Tiểu lão đầu cười ha ha: "Nói láo, đó là do ta không lấy ra toàn bộ thực lực."
Lâm Phàm lười tranh luận tiếp với tiểu lão đầu, dù sao để hắn giữ hai đại ấn này bên người trước, chờ có cơ hội học một chút, nhiều kỹ năng không hại thân, tư thế oai hùng khi chiến đấu cũng đẹp trai vô cùng.
Thiên Hoang thánh địa.
Sau khi trở về, hắn vội vã quay lại trong phòng, mặc kệ việc đâu đâu mà lấy long mạch ra. Cái này không giống với long mạch Đại Âm, năng lượng bên trong mạnh hơn của Đại Âm một chút, rõ ràng, linh khí của Thần Võ giới thật sự quá hùng hậu, phế địa hoàn toàn không thể sánh bằng.
Hắn ngồi xếp bằng, bắt đầu tu luyện.
long mạch như thể sống lại, lượn vòng quanh thân thể của hắn, từ từ dẫn sức mạnh của long mạch vào trong cơ thể, sau đó bí pháp 《Thiên Long Thần Nguyên》bắt đầu rèn luyện long mạch.
Hắn không biết có giống như những gì bản thân nghĩ hay không, hơi chờ mong.
Nếu thật sự không được thì phải nghe những gì tiểu lão đầu nói. Không thể phá vỡ bí pháp thì chất lượng của long mạch hoàn toàn không có cách nào chống đỡ nổi bí pháp hắn tu luyện. Nếu không phá vỡ được, e là phải cần khoảng thời gian rất dài mới có thể tu luyện bí pháp đến viên mãn.
"Hy vọng có thể thành."
Theo lực long mạch vào cơ thể, hắn lẳng lặng chờ đợi.
Bên ngoài.
"Tên nhóc này giỏi lắm, thật đúng là không tin tà mà, để xem ngươi đụng vào chân tường thì có quay đầu hay không. Vậy mà muốn dùng long mạch tu luyện bí pháp, sợ là không đủ nhét kẽ răng."
Tiểu lão đầu thay đất mới, tưới nước cho hoa. Lão cũng muốn tu luyện nhưng khổ tu thì không thể đột phá, mà cần phải giác ngộ. Khi ngộ được, tất cả cũng sẽ nước chảy thành sông.
Nhưng cái ngộ này… rốt cuộc khi nào ngộ thì lão không thể quyết định được.
Hy vọng có thể càng sớm càng tốt.
Nếu Đường Phi Hồng bằng lòng chỉ điểm cho lão thì có lẽ không có vấn đề gì.
Bỗng nhiên, tiểu lão đầu chợt ngẩng đầu, phát hiện phòng mà Lâm Phàm ở, có luồng khí dày đặc đột nhiên khuếch tán ra, lão kinh hãi giương mắt nhìn, không biết đã xảy ra chuyện gì.
Nhưng rất nhanh, luồng khí tức này tan thành mây khói, lão nhìn về phía xa, ngay lúc luồng khí tức này muốn tràn ra, U Tử phong lóe lên một ánh hào quang, hoàn toàn ngăn luồng khí tức này ở bên trong.
Trong phòng, Lâm Phàm vui mừng ra mặt, trong lòng rất hưng phấn, giống như hắn nghĩ, đúng là có ích.
Dưới tình huống bạo kích, long mạch thật sự có thể tạo thành Thiên Long khí.
Hiện giờ, hắn vẫn chưa kết nối xong long mạch, nhưng mỗi khi rèn luyện, hình thành bạo kích, đều bạo kích long mạch chi khí thành Thiên Long khí.
Dựa theo tình hình trước mắt thì long mạch này cũng đủ cho hắn tu luyện bí pháp Thiên Long khí.
Hắn phát hiện Thiên Long khí rất hùng hậu, long mạch không thể sánh bằng, sự chênh lệch giữa hai bên thật sự quá lớn, có thể nói là cách biệt một trời một vực.
Tiểu lão đầu nói rất đúng.
Muốn dựa vào long mạch để tu luyện bí pháp tới viên mãn, hoàn toàn chính là nằm mơ.
Chỉ có Thiên Long khí mới có thể làm cho bí pháp tiến triển hơn.
Mấy tháng sau!
