Virtus's Reader
Võ Học Ta Tu Luyện Có Khả Năng Bạo Kích

Chương 490: CHƯƠNG 490: MẸ NÓ, RỐT CUỘC NGƯƠI ĐÃ LÀM THẾ NÀO (2)

“Ta không hiểu?” Tiểu lão đầu khiếp sợ, giơ tay chỉ vào bản thân. Lão trừng to mắt, tựa như thấy quỷ vậy. Nếu như sư tôn ngươi nói ta không hiểu, ta nể tình thực lực bà ta mạnh mẽ, nói không chừng ta sẽ thực sự rút. Nhưng ngươi nói ta không hiểu, ta thật sự không phục.

Quả thực là múa rìu qua mắt thợ, không biết tự lượng sức bản thân.

Lâm Phàm không tiếp tục tranh cãi với tiểu lão đầu nữa.

Hắn biết những chuyện của bản thân nên tiếp tục như thế nào.

Chỉ cần tìm được long mạch, tất cả đều dễ dàng.

Cực Hàn Tuyết vực.

Nhìn một cái chỉ thấy một mảnh trắng xóa, bông tuyết bay xuống từ trên không trung, gió lạnh thổi tới, hình thành một tường thành băng sương, tựa như đã ngưng tụ không khí thành thật thể.

“Địa phương duy nhất có thể khiến ta cảm giác còn có long mạch, có thể chính là nơi này.” Tiểu lão đầu dẫn Lâm Phàm tới nơi này. Lão quơ tay, một quầng sáng bao trùm bọn họ, ngăn cản gió lạnh bên ngoài.

Lâm Phàm nói: “Nơi này thực sự có sao?”

“Khó nói. Nhưng nơi này không giống với các nơi khác. Ngươi đừng có xem thường ngọn gió này, nếu như tu vi yếu một chút sẽ bị ngọn gió này thổi một phát thành một tảng băng. Cho dù bây giờ ngươi đột phá đến Thần Linh cảnh, nhưng nếu thật sự để ngươi tới, ngươi không chống đỡ được bao lâu đâu.”

Sau khi đi vào nơi này, tiểu lão đầu bắt đầu chuẩn bị dạy dỗ Lâm Phàm, để cho hắn biết rõ, tu vi của hắn rất yếu. Đừng nói tới chuyện tìm long mạch, ngay cả gió lạnh ở nơi này ngươi còn không chịu được.

Lâm Phàm nói: “Ta có Âm Dương Thần Tháp sư tôn đưa, thần quang có thể che chở để ta không bị gió lạnh xâm nhập.”

“Ta nói là thực lực của bản thân.” Tiểu lão đầu nói.

Lâm Phàm bình thản: “Sư tôn cho ta pháp bảo là của ta. Pháp bảo cũng coi như là một bộ phận của thực lực.”

Tiểu lão đầu ngây người nhìn Lâm Phàm, không ngờ tiểu tử này lại mặt dày vô sỉ như vậy: “Người cẩn phải tự dựa vào bản thân chứ.”

“Ngươi có pháp bảo không?”

“Có chứ.” Tiểu lão đầu thẳng lưng, vuốt râu. Lão vẫn luôn biểu hiện bộ dáng cao nhân của bản thân ra trước mặt Lâm Phàm. Bởi vậy, khi đối phương hỏi lão có pháp bảo không, lão quyết đoán phải thể hiện một phen.

Còn không phải là pháp bảo sao?

Lăn lộn ở Thần Võ giới, ai có thể không có pháp bảo chứ?

Bằng không khi nói ra đều có thể bị người chê cười.

Lâm Phàm mỉm cười: “Ngưởi cần phải tự dựa vào bản thân, không nên dùng pháp bảo. Ta thấy không bằng ngươi đưa pháp bảo của ngươi cho ta đi.”

“Tiểu tử nhà ngươi luôn dòm ngó đồ vật của ta làm gì? Kệ đi, ngươi xem như là ta chưa nói gì, nhanh chóng đi tìm long mạch của ngươi đi.” Tiểu lão đầu lười nhiều lời với Lâm Phàm, lão phát hiện tên tiểu tử này luôn luôn nhớ thương thứ tốt của lão.

Thật là tên trộm mà.

“Ai, còn nói là tiền bối già của Thần Võ giới nữa chứ, không ngờ ngươi keo kiệt như vậy, thật sự là không nghĩ tới mà.” Lâm Phàm lắc đầu rất tiếc nuối, ngay lập tức, tiểu lão đầu cảm thấy bản thân lão bị xem thường.

