Long mạch mà linh khí thiên địa hội tụ lại, dựa vào địa thế mà hình thành, nếu so sánh với sinh vật cổ xưa khủng bố như thiên lệch, chênh lệch cũng không phải là nhỏ.
“Ít thì ít nhưng chắc chắn có thể tìm được. Ngươi lăn lộn ở Thần Võ giới lâu như vậy, phương pháp lại còn nhiều như vậy còn có thể làm khó ngươi sao?” Lâm Phàm cười.
Tiểu lão đầu vuốt râu, hiên ngang đắc ý: “Ai da, tiểu tử, xem như ngươi hỏi đúng người. Ta tung hoành Thần Võ giới mấy trăm năm nay, trong trời đất này không có nơi nào ta không đi qua. Nói thật, nếu như ngay cả ta còn không tìm thấy, vậy ngươi thật sự là không cách nào tìm được.”
Khó lắm mới có cơ hội biểu hiện, lão chắc chắn phải thể hiện một phen.
Cho tiểu tử này một bài học, cho hắn biết, sư tôn ngươi là sư tôn ngươi, ngươi là ngươi. Ngươi còn non lắm, muốn quật khởi ở Thần Võ giới cần phải học hỏi nhiều hơn, ngàn vạn đừng làm càn.
Những gì ngươi biết còn quá ít.
Thế giới này còn quá lớn, ngươi chưa chắc có thể biết hết được.
“Chúng ta đừng vô nghĩa nữa, mang ta đi xuất phát đi.”
Lâm Phàm biết tiểu lão đầu muốn ra oai, nhưng hắn chắc chắn sẽ không cho đối phương cơ hội ra oai, trong bất kỳ hoàn cảnh nào cũng phải bóp chết nó từ trong nôi. Hắn cho đến bây giờ chỉ biết tu luyện, chưa từng ra oai với ai.
Bởi vậy, hắn cũng từ chối cho bất kỳ kẻ nào ra oai trước mặt hắn.
Đã nói là không ra khỏi U Tử phong, chắc chắn hắn sẽ không đi đường chính ra ngoài, nói tiểu lão đầu mang hắn bay ra khỏi đây là được.
…
Mấy ngày sau.
Trong đất trời mênh mông vô bờ, khắp nơi không ai, dãy núi kéo dài không dứt, nhìn một cái không thấy điểm cuối.
“Không có. Long mạch ở chỗ này bị người lấy rồi. Một trăm năm trước ta có đi ngang qua nơi này, long mạch mới vừa bị người lấy. Theo linh khí thiên địa bây giờ, ngưng tụ lại một long mạch mới hẳn cũng nằm trong khoảng thời gian này. Xem ra chúng ta vẫn là đến chậm.”
Tiểu lão đầu bất đắc dĩ, đây là chuyện có thể ngờ được. Có rất nhiều người trong Thần Võ giới cần long mạch, ở những nơi thường thấy, long mạch chỉ cần thành hình đều sẽ bị lấy đi.
Núi có long mạch của núi.
Nước có long mạch của nước.
Hai cái này không giống nhau.
Nhưng hiệu quả lại giống nhau.
“Nếu như ngươi muốn tìm long mạch, xem ra chúng ta chỉ có thể mạo hiểm một phen. Cần phải đi tới một vài nơi nguy hiểm, tìm kiếm núi non hoặc sông nước cổ xưa.” Tiểu lão đầu nói.
Lâm Phàm nói: “Ngươi có thể chịu được?”
“Ngươi đang nghi ngờ ta?”
“Không phải là nghi ngờ, ta chỉ đang hỏi quan tâm thôi.”
“Yên tâm, có người hộ đạo là ta bên cạnh ngươi, ngươi có gì mà sợ. Những nguy hiểm đó đối với các ngươi có thể nói là nguy hiểm. Nhưng đối với ta, đó chỉ là thú vui khi nhàm chán mà thôi.” Lòng tự tin của tiểu lão đầu tăng mạnh. Lão đứng đối mặt với Lâm Phàm, biểu cảm đầy tự tin. Lão muốn cho Lâm Phàm biết, có ta ở đây, ngươi yên tâm.
Lâm Phàm lựa chọn tin vào tiểu lão đầu.