【Nhắc nhở: Thiên Long Thần Nguyên viên mãn!】
Theo nhắc nhở truyền đến, mặt Lâm Phàm lộ vẻ vui mừng, hai nắm đấm siết chặt, lực lượng hùng hậu trong cơ thể giống như sông lớn sôi trào, quá hùng hậu. Có lẽ hắn chính là nhân tài duy nhất trong lịch sử Thần Võ giới, ở cảnh giới Thần Linh mà đã tu luyện bí pháp《Trấn Long Kinh》đến viên mãn.
Cho dù là ở thời kỳ cổ xưa, có Thiên Long tồn tại, cũng chưa chắc có người có thể làm được.
Hắn hít sâu một hơi, đè niềm vui sướng trong lòng xuống rồi đẩy cửa đi ra.
Hắn hít sâu vào một luồng không khí mới, thật sự rất ngọt, sự cố gắng mấy tháng qua không hề uổng phí.
Tiểu lão đầu đã sớm quen với kiểu của Lâm Phàm. Theo hắn thấy, tên nhóc này thật sự là nhân tài, không phải kiểu khen ngợi kia, mà là hành động của đối phương đã khiến lão không nói nên lời.
"Tu luyện xong rồi?"
Lão nhìn bông hoa trước mặt, tươi đẹp vô cùng. Trước kia, lúc mới trồng nó còn rất nhỏ yếu, hiện tại cũng đã đẹp như thế, chứng tỏ thời gian qua thật nhanh, lão cũng thật sự đủ buồn chán.
Thậm chí lão còn hơi muốn mắng người.
Mẹ nó.
Ta bị các ngươi trấn áp, làm người hầu cho ngươi mà không cần làm người hộ đạo. Ít nhất thì thỉnh thoảng ngươi cũng đánh chửi người hầu một cái chứ, nhưng Lâm Phàm thì tốt rồi, bế quan không ra ngoài, dường như quên mất người hầu là lão đây.
"Vẫn chưa xong, ra ngoài hít thở không khí mà thôi." Lâm Phàm thản nhiên nói.
Hiện giờ, cảnh giới tu vi của hắn nhìn có vẻ không cao nhưng chiến lực đã hơn hẳn ngày xưa rồi, hắn của trước kia hoàn toàn không thể sánh bằng.
Tiểu lão đầu bất đắc dĩ nói: "Xin thương xót, đừng tu luyện nữa. Ngươi giống hệt sư tôn của ngươi, đều chỉ có tu luyện. Cả cái U Tử phong chỉ có một mình ta, cả ngày đối diện với những hoa cỏ này, nhìn đến phát ngán rồi. Khoan đã… Ngươi không bình thường."
Lão vẫn phải có mắt nhìn, vừa rồi không hề chú ý, ngay sau đó, nhìn Lâm Phàm thêm vài lần, lão phát hiện Lâm Phàm có chút không đúng. Nhìn bằng mắt thường, bên ngoài có luồng khí tức hùng hậu bao phủ. Tuy đối phương đã thu lại nhưng vẫn bị lão nhìn ra.
"Quái lạ, rốt cuộc là tu luyện thế nào? Sao lại có thay đổi to lớn như thế?"
Tiểu lão đầu suy nghĩ nát óc cũng không thể hiểu được.
Cho dù hỏi Lâm Phàm, lão cảm thấy đối phương chắc chắn sẽ không nói cho lão biết.
Dù không tiếp xúc quá nhiều nhưng qua khoảng thời gian tiếp xúc ngắn ngủi này, lão đã hiểu rõ đối phương, chính là kiểu người có chuyện cũng tuyệt đối không nói, thích hố người, rất xảo quyệt.
Chỉ là đợt chấn động khí tức trước đó, có lẽ long mạch không thể tạo thành.
Tiểu lão đầu chưa từng gặp Thiên Long, không biết khí tức của Thiên Long. Nếu từng gặp, lão chắc chắn sẽ nghẹn họng nhìn trân trối.
Lâm Phàm mỉm cười nhìn đối phương, nghe được lời đối phương nói thì cũng không nói thêm gì. Đối với hắn, chuyện thực lực tăng lên này phải khiêm tốn, cần gì để quá nhiều người biết.
Nếu không được coi trọng, hắn sẽ thể hiện thực lực của mình một cách thích hợp, để người của thánh địa nhìn thấy tiềm lực của hắn nhưng bây giờ đã có sư tôn nên cũng không cần thiết.
Chương 494 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]