Nhưng lão không biểu lộ gì ra bên ngoài.

Xem thường thì bị xem thường đi, nếu như nói chuyện tiếp với tên tiểu tử Lâm Phàm này, lão sợ lão sẽ bị hắn lừa.

“Không nói nữa, chúng ta nên nhanh đi kiểm tra xem nơi này có long mạch hay không.” Tiểu lão đầu vội đánh trống lảng.

Cực Hàn Tuyết vực nằm ở phía đông của Thần Võ giới, là nơi có rất ít người lui tới. Chủ yếu là vì nhiệt độ ở nơi này quá thấp, tất nhiên, nơi này cũng có một vài thứ trân quý.

Dù sao trong thời tiết hà khắc vô cùng lạnh lẽo này, tất có thể sinh ra rất nhiều bảo bối.

Dưới sự dẫn dắt của tiểu lão đầu, cả hai dần đi sâu vào Cực Hàn Tuyết vực.

Bọn họ phi hành giữa trời, phát hiện ở Cực Hàn Tuyết vực có tồn tại một ít con vật lông trắng cả người.

Lông chúng nó dung hợp với màu trắng của tuyết, rất khó phát hiện.

“Những con thú đó là Tuyết Hùng, kích thước khổng lồ, sức lực cực kỳ mạnh. Nếu như gặp phải mấy con gấu đó ở chỗ này tuyệt đối không phải là một lựa chọn sáng suốt. Một khi bị bọn chúng cuốn lấy, tuyết thú ở trăm dặm xung quanh cũng sẽ cảm nhận được mà tới. Bị bọn chúng vây quanh đã có chút không ổn.”

“Tất nhiên, mấy chuyện đó đối với đám đồng lứa tuổi trẻ các ngươi phải nói là tương đối nguy hiểm, nhưng với cao thủ như lão phu, chỉ cần phất tay một cái là có thể giết tuyết thú.”

Tiểu lão đầu nói tình trạng của nơi này cho Lâm Phàm nghe, còn không quên tự khen bản thân mình một câu.

Lâm Phàm liếc mắt lão một cái, nói: “Ta thấy ngươi vẫn đừng nên sơ suất. Trong Thần Võ có ghi lại, Cực Hàn Tuyết vực có quái thú khủng bố. Kể cả khi ngươi gặp phải chỉ sợ cũng chỉ có thể chạy. Hy vọng đến khi gặp phải quái thú, ngươi chỉ nghĩ tới việc dẫn ta chạy.”

Lão không ngờ rằng Lâm Phàm không hề dễ lừa chút nào.

Hắn vậy mà còn biết chuyện ở Cực Hàn Tuyết vực.

Rất nhanh, khi bọn họ đi vào sâu trong Cực Hàn Tuyết vực, ánh mắt của tiểu lão đầu dừng ở phía dưới, lão trầm ngâm một hồi: “Có. Nơi này có long mạch, còn chưa bị người lấy đi. Tiểu tử, xem như ngươi có vận may đấy.”

Khóe miệng Lâm Phàm nhếch lên: “Được, có long mạch là tốt rồi! Lấy ra đi, lấy được long mạch xong chúng ta đi ngay lập tức.”

Tiểu lão đầu không hề do dự, năm ngón tay lão chụm thành trảo chộp tới, không cần phải đào xới, lão sẽ hút long mạch ngưng tụ dưới nền đất ra.

Nhưng vào lúc này, một tiếng rống phát ra.

Lâm Phàm biết ngay chuyện sẽ không nhẹ nhàng, đơn giản như vậy.

Khi làm mấy việc này, chắc chắn sẽ gặp phải một vài phiền toái.

Một con Tuyết Hùng khổng lồ xuất hiện. Nó tức giận rít gào, tựa hồ có địch ý rất lớn hai tên xâm lược này.

Long mạch được tạo thành từ việc hấp thụ linh khí trong trời đất trong thời gian dài.

Nếu như lấy đi long mạch, thực ra sẽ không tạo nên bất kỳ ảnh hưởng nào với Cực Hàn Tuyết vực, nhưng đối với nhóm thú vật, việc này sẽ ảnh hướng tới tốc độ biến cường của chúng.

“Ngươi cứ tiếp tục, việc này giao cho ta.” Lâm Phàm nói.

Tiểu lão đầu vội nói: “Ngươi đừng có nói đùa. Quái thú có lực lượng mạnh mẽ. Ngươi chỉ vừa mới vào Thần Linh Cảnh, chỉ sợ một quyền của nó là có thể đánh chết ngươi rồi.”

Chương 490 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!