Thật ra hắn tin vào thực lực của lão, chỉ là tìm long mạch mà thôi, sao có thể gặp phải chuyện gì nguy hiểm được. Cho dù có gặp nguy hiểm cũng không có khả năng gặp phải nguy hiểm lớn bằng trời không thể chống chịu.
Cả hai tiếp tục lên đường.
“Ngươi biết phế địa sao?”
Tiểu lão đầu nói: “Biết, không phải ngươi cũng từ phế địa mà ra sao? Người có thể ra khỏi nơi đó quả thực là không dễ dàng. Dù sao ở nơi đó, vài trăm năm cũng chưa chắc có một người có thể đi ra.”
“Ngươi có thể đi qua đó không?” Hắn nhớ sư tỷ, nhớ con hắn. Vốn hắn định chờ tu vi trở nên mạnh hơn là có thể quay về thăm sư tỷ. Nhưng cách biệt mấy tháng, trong lòng hắn thật sự quá nhớ.
“Không qua được.”
Lâm Phàm im lặng. Không ngờ tiểu lão đầu tu vi cao còn không qua được. Hắn nhớ lại Tiếu Nhạc Nhạc lúc trước, nhờ vào món pháp bảo kia. Nhưng pháp bảo cũng không phải của Tiếu Nhạc Nhạc, nói cách khác, rất có khả năng nó là của Thánh Chủ. Nếu như Thánh Chủ có thể cho hắn mượn món pháp bảo kia, hẳn là không thành vấn đề.
Ai!
Nghĩ cái gì vậy chứ?
Đến bây giờ, tu vi này của hắn không tính là cái gì ở thánh địa cả. Muốn mượn pháp bảo của Thánh Chủ cho hắn dùng chắc chắn là chuyện không thể nào.
Cần phải tiếp tục nỗ lực mới được.
Kể cả có nhờ sư tôn hỗ trợ, đến khi thật sự mượn được, hắn cũng không thể mang sư tỷ tới đây. Dù sao một khi để các nàng biết sư tỷ là vợ của mình, còn có cả con, những nữ nhân đáng sợ kia chắc chắn sẽ làm những chuyện điên cuồng.
Đây cũng không phải là chuyện không có khả năng.
Người ái mộ hắn quá nhiều, dưới con số khổng lồ như thế, xuất hiện một hai người điên là chuyện rất bình thường.
Tiểu lão đầu vuốt cằm, quan sát biểu cảm của Lâm Phàm, phát hiện khuôn mặt hắn bình thản, không có gì thay đổi, lão lặng lẽ hỏi: “Hay là ngươi có tình nhân ở đó?”
Lâm Phàm bình thản trả lời: “Hỏi nhiều như vậy làm, nhanh đi tìm long mạch thôi.”
“Ai da, có gì mà vội. Một long mạch không đủ cho ngươi tu luyện đâu. Muốn tu luyện thành công Trấn Long Kinh, không có mấy chục con thiên long là không thể. Càng đừng nói tới long mạch. Ngươi cứ một hai phải tu luyện bí pháp làm gì, cứ tu luyện thẳng tuyệt học khong phải là tốt sao?” Tiểu lão đầu cảm thán, nghĩ tới sư tôn của tiểu tử này, lão càng cảm giác Đường Phi Hồng không có kinh nghiệm dạy dỗ đệ tử gì cả.
Vậy mà lại không nói cho tiểu tử này biết khó khăn khi tu luyện Trấn Long Kinh.
Lão đã có thể tưởng tượng ra cảnh tiểu tử này tu luyện tới cuối cùng, chắc chắn sẽ ngửa mặt lên trời khóc hu hu, oán thán vì sao lại khó có thể tu luyện như vậy. Sớm biết vậy sẽ không lãng phí thời gian và công sức lên tuyệt học này.
Kể cả Trấn Long Kinh này là tuyệt học cổ xưa thì thế nào, cũng đâu thể tu luyện đâu.
Kể cả có tìm được long mạch, chỉ một long mạch cũng không đủ ngươi chơi.
Theo lão thấy, kể cả ngàn, chục ngàn long mạch cũng không đủ dùng. Hơn nữa, cho dù hắn thật sự tìm được nhiều long mạch như vậy, cuối cùng sau khi tu luyện được Trấn Long Kinh cũng không bá đạo, lợi hại như khi dùng thiên long chi khí.
“Ngươi không hiểu.” Lâm Phàm trả lời.
Chương 489 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]