mạch thay cho thiên long chi khí như là nhân sâm đổi sang củ cải, hiệu quả khác nhau như trời với đất.
Chương 488 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]